Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 58: Thích thì nhích thôi



"A! Tiểu Quyên, cậu đang làm gì đấy?" Một tiếng hét kinh ngạc vang lên, làm Mao Tiểu Quyên đang vuốt ve lông hồ ly giật b.ắ.n mình, tay run lên. Hai con hồ ly nhỏ cũng đồng thời giật mình ngẩng đầu nhìn về phía phát ra tiếng động.

 

Đám người đang bàn tán bên kia động tác nhất trí nhìn sang, vừa vặn nhìn thấy hai cái đầu nhỏ lông xù. Mấy cô gái hét lên rồi chạy tới.

 

"Vãi chưởng, bé mồm thôi, tí nữa hồ ly nhỏ sợ chạy mất." May mà còn có người lý trí gào lên một tiếng. Những người khác vội vàng che miệng lại, nhưng tốc độ chân vẫn không giảm, chạy ào về phía Mao Tiểu Quyên.

 

Mao Tiểu Quyên như gặp đại địch, che chở hai con hồ ly nhỏ: "Làm gì làm gì, muốn cướp hồ ly hả!"

 

"Được lắm Mao Tiểu Quyên, ngày thường im hơi lặng tiếng mà thời khắc mấu chốt cũng nhiều mưu mô phết nhỉ, cư nhiên dám sau lưng bọn này lén lút hẹn hò với Tiểu Hồng Tiểu Bạch nhà tớ." Cô bạn thân mắt sáng rực lao tới.

 

"Nhẹ thôi, đừng dọa chúng chạy mất, tớ vất vả lắm mới dụ được đấy." Nhìn bộ dạng hấp tấp của bạn thân, cô sợ hồ ly nhỏ chạy mất.

 

"Đáng yêu quá đi!" Cô gái nén xúc động muốn hét lên, vuốt ve bộ lông mềm mại của hai con hồ ly, nhìn dáng vẻ bụ bẫm đáng yêu của chúng, trong lòng mềm nhũn ra.

 

Tiểu Hồng Tiểu Bạch thấy nhiều người như vậy cũng không sợ hãi, ngược lại còn có vẻ rất vui mừng, hứng chí nhảy xuống đất chạy quanh đám người, thỉnh thoảng đột nhiên nhảy tót lên người hoặc lên đầu ai đó cào loạn xạ.

 

Mao Tiểu Quyên vốn còn tưởng chúng muốn bỏ chạy nên lo sốt vó, không ngờ chúng chẳng những không chạy mà còn vây quanh họ chạy nhảy. Xem bộ dạng này hình như là muốn người ta chơi cùng chúng.

 

Bố mẹ hồ ly nhìn cái dạng ngu ngốc của con trai mình, thầm ghi nợ cho Tiểu Kim một khoản. Khỏi cần nói, chúng nó vợ chồng mới không dạy con cái nghịch ngợm như vậy, cái động tác quen thuộc kia chắc chắn là do Tiểu Kim dạy.

 

Bên này, Tô Ngọc về nhà xong liền đi xem hai kẻ bị phạt trước. Thấy chúng ngoan ngoãn đứng phạt thì gật đầu hài lòng, hừ một điệu nhạc nhỏ rồi đi nấu cơm. Hừ, hai cái tên thiếu đòn này.

 

Trong bếp, Tô Ngọc một tay xách con tôm béo dài hơn mười cm lấy từ trong không gian ra, treo trước mặt: "Ngươi nói xem, ngươi là một con tôm nước ngọt mà lớn được thế này cũng không dễ dàng gì, nhưng mà dù không dễ dàng thì ngươi vẫn phải làm món ăn trên bàn của chúng ta thôi. Yên tâm đi, ta sẽ chế biến ngươi thật ngon, đảm bảo không uổng công ngươi đi một chuyến trên đời này." Tâm trạng tốt, cô đặt nó lên thớt, dùng sống d.a.o vỗ vỗ nó. Râu tôm run lên, con tôm khổ sở khóc ròng trong lòng: Nói nhiều như vậy vẫn muốn ăn ta, thế ngươi nói lắm lời làm gì.

 

Mục Khải Nguyệt đi theo sau m.ô.n.g Tô Ngọc. Tô Ngọc nấu ăn thì hắn ngồi phía sau, hai tay chống cằm nhìn cô. Đôi mắt to tròn cười thành hai vầng trăng khuyết, nhìn con tôm to cô đang đặt trên thớt, vui vẻ nói: "Ngọc Ngọc, ăn tôm, ngon."

 

"Chờ nhé, ta làm ngay đây, đảm bảo nuôi chàng trắng trẻo mập mạp." Vừa nhanh nhẹn g.i.ế.c c.h.ế.t con tôm, cô cũng không quên trả lời "tiểu bạch thỏ" nhà mình.

 

Nhưng chuyện này có chút khó khăn. Mẹ nó, thể chất của tiểu bạch thỏ làm cô ghen tị quá đi mất. Thời gian dài như vậy cô toàn cho ăn thịt cá tẩm bổ, thế mà chỉ làm hắn trắng thêm mấy tông, thịt trên người thì mềm mại nhưng tuyệt nhiên không béo lên tí nào, ngược lại chính cô lại tăng mất mấy cân.

 

Cô bi phẫn bóc vỏ tôm, hừ hừ, nếu không phải cô có thói quen thích chạy bộ thì chắc giờ này đã béo biến dạng rồi, thật đáng hâm mộ ghen tị hận mà.

 

Nhưng cô vẫn rất có cảm giác thành tựu. Rốt cuộc tiểu bạch thỏ nhà cô từ một gã đen nhẻm trước kia đã biến thành một tiểu sinh mặt ngọc như hiện tại, lại còn là kiểu siêu đẹp trai, mấu chốt là vẫn giữ được dáng người chuẩn. Bất kể là nhìn hay ôm đều thấy rất tuyệt. Tiểu bạch thỏ nhà cô phải mềm mại như vậy, bằng không cô kiếm tiền để làm gì chứ.

 

Loảng xoảng loảng xoảng, cô bóc vỏ một con tôm lớn cắt thành mấy khúc nhỏ, định làm món tôm chiên giòn, vừa thơm vừa giòn, quan trọng là tiểu bạch thỏ nhà cô thích ăn.

 

Sau một hồi thao tác, chẳng mấy chốc nhà bếp đã tỏa ra mùi thơm quyến rũ khiến người ta thèm nhỏ dãi. Mũi Mục Khải Nguyệt hít hít trong không khí, m.ô.n.g ngồi trên ghế ngọ nguậy không yên. Cuối cùng vẫn không nhịn được, xoát một cái đứng dậy, lon ton chạy đến bên cạnh Tô Ngọc, nhìn chằm chằm cô đang đảo tôm chiên.

 

"Sao thế, muốn ăn rồi à? Ngoan, chờ thêm một lát nữa nhé." Cô ghé sát mặt cọ cọ vào má hắn, làn da vừa mịn vừa đàn hồi khiến cô không nhịn được c.ắ.n một cái, để lại một dấu răng nhạt hoàn mỹ trên mặt hắn.

 

Mục Khải Nguyệt chớp chớp mắt, lông mi dài như cái quạt nhỏ, kết hợp với đôi mắt hạnh long lanh, nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu.

 

Hắn sờ sờ chỗ bị Tô Ngọc c.ắ.n, mắt cười cong cong ghé sát mặt Tô Ngọc: "Nguyệt Nguyệt cũng muốn." Không đợi Tô Ngọc phản ứng, hắn liền c.ắ.n lên má cô, c.ắ.n xong liền buông ra.

 

Tô Ngọc cười quay đầu lại. Cô nhìn vào mắt Mục Khải Nguyệt, đồng t.ử đen nhánh chỉ toàn hình bóng của cô, không tìm thấy gì khác. Ngón tay ngọc của Tô Ngọc điểm nhẹ lên trán hắn, vui vẻ gọi một tiếng: "Tiểu bạch thỏ..."

 

Mục Khải Nguyệt "a" một tiếng, gọi lại một tiếng "Ngọc Ngọc". Hắn vừa định trả lời thì cửa bếp mở ra...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tô Ngọc: "..." Mẹ nó ai mà mất hứng thế.

 

Mục Khải Nguyệt hoàn hồn, nhìn chằm chằm miệng Tô Ngọc rồi bĩu môi vẻ không vui, trừng mắt nhìn ra cửa.

 

Mạc Vân Khuynh cũng không ngờ vừa bước vào đã thấy hai người họ sát nhau gần như vậy, tức khắc có chút xấu hổ, đồng thời trong mắt cũng thoáng qua chút mất mát.

 

Lý Tiểu Huyên vừa vặn thu hết vẻ mất mát trong mắt anh vào tầm mắt. Không hiểu sao, cô thấy hơi đau lòng, c.ắ.n môi, nhưng ngay sau đó lại như không có chuyện gì xảy ra, nhảy nhót chạy tới ôm lấy cánh tay Tô Ngọc trêu chọc.

 

"Nha, làm sao thế này, một bộ dạng d.ụ.c cầu bất mãn kìa. Chậc chậc... Má ơi bà còn đang chiên tôm đấy, mau mau mau, cháy bây giờ! Cái con mụ phá của này, đây chính là nguyên liệu thượng hạng đấy." Lý Tiểu Huyên giậm chân. Còn đang nấu ăn mà đã bắt đầu liếc mắt đưa tình rồi. Tôm ngon thế này mà làm hỏng thì xót tiền c.h.ế.t mất.

 

"Thôi c.h.ế.t." Tô Ngọc vội vàng cầm đũa đảo mặt tôm. Cô sắp xấu hổ c.h.ế.t mất rồi, suýt chút nữa thì cùng tiểu bạch thỏ diễn cảnh nóng trong bếp, thật là, người lớn thế này rồi còn ấu trĩ.

 

Cuối cùng cứu chữa kịp thời, món tôm chiên giòn được cứu về. Cô thở phào nhẹ nhõm, thấy Mục Khải Nguyệt đang nhìn mình chằm chằm với đôi mắt sáng lấp lánh: "Khụ, cái kia, tớ nếm thử hương vị trước nhé!"

 

Mặt dày dưới ánh mắt trêu chọc của Lý Tiểu Huyên, cô gắp một miếng tôm chiên, đút cho người nào đó đang kiễng chân mong chờ.

 

Mạc Vân Khuynh đứng sau lưng Tô Ngọc nhìn thấy tất cả, siết c.h.ặ.t nắm tay, cuối cùng từ từ buông ra, quay người cười khổ bước ra cửa, lẩm bẩm bằng giọng chỉ mình nghe thấy: "Cuối cùng... vẫn là chậm sao..."

 

Lý Tiểu Huyên nghiêng đầu nhìn bóng lưng có chút cô đơn của anh, vẻ vui tươi cười đùa ngày thường biến mất. Chờ bóng dáng Mạc Vân Khuynh khuất hẳn, cô vẫn ngẩn người nhìn về hướng anh rời đi.

 

"Thích thì nhích đi." Bên tai đột nhiên truyền đến giọng nói của Tô Ngọc. Lý Tiểu Huyên giật mình, ngay sau đó thẹn quá hóa giận nhìn cô: "Nói cái gì đấy, ai thèm thích anh ta."

 

"Nha, cô nương còn không thừa nhận, cũng không biết vừa rồi là ai ánh mắt cứ dính c.h.ặ.t lên người ta thế." Tô Ngọc trêu chọc nhéo má phúng phính của cô.

 

Lý Tiểu Huyên hất tay cô ra, trừng mắt, rồi lại có chút chán nản cúi đầu xuống, cười khổ: "Nhưng người anh ấy thích không phải là tớ."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Tớ biết, tớ cũng biết anh ấy vẫn luôn thích tớ, dù sao tớ quen anh ấy cũng được một thời gian rồi, tớ cũng đâu phải kẻ ngốc trong chuyện tình cảm. Nhưng đối với tình cảm của anh ấy, tớ chỉ có thể xin lỗi, bởi vì tớ chỉ cần tiểu bạch thỏ là đủ rồi. Cho nên, Mạc Vân Khuynh là người khá tốt, cậu cần phải nắm bắt. Rốt cuộc tớ và anh ấy là không thể nào, anh ấy cũng không thể cứ thích tớ mãi được. Cậu không phải rất dính người sao? Bây giờ hãy phát huy bản lĩnh dính người của cậu để dính lấy trái tim anh ấy đi. Giống như anh ấy, muốn tiền có tiền, muốn sắc có sắc, muốn tài có tài, chính là hàng hot đấy. Cậu mà không nhanh chân lên, để người khác nẫng tay trên thì xem cậu khóc với ai."

 

"Xì, nói cứ như chị đây hiếm lạ anh ta lắm ấy. Chị đây đâu phải ế không ai thèm. Không thèm đâu." Lý Tiểu Huyên kiêu ngạo hừ một tiếng, hất cằm lên, nói nghe rõ là khẳng khái lẫm liệt.

 

Tô Ngọc nhướn mày, chậm rãi nhón một miếng tôm chiên bỏ vào miệng, trong lòng đếm thầm 'một', 'hai', 'ba'. Vừa đếm dứt ba, Lý Tiểu Huyên bỗng ôm chầm lấy cánh tay Tô Ngọc lắc lắc: "Người yêu ơi, Vân Khuynh đại ca ngày thường thích làm gì, tiết lộ chút đi mà." Cô nàng chớp chớp mắt đáng yêu với Tô Ngọc.

 

"Ân hừ, vai ai gia hơi mỏi."

 

"Ấy, nương nương người mau nghỉ ngơi chút, nô tỳ bóp vai cho người ngay đây." Lý Tiểu Huyên cười ngoài mặt nhưng trong lòng nghiến răng nghiến lợi đỡ cô ngồi xuống ghế.

 

"Ừm, tay nghề của Tiểu Lý T.ử cũng được đấy, bên này mạnh hơn chút nữa." Tô Ngọc rung rung vai trái ra hiệu.

 

"Được rồi đấy bà cô, đừng có được đằng chân lân đằng đầu, nói nhanh đi." Lý Tiểu Huyên vỗ một cái vào vai cô.

 

"Xì, đ.á.n.h giá kém. Cậu ấy à, làm tốt chính mình là được rồi, nhưng ngàn vạn lần đừng vì để anh ấy thích mà thay đổi bản thân. Tiểu Huyên t.ử, cậu nhớ kỹ, nếu anh ấy thật sự thích cậu, bất kể cậu thế nào anh ấy cũng thích. Nhưng nếu cậu vì anh ấy mà thay đổi bản thân, thì cái sự thích đó lại là đ.á.n.h mất chính mình, không đáng. Dù cậu có trả giá nhiều bao nhiêu, lâu dần cậu cũng sẽ mệt mỏi thôi." Tô Ngọc nghiêm túc nhìn cô.

 

Lý Tiểu Huyên hít hít mũi, ôm lấy cô: "Yên tâm đi, tớ vẫn thích dáng vẻ hiện tại của tớ. Tớ sẽ dùng con người thật của mình để làm anh ấy rung động. Nếu thực sự không được..." Cô buông vai Tô Ngọc ra: "Thì tớ sẽ từ bỏ. Tớ cũng không tin đại mỹ nhân như tớ mà lại không tìm được một lang quân như ý."

 

(Hết chương)