"Gâu gâu..." Tô Ngọc và mọi người vừa ăn cơm xong liền thấy Tròn Tròn chạy tới với tốc độ nhanh bất thường, nôn nóng sủa vang hướng về phía Tô Ngọc.
"Sao thế Tròn Tròn?" Tô Ngọc còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Tròn Tròn đã nôn nóng tiến lên kéo cô về phía đình viện.
"Từ từ, từ từ nào, tao đi theo mày." Tô Ngọc bị kéo lảo đảo.
"Gâu gâu." Tròn Tròn nằm xuống, nhìn Tô Ngọc rồi chỉ chỉ vào lưng mình.
"Mày bảo tao ngồi lên á?"
"Gâu gâu." Tròn Tròn gật đầu. Thấy cô chưa động đậy, nó định tiến lên kéo tiếp.
Tô Ngọc vội vàng leo lên: "Đừng đừng, tao tự lên." Tròn Tròn nằm xuống không cao bằng Tiểu Nguyệt Nha bọn chúng, nên Tô Ngọc rất dễ dàng leo lên.
"Vân Khuynh đại ca, mọi người dẫn tiểu bạch thỏ tới rừng trúc đi, có thể Nhảy Nhót bọn nó xảy ra chuyện gì rồi. Tiểu bạch thỏ, em ngoan ngoãn đi theo Tiểu Huyên bọn họ nhé, ta đi trước xem sao..." Còn chưa nói hết câu, Tròn Tròn đã rung rung tấm thân đầy thịt mỡ chạy thình thịch đi mất.
Lý Tiểu Huyên nhìn đến ngẩn người: "Vãi chưởng, không ngờ Tròn Tròn cũng có lực bộc phát mạnh mẽ như vậy."
"Đi nhanh đi, xem xảy ra chuyện gì." Cao Uyển Tình vỗ lưng cô.
"Ấy, chờ tớ với..."
Quả nhiên như cô dự đoán, Tròn Tròn một đường mang cô chạy như bay đến rừng trúc. Bên trong cũng truyền ra từng tiếng tru lên đau đớn. Tô Ngọc cũng thấy sốt ruột, không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Đến nơi phát ra tiếng động, Tròn Tròn đã mệt đến mức nằm rạp xuống đất, thè lưỡi thở hổn hển. Tô Ngọc hiện tại không quản được nó, vội vàng chạy đến chỗ Mập Mạp và Nhảy Nhót.
Chỉ thấy Nhảy Nhót (gấu trúc mẹ) đang nằm ngửa trên mặt đất rên rỉ, còn Mập Mạp thì thỉnh thoảng gầm nhẹ như đang an ủi vợ, nhưng chẳng có tác dụng gì, đang gấp đến độ đi vòng quanh.
Nhìn thấy Tô Ngọc tới, mắt nó sáng lên, vội vàng chạy đến bên cô vừa gào vừa khua chân múa tay.
"Được rồi được rồi, đừng cản đường, để tao xem trước đã, rốt cuộc là sao thế này." Đi đến bên cạnh Nhảy Nhót, dưới m.ô.n.g nó đã ướt đẫm một mảng, còn lẫn chút m.á.u. Nhưng cô không phải bác sĩ, không hiểu mấy cái này a.
"Phù, bình tĩnh bình tĩnh." Hiện tại Nhảy Nhót không thể trả lời cô, đành phải hỏi Mập Mạp.
"Gâu gâu." Mập Mạp chỉ vào bụng Nhảy Nhót, lại chỉ chỉ Tròn Tròn đang nằm bò ra đó.
Trong đầu Tô Ngọc chợt lóe lên điều gì đó, kinh hô: "Không phải Nhảy Nhót đang sinh em bé đấy chứ?"
"Gâu gâu gâu." Thấy Tô Ngọc cuối cùng cũng hiểu, Mập Mạp suýt khóc.
"Mẹ nó, ông đây đâu biết đỡ đẻ. Sao không nói sớm cho tao biết Nhảy Nhót mang thai, như vậy cũng có sự chuẩn bị chứ." Tức c.h.ế.t cô mất, giấu cũng kỹ ghê cơ.
Nhìn bộ dạng ủy khuất của Mập Mạp, Tô Ngọc đỡ trán. Hiện tại cũng không phải lúc giáo huấn chúng nó. Cô vội vàng lấy điện thoại gọi cho Cao Uyển Tình.
"Alo, Tiểu Ngọc Ngọc sao thế? Bọn tớ đều nghe thấy tiếng rên rỉ." Bên kia truyền đến tiếng gió vù vù, rõ ràng các cô ấy đang chạy rất nhanh.
"Các cậu khoan hãy qua đây. Nhảy Nhót đang sinh, nhưng hình như bị khó sinh. Các cậu bảo Tướng Quân giúp một chút, chở đi hái mấy quả thú quả và ngọc linh quả tới đây. Tớ sợ nó lát nữa không còn sức để sinh. Bây giờ ngựa c.h.ế.t cứu chữa như ngựa sống vậy."
"Được, cậu đừng hoảng, tớ đi làm ngay đây."
Cúp điện thoại, cô kéo mấy người đang thở hổn hển nói: "Mau... mau đi tìm Tướng Quân. Nhảy Nhót đang... đang bị khó sinh, hái mấy quả thú quả và ngọc linh quả để bổ sung sức lực cho nó."
"Tớ đi." Lý Tiểu Huyên chạy cực nhanh về phía hồ nước, ghé vào bờ gọi vọng xuống: "Tướng Quân mau lên, giang hồ cứu cấp, giúp một chút đi!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Giọng nói vang trời làm mấy con cá thủy tinh gần đó giật mình chạy mất dép. Tướng Quân mở mắt, nhìn vẻ lo lắng của con người kia, suy nghĩ một chút rồi trồi lên mặt nước.
Mặt nước d.a.o động dữ dội. "Tê tê ~" [Chuyện gì?] Nửa thân rắn lộ ra khỏi hồ nước, nước trên người nó trượt xuống vảy như mưa rào.
"Mau mau, Tướng Quân, bọn tớ đang cần thú quả và ngọc linh quả gấp cứu mạng. Ngươi chở tớ lên hái mấy quả đi, đây là Tiểu Ngọc Ngọc nhà ngươi bảo đấy." Lý Tiểu Huyên bổ sung thêm. Cô coi như nhìn thấu rồi, đám thú này phần lớn chỉ nghe lời Tô Ngọc thôi. Tưởng T.ử Lưu Li, Báo Ca, Tướng Quân loại cấp bậc này á, trừ Tô Ngọc ra, lời người khác nói chúng chẳng thèm để ý.
Tướng Quân phun lưỡi rắn, cảm nhận được hơi thở đau đớn bên phía rừng trúc, coi như tin lời cô.
Lúc này nó mới hạ thấp thân rắn xuống để Lý Tiểu Huyên leo lên. Đợi Lý Tiểu Huyên bò lên ôm lấy đầu nó, Tướng Quân từ từ nâng lên, bơi về phía cây thú quả.
Lý Tiểu Huyên nằm rạp trên người Tướng Quân, nhắm mắt lại cảm nhận gió rít qua tai khi Tướng Quân bơi. Tim đập thình thịch, tốc độ này đối với cô là quá nhanh có được không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tướng Quân dừng lại cô mới dám mở mắt. Thú quả ở ngay chỗ có thể với tới. Cô run rẩy vươn một tay ra hái, hái được cái nào bỏ ngay vào túi cái đó. Không còn cách nào khác, một tay không cầm hết được. Hái được bốn năm quả xong mới lại sang bên cây ngọc linh quả.
Chờ đến khi trở về, cô đứng trên mặt đất mà chân vẫn run lẩy bẩy không kiểm soát được. Tướng Quân lại lặn xuống đáy nước, mặt nước trong veo có thể nhìn thấy rõ vảy phản quang trên người nó.
"Tiểu Huyên cậu không sao chứ? Thế nào rồi?" Một lúc sau, Cao Uyển Tình và Mạc Vân Khuynh mới chạy tới vội đỡ lấy cô. Mục Khải Nguyệt, cái tên bướng bỉnh kia thì một mình chạy tót vào rừng trúc rồi, cản cũng không được.
"Không... Không sao, chỉ là... hơi mềm... mềm chân thôi. Mau, quả ở trong túi, mọi người cầm đi trước đi, tớ phải nghỉ ở đây một lát." Đưa thú quả và ngọc linh quả trong túi cho họ rồi giục.
"Vậy cậu nghỉ trước đi, bọn tớ đi trước nhé."
"Chạy nhanh đi." Lý Tiểu Huyên phất tay. Mẹ nó Tướng Quân không hổ là Tướng Quân, tốc độ này đúng là không phải dạng vừa.
"Ngọc Ngọc ~" Mục Khải Nguyệt nhìn thấy Tô Ngọc, chạy tới ôm lấy cô thở dốc không ngừng, xem ra là chạy quá vội.
"Tiểu bạch thỏ? Sao em tới nhanh vậy? Bọn họ đâu?" Tô Ngọc đỡ lấy hắn, để hắn dựa vào người mình, vừa lau mồ hôi trên mặt cho hắn.
"Tự mình tới." Mục Khải Nguyệt rầu rĩ nói, cả trọng lượng cơ thể đều đè lên người cô.
"Tiểu bạch thỏ em dựa vào Tròn Tròn nghỉ một lát đi, bây giờ ta có việc, ngoan nhé." Nửa ôm hắn đến bên cạnh Tròn Tròn đang nằm bẹp ra đó để hắn dựa vào.
"Vâng, em ngoan."
"Ừ." Nhẹ nhàng vén mái tóc ướt đẫm mồ hôi trên trán hắn, hôn lên trán hắn một cái, lúc này cô mới quay lại bên cạnh Nhảy Nhót.
Nhảy Nhót nhờ vừa rồi Tô Ngọc liên tục cho uống nước không gian nên tình hình đã khá hơn chút, nhưng cũng không thể cứ uống nước mãi được. Chỉ còn biết nôn nóng mong chờ họ mang thú quả và ngọc linh quả tới.
Tô Ngọc toát cả mồ hôi trán. Tuy chỉ mới một lúc thôi nhưng cô cảm giác như đã trôi qua rất lâu. Cuối cùng cũng nghe thấy tiếng bước chân. Không đợi họ tới, Tô Ngọc vội vàng chạy ra đón.
"Đây, thú quả, ngọc linh quả ở chỗ cô ấy." Mạc Vân Khuynh chạy trước, đưa thú quả trong tay cho Tô Ngọc.
"Được, mọi người cầm qua đây, tớ vào trước." Tô Ngọc cầm lấy thú quả cắm đầu chạy như điên vào trong.
"Nhảy Nhót, kiên trì một chút, ăn thú quả trước đi." Lấy ra một quả thú quả đưa tới miệng Nhảy Nhót.
Nhảy Nhót ngửi thấy mùi đặc trưng của thú quả, theo bản năng há miệng ăn, "răng rắc" vài cái nuốt xuống bụng. Trong bụng truyền đến một luồng ấm áp, nó cảm giác mình hồi phục chút sức lực.
Tô Ngọc vừa thấy có tác dụng, mắt sáng lên, tiếp tục đưa những quả còn lại. Mấy quả thú quả xuống bụng, Nhảy Nhót cũng không còn đau đớn như vậy nữa, sức lực mất đi khi sinh nở hồi phục hơn một nửa. Nó nín thở lấy hơi, dùng sức một cái, cuối cùng từ cửa mình trôi ra một sinh vật nhỏ bé phấn nộn.
Tô Ngọc cũng không sợ bẩn, cẩn thận nâng bé con to cỡ mèo con lên. Trách không được khó sinh, cô từng xem TV, gấu trúc con mới sinh đều chỉ bé bằng con chuột, con này lại to bằng mèo con mới sinh.
"Gâu gâu." Bên kia Nhảy Nhót lại kêu lên, chỉ vào bụng mình.
Tô Ngọc hoảng sợ: "Không phải vẫn còn chứ?"
"Gâu gâu." Nhảy Nhót gật đầu. Mập Mạp ở bên cạnh gấp đến độ vò đầu bứt tai.
"Mẹ nó, may mà ông đây thông minh bảo hái cả ngọc linh quả." Tô Ngọc đưa gấu trúc con cho Cao Uyển Tình. "Mau mau, ai hỗ trợ bế một chút đi, trong đó còn một con nữa kìa."
"Để anh." Mạc Vân Khuynh lên tiếng, vươn tay đón lấy gấu trúc con đang dính nhớp nháp. Gấu trúc con vặn vẹo cái thân hình phấn nộn của nó kêu gào ầm ĩ.
"Mau mau, ngọc linh quả cho tớ." Cầm lấy ngọc linh quả, lại giống vừa rồi từng cái đưa tới miệng Nhảy Nhót. Tuy nói ngọc linh quả đối với loài thú công hiệu không lớn như vậy, nhưng vẫn có tác dụng, ít nhất làm Nhảy Nhót hồi phục thêm chút sức lực. Lần sinh này coi như thuận lợi.
Con thứ hai nhỏ hơn con thứ nhất một chút. Tô Ngọc dùng một tay đỡ lấy: "Mập Mạp mày chăm sóc Nhảy Nhót trước đi, tao thấy nó không còn sức đâu. Các bé con tao mang về xử lý chút rồi cho ăn, tối lại mang về cho bọn mày."
Bỗng nhiên cô nhớ ra điều gì đó, cả người đều không ổn. Đậu xanh, vừa rồi quá nóng vội nên cô quên mất chuyện mình có không gian. Mẹ nó trong không gian có sẵn thú quả và ngọc linh quả, cô còn khổ sở sai bảo Lý Tiểu Huyên đi hái làm gì chứ. Tô Ngọc ảo não vỗ trán mình một cái.
"Sao thế?" Mạc Vân Khuynh thấy biểu cảm cô không đúng, còn tưởng xảy ra chuyện gì.
Tô Ngọc khóc không ra nước mắt nhìn họ: "Không sao, chỉ là sắp muốn khóc vì sự ngu ngốc của chính mình thôi." Nói xong ôm gấu trúc con trong lòng bỏ đi luôn.
Mạc Vân Khuynh: "..."
Cao Uyển Tình: "..."
"Gâu gâu." Mập Mạp gật đầu, nó biết con mình ở chỗ Tô Ngọc sẽ không chịu thiệt, liền toàn tâm toàn ý chăm sóc vợ mình.