Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 53: Truyền thuyết thôn Linh Khê



Đợi nhóm Tô Ngọc xử lý xong mấy cây phong lan đã là hai tiếng sau. Cũng may là chỉ có vài cây, không thì mệt c.h.ế.t các cô mất. Việc này dù đào hay trồng đều phải cẩn thận, riêng đào lên đã mất khối thời gian rồi.

 

Lúc này, các du khách cũng đã đến con đường dẫn vào vườn đào. Họ nhìn thấy ngay dãy núi lớn hùng vĩ ở phía xa.

 

"Chỗ các bạn được bao quanh bởi núi non nhỉ! Dãy núi kia lớn thật đấy, bên trong chắc chắn có thú dữ đúng không?"

 

"Đúng rồi, nhìn như rừng nguyên sinh ấy, chắc chắn có rất nhiều thú dữ."

 

"Đương nhiên là có rồi." Người dân thôn Linh Khê dẫn đường nói. "Bên ngoài rừng đều có biển báo, trong đó tuyệt đối không được vào đâu, c.h.ế.t người đấy."

 

"Bên trong có những thú dữ gì thế? Các bác nhìn thấy bao giờ chưa?" Một người đàn ông trung niên hỏi.

 

"Chúng tôi cũng chẳng dám vào, bên trong thú gì cũng có, buổi tối thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng sói tru hổ gầm cơ. Nghe các cụ kể lại, có lần người trong thôn vì thèm thuồng thú rừng, mấy thanh niên trai tráng rủ nhau vào, nhưng cuối cùng chỉ có một người sống sót trở về, toàn thân đầy m.á.u. Từ đó về sau, không ai dám bén mảng vào nữa, đây là lời dặn dò truyền từ đời này sang đời khác." Người đàn ông nghiêm túc kể chuyện xưa trong thôn cho du khách nghe, chỉ sợ họ không biết nguy hiểm mà lén lút đi vào.

 

"Nếu không ai dám vào, thế mấy con thú của chủ thớt Tiểu Ngọc ở đâu ra?" Một chàng trai trẻ đột ngột xen vào hỏi, đây cũng là điều những người khác muốn biết.

 

Nhắc đến Tô Ngọc, người đàn ông có chút kích động, thao thao bất tuyệt kể về cô: "Cái Ngọc là người có phúc khí. Trong thôn chúng tôi còn lưu truyền một câu chuyện. Truyền thuyết kể rằng có một lần thú dữ trong núi bạo động, chạy ra làm bị thương không ít người. Các vị không biết đâu, lúc đó dân làng tuyệt vọng lắm, tiếng khóc của trẻ con và tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang khắp nơi. Sau đó từ trong rừng núi bỗng nhiên xuất hiện một nam t.ử tóc dài mặc áo bào trắng bay phấp phới. Nghe nói người đàn ông đó đẹp như tiên giáng trần, chỉ nghe ngài quát vài câu, đám thú dữ liền không tấn công người nữa, ngoan ngoãn lui về rừng. Sau đó ngài nói ra nguyên nhân thú dữ bạo động lần này."

 

Người đàn ông nhìn đám du khách đang chăm chú lắng nghe mình kể chuyện, có chút ngượng ngùng gãi đầu. Ông sống hơn 50 tuổi rồi chưa bao giờ được vây quanh như thế này.

 

"Nói mau đi, chuyện là thế nào?" Một người đang nghe say sưa giục.

 

"Nói mau, nói mau..."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Người đàn ông hắng giọng: "Sau đó ấy à, người đàn ông đó nói do người trong thôn săn bắt quá mức, dẫn đến thú dữ trong núi giảm mạnh, một số con non cũng bị dân làng bắt đi bán lấy tiền. Động vật trong núi lại rất có linh tính, tất nhiên là không thể trơ mắt nhìn con người tàn hại con cái chúng như vậy, cuối cùng không thể nhịn được nữa mới tập hợp lại trừng phạt dân làng."

 

"Vậy người đàn ông đó là ai?" Một cô gái trẻ quan tâm đến thân phận của người đàn ông bí ẩn kia hơn.

 

Người đàn ông gãi đầu: "Không biết, các cụ không nói. Nhưng mọi người đều đoán là Thần Thú, nếu không làm sao thú dữ lại nghe lời ngài ấy. Hơn nữa truyền thuyết kể người đó mặc đồ trắng tinh, giống như người xưa, tựa như trích tiên không vướng bụi trần vậy. Ngài ấy dặn dân làng không được sát sinh nữa rồi biến mất trong chớp mắt." Người đàn ông hơi kích động khua tay múa chân, cứ như thể ông ta tận mắt chứng kiến vậy.

 

"Thế chuyện này liên quan gì đến chủ thớt Tiểu Ngọc?"

 

"Cái này à, nghe nói những người sống sót sau đó cũng không dám đi săn nữa, cũng chẳng ai dám bước chân vào rừng núi. Hơn nữa còn lưu truyền một câu: 'Sau này nếu có người có thể thân cận với dã thú, thì đó nhất định là người có phúc trạch thâm hậu, là người được Thần Thú công nhận'. Tuy không biết câu nói này từ đâu mà ra, nhưng vẫn luôn lưu truyền đến tận bây giờ. Tiếc là bao đời nay vẫn chưa xuất hiện người như thế, mãi cho đến khi bé Tô Ngọc ra đời..." Nói đến đây người đàn ông bắt đầu hồi tưởng.

 

"Tôi nhớ lúc Tô Ngọc còn rất nhỏ, có lần không cẩn thận chạy vào rừng núi bị lạc. Người nhà nó lo sốt vó, cả thôn đốt đuốc đi tìm khắp nơi. Các vị đoán xem thế nào..." Người đàn ông dừng lại một chút.

 

"Nói mau, tìm thấy chưa?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Những người khác cũng nhao nhao hỏi.

 

"Sau đó ấy à, khi mọi người đi đến đây, chính là con đường này này, đột nhiên nghe thấy tiếng sói tru. Mọi người lúc đó sợ c.h.ế.t khiếp. Sau đó trong rừng truyền đến tiếng bước chân, đợi nhìn kỹ lại, chà chà, hóa ra là một con sói trắng to tướng." Người đàn ông khoa trương dùng tay miêu tả.

 

"Khi mọi người đều tưởng con sói trắng đó sẽ tấn công chúng tôi, thì nó lại ngậm một vật từ trên lưng xuống đặt cách chúng tôi không xa, sau đó quay đầu chạy biến vào rừng, chỉ trong chớp mắt đã không thấy đâu nữa.

 

Lúc đó mọi người đều rất tò mò con sói ngậm cái gì xuống, đ.á.n.h bạo lại gần xem thử, hóa ra là con bé Tô Ngọc. Các vị không biết đâu, lúc đó mọi người căng thẳng lắm, thế mà con bé đó cứ như không có chuyện gì xảy ra, ngủ ngon lành." Người đàn ông nghĩ lại cũng thấy buồn cười. Lúc đó thấy con bé nằm im bất động còn tưởng c.h.ế.t rồi, bà nội và mẹ Tô Ngọc còn khóc hết nước mắt. Sau đó bố nó lao lên ôm, thấy người vẫn ấm lại còn đang ngáy khò khò nữa chứ.

 

"Cho nên, theo lời đồn đại thì chủ thớt Tiểu Ngọc chính là người có thể thân cận với dã thú đó sao?" Có người hỏi.

 

"Đúng rồi, con bé Ngọc chính là người đó. Tiếc là bố mẹ nó đi làm xa gặp nạn, bà nội nó vì muốn cho nó vào đại học, đã c.ắ.n răng đưa nó lên thành phố." Nói đến đây giọng người đàn ông trầm xuống.

 

"Nhưng cũng may con bé giờ đã lớn khôn, càng lớn càng xinh đẹp. Hơn nữa nó vừa về là có bao nhiêu thú dữ từ trong núi đi theo, mọi người càng tin vào lời đồn đại đó hơn. Cái Ngọc là người có phúc, nó còn giúp mọi người kiếm được khối tiền đấy. Như rau dưa chúng tôi trồng thường ngày ấy, trước kia nhà nào ăn không hết thì cho lợn cho bò ăn, giờ chúng tôi mang đi bán lấy tiền, còn sửa đường sửa cầu nữa. Cái Ngọc cũng bỏ ra nhiều tiền lắm, tôi sống đến tuổi này rồi chưa bao giờ thấy nhiều tiền như thế." Người đàn ông kể về những việc Tô Ngọc làm cho dân làng với vẻ mặt đầy cảm kích.

 

Những người khác nhìn nhau, họ cũng không ngờ một cô gái trẻ lại có quyết tâm về quê, bỏ ra nhiều tiền như vậy để giúp quê hương thay đổi. Tuy câu chuyện người này kể có chút huyền bí, nhưng họ lại có phần tin tưởng. Nếu không làm sao giải thích được việc những con thú dữ nhà Tô Ngọc lại thân thiết với cô ấy như vậy. Tuy nói bây giờ chuyện gì cũng phải dựa trên khoa học thực tế, nhưng vẫn có rất nhiều điều khoa học chưa giải thích được, ví dụ như một số thứ trong Đông y khoa học hiện đại cũng bó tay nhưng không thể phủ nhận là thực sự hữu dụng.

 

Kể chuyện xong, họ lại tiếp tục đi về phía trước. Gió mát thổi tới, họ ngạc nhiên nhìn sương mù cuộn trào trên mặt đất bắt đầu bay lên lững lờ như khói mây, tựa như lớp voan mỏng tản ra, nhẹ nhàng uyển chuyển, dập dìu theo gió, giống như hàng ngàn mỹ nhân khoác trên mình lớp lụa mỏng đang nhảy múa, lớp lụa cũng bay lượn theo vũ điệu của họ.

 

Các du khách đi theo đều trầm trồ kinh ngạc trước cảnh tượng này. Nhiều người ngẩn ngơ quên cả cử động, mắt trố lồi ra, sợ tất cả chỉ là giả. Một số người phản ứng nhanh vội vàng quay lại cảnh tượng này.

 

Người dân bản địa vừa kể chuyện thấy họ cứ ngẩn người nhìn trời không chịu đi, kỳ quái nhìn theo nhưng thấy ngoài việc sương mù bắt đầu tan như mọi ngày thì chẳng có gì lạ cả, đành phải nhắc nhở: "Mọi người còn muốn đi xem rừng đào không?"

 

Những người đang ngẩn ngơ lập tức bừng tỉnh: "Oa, chuyện gì thế này, đẹp quá!" Một đám con gái phấn khích kéo tay nhau.

 

"Mộng ảo quá, tôi chưa bao giờ thấy cảnh tượng nào như thế này."

 

"Sao sương mù dưới đất lại bay lên trên thế kia!" Giọng nói kích động đến run rẩy.

 

"À, các vị nói cái này hả! Có gì lạ đâu, cứ đến giờ này là sương bắt đầu tan, đương nhiên sẽ bay lên rồi." Người đàn ông dửng dưng nói, lại thấy hơi lạ, chẳng lẽ mấy thành phố lớn không có sương mù à?

 

"Sao lại không lạ chứ, quá lạ luôn ấy! Chúng tôi thấy sương mù có khi tan lúc nào cũng chẳng biết, ai mà đi quan sát nó tan thế nào."

 

"Đúng đấy, với lại loại sương mù đó so với cái này không cùng đẳng cấp, cho dù có bay lên trên cũng không rõ ràng, căn bản là không nhìn ra được."

 

Giờ họ đều thấy may mắn vì đã đến đây. Mới có một lúc mà đã được chứng kiến những chuyện lạ lùng chưa từng thấy bao giờ, hơn nữa đồ ăn ở đây lại ngon như vậy. Mọi người đều không hẹn mà cùng nghĩ đúng là đến đúng chỗ rồi, và dự định kỳ nghỉ tới, lần du lịch sau nhất định sẽ quay lại đây.