Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 54: Truyền thuyết về trăn vàng



Đạp lên lớp voan mỏng mờ ảo, dưới sự dẫn đường của người đàn ông, họ mang theo tâm trạng mong chờ tiếp tục đi về phía trước.

 

Sương mù lãng đãng, khi sắp đến rừng đào, họ đã ngửi thấy mùi hoa hòa quyện với hơi thở của sương sớm bay tới. Họ không nhìn thấy cảnh tượng phía trước, chỉ lờ mờ thấy những hình dáng màu hồng phấn, ẩn hiện trong lớp lụa trắng mỏng manh, mang theo vẻ đẹp bí ẩn "tỳ bà che nửa mặt".

 

Bên tai vang lên tiếng thác đổ ầm ầm, tuy không nhìn thấy nhưng lại khiến lòng người trào dâng cảm xúc khó tả. Một số người nóng vội đã không chờ nổi mà chạy chậm theo con đường nhỏ về phía trước.

 

"Á!" Trong nhóm người chạy trước truyền đến vài tiếng hét ch.ói tai, làm kinh động lũ chim đang nghỉ ngơi trong rừng đào bay tán loạn, bao gồm cả... "Ối mẹ ơi, ai sư t.ử hống thế này, dọa c.h.ế.t bổn điểu rồi, thế mà còn to hơn cả giọng ca vàng của ta." Tiểu Thải vỗ vỗ n.g.ự.c, bộ dạng bị dọa c.h.ế.t khiếp. Vốn dĩ lại bị Tô Ngọc đuổi ra ngoài giảm béo, đột nhiên nghe thấy giọng oanh vàng này làm nó lảo đảo suýt ngã sấp mặt.

 

"Chí chí ~" [Con chim béo c.h.ế.t tiệt, mau bay tiếp đi.] Tiểu Kim ngoáy ngoáy tai, thấy Tiểu Thải dừng lại, móng vuốt cầm cành cây khua khoắng thúc giục.

 

"Giục cái gì mà giục, không thấy bổn đại gia bị dọa à?" Chẳng qua chỉ là một tên cai ngục thôi mà, oai phong cái gì. Đợi mày đắc ý hai ngày nữa, đợi bổn đại gia gầy thành tia chớp, ông cào c.h.ế.t mày. Nó trợn mắt, dưới cái nhìn chằm chằm như hổ rình mồi của Tiểu Kim tiếp tục bay lên. Lần này có mục tiêu muốn cào Tiểu Kim, nó bay cũng ra sức hơn hẳn.

 

Tiểu Kim đắc ý múa may cành cây trong tay đuổi theo. Hừ, đấu với Hầu ca, mày còn non và xanh lắm.

 

Lại nói đến nhóm du khách, nghe thấy tiếng hét còn tưởng xảy ra chuyện gì, rảo bước đi tới thì thấy mấy cô gái đang che miệng nhìn về phía trước đầy kích động. Họ nhìn theo và rồi hoàn toàn quên cả phản ứng.

 

Chỉ thấy từng cây đào không quá cao nở đầy hoa rực rỡ, màu sắc đậm hơn màu hồng phấn thường thấy, gần giống màu đỏ. Tán cây xòe rộng như những chiếc ô lớn. Hoa nở kín cành, bông nọ nối bông kia, tầng tầng lớp lớp, hoàn toàn không có kẽ hở. Kỳ lạ là chen chúc nhau nở như vậy mà bông nào bông nấy màu sắc vẫn tươi thắm, dưới đất cũng chẳng có mấy cánh hoa rơi rụng, chỉ khi gió thổi qua mới lả tả vài cánh.

 

Dưới gốc đào, từng mảng cỏ xanh mướt bắt mắt vô cùng. Dù trên mặt đất vẫn còn chút sương mù dày đặc, nhưng vẫn nhìn rõ sức sống mãnh liệt của t.h.ả.m cỏ xanh. Cỏ mọc san sát nhau, nếu không nhìn kỹ thì tưởng như không có kẽ hở, dáng vẻ tươi tốt khiến người ta không nỡ dẫm lên.

 

Trên không trung giữa những cánh hoa đào, từng làn khói mây bốc lên từ hoa, lúc thì xoắn ốc, lúc thì thẳng đứng, lúc lại tỏa ra như hình nan quạt. Nhìn gần đã đẹp, nếu đứng ở chỗ vừa cao vừa xa thì càng thấy rõ cảnh tượng mây mù bốc lên này hơn.

 

Một số người có kinh nghiệm du lịch hiển nhiên nghĩ đến điều này, vội hỏi người dẫn đường xem có chỗ nào cao hơn để ngắm cảnh này không.

 

Tô Vạn Dương, cũng chính là người đàn ông dẫn đường kể chuyện cho họ, suy nghĩ một lát: "Để tôi nghĩ xem nào... A! Có, chỗ đó, chỗ cái Ngọc trồng lê, anh đào ấy, bên đó có một cái bục thiên nhiên nhô ra rất lớn, cái Ngọc bảo còn định biến chỗ đó thành khu ngắm cảnh gì đó."

 

Chỗ đó quả thực có một cái bục đá thiên nhiên, diện tích khá rộng, lại ở trên đỉnh núi. Từ đó nhìn xuống có thể thu trọn cả rừng đào vào tầm mắt, đẹp không sao tả xiết.

 

Biết có chỗ như vậy, họ nhờ Tô Vạn Dương dẫn đường. Một đoàn người cầm điện thoại máy ảnh rồng rắn kéo nhau đi. Nếu để Tô Ngọc biết được, chắc chắn cô sẽ thấy may mắn vì mình đã nhanh trí rào lan can quanh cái bục đá nhô ra đó trước, nếu không xảy ra chuyện thì biết khóc với ai.

 

Dọc đường đi, họ nhìn thấy hoa lê trắng muốt kiều diễm, hoa lê nâu mảnh mai, hoa hạnh phơn phớt hồng... bao quanh nửa ngọn núi. Từ chân núi lên đến đỉnh núi khoảng hai phần ba đều trồng đủ loại cây ăn quả, mỗi loài một vẻ.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Đến được cái bục đá nhô ra kia, cảnh vật dưới chân núi thu hết vào tầm mắt. Các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp tìm đủ mọi góc độ để ghi lại cảnh tượng tráng lệ này, các cô gái trẻ thì che miệng kìm nén tiếng hét, trợn mắt há hốc mồm nhìn. Hiện tại người đến chưa nhiều nên ai cũng có chỗ đứng trên bục đá, ai cũng có thể chiêm ngưỡng bức tranh thiên nhiên khổng lồ này.

 

Lần này họ cũng nhìn rõ ngọn thác phát ra tiếng gầm rú kia. Thác nước rất cao, mặt nước không rộng lắm. So với những thác nước hùng vĩ khác, thác nước giữa núi rừng này giống như một vị tiên nữ bay xuống trần gian, lấy sương trắng làm áo, bao bọc lấy mình, toát lên vẻ thanh cao thoát tục không vướng bụi trần, khiến người ta rất muốn nhìn trộm dung nhan thiên tiên ấy, nhưng lại bị lớp voan mỏng mờ ảo che khuất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Thác nước đẹp quá, lát nữa chúng ta qua đó xem đi." Ngải Vũ phấn khích nắm tay Bạch Nhu Nhu, chỉ vào ngọn thác mờ ảo đằng xa.

 

"Được, tớ cũng muốn đi xem." Nụ cười trên mặt Bạch Nhu Nhu từ lúc đến đây chưa bao giờ tắt. Nhìn rừng hoa biển sương dưới chân núi, nghe tiếng nước thác đổ trong trẻo, tâm trạng cô tốt đẹp vô cùng.

 

"Ơ, chỗ kia có ngôi nhà to quá, là nhà của chủ thớt Tiểu Ngọc sao?" Sương mù tan dần, tầm nhìn phía dưới rõ hơn nhiều, họ mới nhìn rõ bộ mặt thật của rừng đào và ngôi nhà độc đáo tọa lạc giữa biển rừng.

 

"Đúng rồi, đó là nhà cái Ngọc đấy. Trước kia chỗ đó chuyên dùng để chăn trâu bò, chẳng ai ở cả."

 

"Tại sao ạ? Chỗ đó đẹp thế, lại tiện nước nôi nữa." Có người thắc mắc.

 

"Còn chẳng phải vì chỗ đó gần rừng sâu sao, thú dữ trong núi ban đêm phần lớn thích ra đó uống nước, ai to gan mà dám ở đó chứ, cũng chỉ có cái Ngọc mới dám thôi." Tô Vạn Dương lắc đầu nói.

 

Trước kia cũng không phải không có ai nghĩ đến chuyện ra đó ở. Chuyện xảy ra hồi ông còn rất nhỏ, trong thôn có một người gan to nghe nói muốn xem thử ban đêm có thú dữ thật không, thế là nửa đêm chạy ra xem. Kết quả lúc về sợ run cầm cập, miệng cứ lẩm bẩm có trăn lớn, cuối cùng đến c.h.ế.t ông ta cũng không dám bén mảng ra đó nữa.

 

Về sau nghe nói đêm đó người nọ vừa đến thì nhìn thấy một con trăn vàng to hơn cả người, đôi mắt to như cái đèn l.ồ.ng nhìn chằm chằm vào ông ta, dọa ông ta sợ đến mức chân mềm nhũn chạy không nổi, mãi đến khi con trăn đi rồi một lúc lâu ông ta mới run rẩy chạy về nhà.

 

Không sai, con trăn đó chính là Tướng Quân nhà Ngọc Ngọc chúng ta. Thực ra hôm đó người nọ đến đúng lúc xui xẻo gặp Tướng Quân ngủ đông dậy, vừa hay nó thấy khát nước người hơi khô nên chạy ra sông tắm táp uống nước, không ngờ lại gặp phải kẻ xui xẻo này. Thực ra nó cũng thấy oan ức lắm, lúc đó nó vốn chẳng định làm gì con người bé nhỏ kia, nhưng ai bảo nó sinh ra đã quá uy (âm) vũ (u) bá (đáng) khí (sợ) cơ chứ! Rõ ràng chẳng làm gì hắn, hắn tự mình sợ đến mức chân mềm nhũn ra.

 

"Không thể nào, trên thác nước chẳng phải có nguồn nước sao? Sao lại có thú dữ xuống dưới này?" Có người khó hiểu, thế chẳng phải đi xa hơn à?

 

Tô Vạn Dương nhìn người vừa hỏi thở dài thườn thượt, khiến người nọ da đầu tê dại: "Sao... sao thế?"

 

"Tôi nhớ hồi nhỏ trong thôn cũng có người không tin, nửa đêm chạy ra đó xem có thật không, nhưng lại bị một con trăn vàng khổng lồ dọa cho không bao giờ dám bén mảng đến nữa. Sau này có thể do người đó bị dọa mất hồn, sống mơ mơ màng màng một thời gian rồi c.h.ế.t."

 

Mọi người ở đó nghe ông nói mà rùng mình một cái: "Mẹ ơi, con trăn dọa c.h.ế.t người, thế thì phải to đến mức nào chứ."

 

"Lúc đó nghe các cụ trong thôn kể con trăn đó to bằng eo người đàn ông trưởng thành, dài đến mấy chục mét."

 

"Hít ~" Các du khách sợ hãi hít một hơi khí lạnh. Mẹ ơi, con trăn này phải sống bao nhiêu năm rồi. Một số cô gái nhát gan sợ đến mức mặt trắng bệch, hơi hoảng loạn ôm c.h.ặ.t t.a.y bạn thân hoặc bạn trai nhìn dáo dác, sợ con trăn đó ở ngay gần đây. Đương nhiên cũng có người không tin.

 

"Không phải lừa người đấy chứ, làm gì có con trăn nào to thế."

 

"Đúng đấy, nếu to như ông nói, ít nhất con trăn này phải sống rất lâu rồi, theo lý thuyết rắn không thể sống lâu như vậy được."

 

"Cái này thật sự không lừa các vị đâu, bởi vì trong thôn có người từng nhìn thấy xác rắn lột của nó. Lúc đó người nhìn thấy cũng bị cái xác rắn to lớn đó dọa cho khiếp vía, cuống cuồng chạy về có một người gan to thuận tay cầm về một đoạn. Chỉ một đoạn xác rắn đó thôi cũng đủ khiến chúng tôi không dám tưởng tượng con trăn đó to đến mức nào." Tô Vạn Dương lấy tẩu t.h.u.ố.c ra hút. Lúc đó ông cũng nhìn thấy cái xác rắn đó, chính xác là cả thôn đều nhìn thấy, lúc ấy dân làng chấn động lắm.