Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 59: Sương tan bướm lượn



"Được rồi được rồi đại mỹ nữ, mau đi đi." Đẩy Lý Tiểu Huyên ra khỏi bếp, quay người lại liền thấy Mục Khải Nguyệt cầm một con tôm chiên đi tới: "Ngọc Ngọc ăn, to."

 

Tô Ngọc nhìn vẻ mặt chờ được khen ngợi của hắn, trong nháy mắt vứt hết mọi chuyện khác ra sau đầu: "A, tiểu bạch thỏ đút cho ta."

 

Mục Khải Nguyệt cười càng tươi hơn, cẩn thận đưa con tôm đến miệng cô, chăm chú nhìn cô ăn hết.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Tô Ngọc bật cười, đưa tay vuốt mái tóc mềm mượt của hắn: "Tiểu bạch thỏ, ta thật may mắn vì đã trở về nơi này."

 

"Hả?" Mục Khải Nguyệt chớp mắt, không biết Ngọc Ngọc đang nói gì.

 

"Không có gì, chúng ta tiếp tục nấu cơm."

 

"Vâng."

 

Thời gian vội vã trôi qua. Những người đang chơi vui vẻ đều lục tục không chịu nổi cái bụng đang kêu gào, ngoan ngoãn trở về trong thôn tìm đồ ăn.

 

Từ xa đã thấy khói bếp lượn lờ trên mái nhà các hộ dân, gió xuân mang theo mùi thức ăn ùa tới khiến họ không khỏi rảo bước nhanh hơn.

 

Chủ nhà thấy nhiều khách đến như vậy không khỏi vui mừng ra mặt, cầm tấm thực đơn mà mình nhờ thợ mộc trong thôn làm đặt lên bàn để khách tự gọi món.

 

Tuy chỉ là những món ăn dân dã bình thường, nhưng lại khiến những người ngồi ăn cảm thấy còn ngon hơn cả sơn hào hải vị từng ăn trước đây.

 

"Ngon quá, tay nghề bà chủ thật tốt, nếu ngày nào cũng được ăn món thế này thì tốt biết mấy."

 

"Ừ ừ, tôi thấy món này còn ngon hơn mấy đầu bếp bên ngoài làm nhiều."

 

"Vậy thì tôi không dám nhận đâu, tôi chỉ làm vài món ăn thường ngày thôi, mọi người thích ăn là tốt rồi." Món ăn mình làm được khách thích lại còn đ.á.n.h giá cao như vậy, động tác trên tay bà càng thêm nhanh nhẹn.

 

Hơn nữa một món rau xào bình thường thế này đã mười mấy tệ, mấy món thịt thì mấy chục tệ. Trước kia đi đường xa thế đến thành phố bán rau mới được mấy hào một cân, có khi còn không đủ tiền xe, ai mà muốn chạy xa như vậy chứ. Giờ ở nhà cũng có thể bán được, lại còn chế biến thành món ăn đắt như vậy, bà cảm giác như mình đang nằm mơ.

 

"A! Khỉ kìa, khỉ tới rồi!" Một tiếng hô kinh ngạc làm những người đang vùi đầu ăn giật mình.

 

Quả nhiên chỉ thấy bên ngoài một bầy khỉ, mỗi con đều đeo một cái giỏ tre, tản ra đi về hướng các nhà.

 

Chủ các gia đình nghe tiếng "chi chi" là biết các vị khách nhỏ của mình tới. Từ khi đám khỉ này quen thân với người trong thôn, chúng thường xuyên gùi quả dại trong núi đến các nhà để đổi lấy các loại rau dưa, điểm tâm và bánh bao mà chúng thích. Đương nhiên lúc đầu không phải như vậy, ban đầu người trong thôn thường cho không chúng những thứ này, nhưng bị Tô Ngọc ngăn lại.

 

Cô không muốn lũ khỉ này sinh ra thói quen ỷ lại lười biếng. Cuối cùng cô nhờ người khéo tay trong thôn đan cho mỗi con khỉ một cái giỏ tre phù hợp, sau đó dạy chúng cách "vật đổi vật", thế là hình thành nên tình trạng hiện tại.

 

Đối với người trong thôn, rau dưa gì đó thì nhiều vô kể, thỉnh thoảng đổi lấy ít quả dại núi rừng với lũ khỉ con ăn cũng vui. Đối với đàn khỉ, quả dại trong núi cũng nhiều, dùng để đổi lấy điểm tâm chúng thích, chúng cũng rất vui vẻ. Cứ như vậy, cả làng cùng vui.

 

Cậu chàng buổi sáng mua bánh bao và cà chua vui vẻ lấy đồ mình mua ra, dưới ánh mắt ngưỡng mộ của những người không biết tình hình, nhìn lũ khỉ đi đến bên cạnh họ.

 

"Tới đây tới đây, khỉ con, tớ có bánh bao chay và cà chua các cậu thích ăn nè." Chàng trai trẻ lấy ra hai quả cà chua và hai cái bánh bao chay. Emma, vị cà chua này ngon tuyệt cú mèo. Lúc trước cậu khát, nhớ trong balo có mua ba quả cà chua, liền lấy một quả ra ăn, hương vị đó thật là... chua chua ngọt ngọt, tươi ngon miễn bàn. Vốn định ăn nữa nhưng may mà cuối cùng nhịn được, nếu không giờ lấy gì ra mà dụ khỉ?

 

Khỉ con nhìn cậu một cái, lại nhìn đồ trên tay cậu, cuối cùng cõng giỏ tre nhảy nhót đi tới, ôm lấy một quả cà chua rồi kêu "chi chi" với cậu.

 

Chàng trai không hiểu nó kêu gì. Cậu đưa một tay ra xoa lông khỉ con, nhìn ánh mắt ghen tị của những người khác, đắc ý miễn bàn.

 

Có mấy cô gái mắt lấp lánh ngồi xổm bên cạnh khỉ con, mong chờ hỏi chàng trai: "Bọn mình có thể sờ thử không?"

 

"A, được chứ, được chứ." Chàng trai đỏ mặt gật đầu liên tục.

 

Khỉ con cũng chẳng để ý. Trước kia đi đổi đồ cũng thường xuyên có người sờ nó, tuy nó không hiểu tại sao mấy con người này lại thích sờ mình như vậy.

 

Nó lấy mấy quả táo dại và nho trong giỏ tre ra đưa cho nam sinh: "Chi chi..."

 

"Ơ, cho tớ hả?" Nam sinh chỉ vào mình.

 

"Chi ~" Khỉ con gật đầu, nhét toàn bộ vào lòng cậu. Nam sinh theo bản năng đón lấy, vẫn còn hơi chưa load kịp.

 

Khỉ con mặc kệ cậu, thấy cậu nhận đồ của mình rồi mới cẩn thận bỏ quả cà chua vào giỏ trống, lại chạy đến bên cạnh nam sinh chỉ vào quả cà chua còn lại và hai cái bánh bao chay kêu "chi chi".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"À à, đây, cho cậu." Nam sinh hiểu ý, đưa nốt số còn lại cho nó.

 

Khỉ con vui vẻ ôm từng cái bỏ vào giỏ tre, sau đó đeo giỏ lên người rồi bỏ đi.

 

Chờ nó đi rồi, mấy cô gái mới hét lên.

 

"Á, thông minh quá, cư nhiên biết đổi đồ."

 

"Ừ ừ, bạn nam kia hạnh phúc ghê, tớ cũng muốn."

 

"Sao nó đi rồi nhỉ, tớ còn chưa sờ đủ mà."

 

Nam sinh thì ôm mấy quả táo cười ngây ngô hì hì. Thấy mấy em gái xinh đẹp đang nhìn mình đầy mong chờ (thực ra là nhìn đống quả), cậu hơi đắc ý, cũng may là ông đây thông minh.

 

"Các cậu muốn ăn không?"

 

"Muốn muốn, cảm ơn nhé." Một cô gái cười hì hì cảm ơn, sau đó không chút khách khí cầm lấy trái cây trong tay cậu, chỉ để lại cho cậu đúng một quả táo.

 

Bạn của nam sinh nhìn bộ dạng ngốc nghếch của cậu mà hận sắt không thành thép: "Này, người ta đi rồi mà còn nhìn. Cái này cậu cũng không cần đâu nhỉ, anh đây không khách khí nhé." Trong lúc nam sinh còn chưa phản ứng kịp, cậu bạn đã giật lấy quả táo còn sót lại trong tay cậu rồi bỏ chạy.

 

"Á, cái thằng không biết xấu hổ kia, đó là của ông!" Phản ứng lại, cậu vội vàng đuổi theo. Cậu có dễ dàng gì đâu chứ, khó khăn lắm mới nhịn cơn thèm cà chua để đổi lấy, giờ cư nhiên một quả cũng không còn. Gái xinh cầm thì thôi đi, đằng này mày là đực rựa mà cũng cướp, quả thực không thể nhẫn nhịn.

 

Sương mù đã tan hết. Dưới ánh nắng ban mai ấm áp, những chú bướm rập rờn vỗ cánh. Con bướm đen lớn đầu tiên bay lên, tiếp theo lại một con nữa. Dần dần, như vạn vật hồi sinh, từng con bướm xinh đẹp từ trong hoa, trong cỏ, trên cây bay lên. Chỉ chốc lát sau, khắp không trung biến thành sân khấu của loài bướm.

 

Chúng thỏa sức phô diễn đủ mọi dáng vẻ xinh đẹp, bay lên lượn xuống quanh bụi hoa, đồng ruộng, trên cầu, trên cây đỗ quyên. Chúng tựa như những tinh linh, nhảy múa những vũ điệu uyển chuyển, tô điểm thêm ánh hào quang vô hạn.

 

"Mau mau mau, bên ngoài bướm bay lên rồi, mau đi xem đi!" Một tiếng hô đầy phấn khích khiến đám đông xao động, thi nhau chạy ra ngoài.

 

"A a a... Đẹp quá!" Một số cô gái kích động nắm tay nhau nhảy cẫng lên, thậm chí có người nhìn mà bật khóc.

 

"Oa..." Những người vừa đến nơi, từng người ngẩn ngơ xuống xe. Họ vừa đến đã nhìn thấy cảnh tượng muôn vàn cánh bướm rập rờn, quả thực bị chấn động đến không nói nên lời.

 

"Đẹp, đẹp quá ~" Các cô gái đều bị khung cảnh mộng ảo này mê hoặc, đứng ngẩn người ra.

 

"Chồng ơi chồng ơi, em muốn đến đây chụp ảnh cưới." Cô gái kích động kéo tay người đàn ông bên cạnh.

 

"Được, đến lúc đó chúng ta sẽ tới đây."

 

"Ừ ừ, nhưng thời gian chúng ta định còn hơi xa, hay là mấy ngày này chụp luôn đi, em sợ đến lúc đó không còn thấy cảnh này nữa."

 

"Không thành vấn đề." Người đàn ông ôm vai người phụ nữ, hôn lên trán cô.

 

Những người sắp kết hôn khác cũng đều giục chồng mình phải chụp ảnh cưới ở đây, còn những người chưa kết hôn cũng tính toán sau này mình cưới sẽ đến đây.

 

Giống như nhóm người trước đó, những ai đến đây không một ai là không trầm trồ ngạc nhiên trước mọi thứ nơi này. Niềm vui sướng trên mặt không giấu được, họ điên cuồng chụp ảnh, sau đó đăng lên vòng bạn bè để khoe khoang.

 

Chỉ trong chốc lát, những bức ảnh họ đăng tải đã được lan truyền điên cuồng, ngày càng nhiều người biết đến một nơi xinh đẹp như vậy. Sau khi biết địa điểm, người trong thành phố sôi nổi tỏ ý muốn tới chơi, còn người ở các thành phố khác bắt đầu tính toán thời gian nghỉ phép, chuẩn bị tiền bạc để đến đây du lịch.

 

Đa số người đến đều chọn ở lại đây một đêm. Buổi tối ở thôn Linh Khê rất yên tĩnh, không giống như trong thành phố ồn ào tiếng xe cộ. Nơi này chỉ nghe tiếng côn trùng kêu, chim hót, tựa như một bài hát ru, nghe mãi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

 

Sáng sớm hôm sau dậy tiếp tục chơi điên cuồng một ngày, cuối cùng lưu luyến rời đi. Khi đi còn mang theo các loại rau dưa ngon lành của thôn Linh Khê, có người mua những món đồ thủ công nhỏ do các cụ làm như khắc gỗ, cắt giấy, thêu hoa và dây buộc tóc...

 

Buổi tối, các hộ gia đình trong thôn đều vui mừng khôn xiết đếm xem hai ngày này kiếm được bao nhiêu tiền. Buôn bán hầu như không mất vốn, tính ra ít nhất cũng được hơn một ngàn tệ. Đây mới chỉ là hai ngày thôi, họ càng thêm tin tưởng lời Tô Ngọc nói, và càng thêm tin tưởng vào lời đồn trong thôn: Tô Ngọc là người có phúc khí, là ngôi sao may mắn của thôn họ!

 

Có người nhìn thấy số tiền này mà bật khóc. Thôn họ vì nghèo mà con cái đều đi làm xa, có người mấy năm chưa gặp mặt con. Giờ có hy vọng rồi, cuối cùng cũng có thể gọi bọn trẻ về.

 

Thế là đêm nay, họ túc trực bên điện thoại để báo tin vui này cho con cái, giục chúng mau ch.óng trở về.

 

(Hết chương)