Tô Ngọc rơm rớm nước mắt một lúc, sau đó nhìn ánh mắt lo lắng của mọi người mà cười cười, sờ sờ mặt nói: "Không có việc gì đâu, hươu con đã trưởng thành rồi, nó phải trở về núi thôi."
"Hươu con đi rồi sao?" Lý Tiểu Huyên có chút kinh ngạc.
"Đúng vậy, haizz, con gái nuôi lớn rồi thì phải gả đi thôi." Tô Ngọc lắc đầu thở dài. Lúc này, chú gấu trúc nhỏ trong lòng Tròn Tròn đã tỉnh dậy, đang bò loạn xạ trên người nó và kêu ngao ngao.
Lý Tiểu Huyên cùng Cao Uyển Tình nhìn nhau, chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, ý là sao nhỉ? Với lại, hươu con là giống đực mà?
Tròn Tròn dùng tay gấu lúc thì vỗ vỗ dỗ dành đứa nhỏ bò lên người mình, lúc thì vớt lấy đứa nhỏ đang bò ra ngoài, có vẻ hơi luống cuống.
Thấy Tô Ngọc đi tới, nó như nhìn thấy cứu tinh, ngao ngao kêu lên, ngón tay chỉ trỏ lung tung vào hai đứa nhỏ để "tố cáo".
"Ha ha ha... Đáng đời mày, ai bảo cha mẹ nó từng 'hành hạ' tao, hừ." Tuy rằng rất muốn để Tròn Tròn bị hành hạ thêm một lát, nhưng cô vẫn biết chừng mực, thân mình gấu trúc nhỏ quá mảnh mai, lăn lộn hỏng thì c.h.ế.t dở.
"Tiểu Nguyệt Nha cùng Tiểu Tinh Nhi tới rồi." Một đám ông bà cụ nhìn thấy hai chú ch.ó to lớn uy phong lẫm liệt liền sôi nổi dừng tay, vây lại xem.
"Ai u, con ch.ó này to thật đấy, rốt cuộc nuôi kiểu gì vậy, nhìn cái hình thể này xem, uy phong biết bao."
"Ừ ừ, nhà tôi cũng có một con Samoyed, sao lại khác biệt lớn như vậy chứ, chẳng lẽ là do phong thủy? Hôm nào bảo con trai tôi mang con Ngoan Ngoan nhà tôi lên đây nuôi thử xem có to được như vậy không."
"Chuyện đó là không thể nào, nhà tôi cũng nuôi ch.ó mà, nhưng không thể to bằng Tiểu Nguyệt Nha được, trong thôn này ngoại trừ ch.ó nhà con bé Ngọc thì chưa từng có con ch.ó nào to như thế." Người nói chính là một cụ già ở thôn Linh Khê.
"Các ông bà bảo con bé Ngọc rốt cuộc nuôi kiểu gì nhỉ?"
"Ai biết được, ngoài cho nó ăn thịt thì còn có thể cho ăn gì, chắc là gen con ch.ó này tốt."
"..."
Tiểu Nguyệt Nha cùng Tiểu Tinh Nhi thong dong đi qua giữa đám người đang bàn tán sôi nổi.
"Gâu gâu ~" Tiểu Nguyệt Nha và Tiểu Tinh Nhi đi đến bên cạnh Tô Ngọc, dùng đầu húc húc vào người cô. Tô Ngọc đang ôm hai chú gấu trúc nhỏ suýt nữa thì bị chúng nó húc ngã.
"Được rồi, được rồi, hai đứa mày không biết hình thể mình to thế nào hả, tao sắp đứng không vững rồi đây." Tô Ngọc cười, vỗ nhẹ vào đầu chúng nó.
"Ư ư ~" Tiểu Nguyệt Nha vẫy đuôi l.i.ế.m lên mặt Tô Ngọc một cái, Tô Ngọc nghiêng đầu đẩy cái đầu ch.ó của nó ra: "Eo... Tiểu Nguyệt Nha nước miếng mày thối c.h.ế.t đi được."
"Meo ~" Tiểu Nhu Mễ lắc lắc cái đuôi, nhảy lên vai Tô Ngọc, híp mắt dựa sát vào cổ Tô Ngọc đi qua đi lại. Cô nghiêng nghiêng cổ: "Ha ha... Tiểu Nhu Mễ mày ngoan ngoãn chút đi, nhột quá."
Lý Tiểu Huyên đứng bên cạnh hâm mộ đến mức sủi bọt mép: "Sao Tiểu Ngọc Ngọc lại được động vật yêu thích như vậy chứ, uổng công mình ngày thường đối tốt với chúng nó như vậy, bây giờ cư nhiên chào hỏi cũng không thèm chào mình." Nhìn thấy Tròn Tròn đang ngồi ngẩn ngơ bên kia, cô nàng liền xông lên ôm lấy Tròn Tròn tìm sự an ủi.
Cao Uyển Tình cười lắc đầu, đến đây chơi mấy ngày rồi, các cô cũng cần phải về thôi, cũng không biết khi nào mới có thể lại đến, thật là có chút không nỡ.
"Bé Ngọc, ông chủ Từ tới rồi, cậu ấy nói tìm cháu có việc." Tô Mộc thở hổn hển chạy tới.
"Từ Nguyên Lương? À, cháu biết rồi chú ba, cháu về ngay đây, chú ấy đang ở đâu?" Tô Ngọc đứng dậy bế lên hai chú gấu trúc nhỏ đang bò rất vui vẻ trên mặt đất.
"Chú dẫn họ đến cửa nhà cháu, thấy cửa khóa liền ra đây tìm cháu."
"Vậy đi thôi, chú ba cũng đi cùng đi, cháu đoán chú ấy chắc là có chuyện gì đó. Tiểu Nguyệt Nha, các mày tự đi chơi đi nhé." Tô Ngọc nhéo nhéo tai Tiểu Nguyệt Nha, nó ư ử kêu vài tiếng rồi dẫn theo Tiểu Tinh Nhi chạy đi.
"Ngọc Ngọc, chúng nó tỉnh rồi." Mục Khải Nguyệt xách theo tổ chim, chỉ chỉ vào hai chú chim non bên trong vừa mới tỉnh dậy liền ngóc đầu kêu chíp chíp không ngừng.
Tô Ngọc đỡ trán: "Ách... Kiếp trước tôi tạo cái nghiệp gì vậy trời!"
Mục Khải Nguyệt dùng đôi mắt trong veo sáng ngời nhìn Tô Ngọc chăm chú, Ngọc Ngọc có vẻ rất phiền não, ưm, Nguyệt Nguyệt phải giúp cô ấy thế nào đây, thật là phiền quá đi.
"Thôi, đi trước đã, mập mạp, mày lại đây ôm anh em mày này, tao nói cho mày biết mấy ngày nay mày đừng hòng trốn, ngoan ngoãn trông trẻ cho tao." Đi đến bên cạnh Tròn Tròn đang nằm lăn lộn trên mặt đất, cô lấy mũi chân đá nhẹ nó một cái.
Động tác lăn lộn của Tròn Tròn cứng đờ, hai tay giơ qua đỉnh đầu rồi nằm bẹp xuống đất giả c.h.ế.t. Nó mới không cần chăm sóc hai cái đứa nhóc con kia, không chỉ thích bò tới bò lui mà còn thích thi xem ai gào to hơn, phiền c.h.ế.t đi được, nó không nghe thấy gì hết.
Tô Ngọc thấy động tác của nó thì tức cười: "Này, dậy đi, đừng có giả c.h.ế.t với tao." Tô Ngọc ngồi xổm xuống túm lấy tai nó.
"Ngao ngao." Tròn Tròn đáng thương hề hề ôm đầu, đôi mắt đen láy nhìn Tô Ngọc.
"Ngọc Ngọc cậu cũng đừng ép Tròn Tròn, nhìn xem Tròn Tròn nhỏ bé của chúng ta đáng thương chưa kìa." Lý Tiểu Huyên thấy dáng vẻ đáng thương đó của nó liền nhịn không được nói đỡ.
Tô Ngọc trừng mắt nhìn cô nàng một cái: "Chỉ có cậu là nhiều chuyện, nếu không thì cậu tới giúp tớ trông đi, làm ơn, bốn đứa nhóc đấy, cậu muốn tớ mệt c.h.ế.t sao? Hơn nữa cậu cũng không phải chưa từng thấy bốn đứa này quậy phá thế nào."
Lý Tiểu Huyên lập tức câm miệng. Cô nàng thì không ngại giúp đỡ nuôi mấy bé cưng đáng yêu này, nhưng cũng không biết vì sao, bốn nhóc con này giống như biết nhận người vậy, ngoại trừ Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt ra thì ai cũng không cho ôm. Ngay cả Cao Uyển Tình ngày thường rất được các loài thú khác yêu thích cũng không được, cứ ôm là khóc, tiếng kêu t.h.ả.m thiết kia cứ như thể mất mẹ đến nơi, cô nàng cũng không dám đi rước cái xui xẻo đó vào người.
Tô Ngọc xoa đầu nó một cái: "Cũng không phải kéo mày lên pháp trường, làm bộ đáng thương như vậy làm gì, chỉ chăm sóc mấy ngày là được, chờ hai đứa nó biết đi là được rồi. Mày cũng biết chúng nó mấy ngày nữa là biết đi thôi, huống chi tao chỉ bảo mày giúp đỡ ôm một đứa."
"Ngao ngao." Tròn Tròn do dự một chút, vươn ra một cái móng vuốt.
"Được, năm ngày thì năm ngày." Nói rồi cô đưa con gấu trúc con nặng trịch kia cho nó: "Cầm lấy, xem nó lớn lên chắc nịch như vậy, về sau gọi là Tráng Tráng đi."
Cô lại tung tung con nhỏ hơn trên tay: "Đứa này gọi là Cuồn Cuộn." Cô lại rối rắm nhìn hai chú chim non màu lam mà Mục Khải Nguyệt đang ôm một cách đương nhiên: "Hiện tại hai đứa này còn chưa có đặc điểm rõ ràng, chờ chúng nó mọc ra lông vũ rồi hẵng đặt tên, kẻo lại nhầm lẫn."
Trước cửa nhà Tô Ngọc, Từ Nguyên Lương nhìn Điền Phú Quý trông như gã nhà quê mới lên tỉnh, vẻ mặt đầy khinh thường: "Hừ, lúc trước là ai thề thốt cam đoan nói mình cái gì cũng đều đã gặp qua rồi hả?"
Điền Phú Quý giống như không nghe thấy lời trào phúng của hắn, gào lên một tiếng rồi túm lấy Từ Nguyên Lương: "Mau mau mau, nói cho tôi biết đây không phải là nằm mơ đi, sao lại có một nơi như thế này, hơn nữa tôi lại không biết, đây quả thực là chốn thần tiên a! Cậu rốt cuộc là làm thế nào tìm được mảnh đất bảo địa này vậy, vận khí này cũng quá tốt rồi đi, vì sao không phải là tôi tìm được trước... Á! Họ Từ kia cậu có ý gì, cậu dám véo tôi?" Điền Phú Quý vẻ mặt đau khổ ôm lấy eo mình.
Từ Nguyên Lương phủi tay, ném cho hắn cái xem thường: "Tôi đây không phải là chứng minh cậu không nằm mơ sao, còn tưởng rằng cậu da dày thịt béo không biết đau đâu."
Điền Phú Quý xù lông: "Cái gì gọi là da dày thịt béo, cậu nói chính bản thân cậu đi, cái đồ đàn ông già không ai thèm, ông đây cái này gọi là da thịt non mịn, đừng nhìn tôi béo, nhưng là tôi béo đến đáng yêu, vẫn còn tốt hơn người nào đó, một bó tuổi rồi còn chưa gả được bản thân đi, tôi đều thấy mất mặt thay cho cậu."
Từ Nguyên Lương cứng đờ. Mấy năm nay hắn vì tiệm cơm đích xác không quen bạn gái nào. Nếu không phải một năm trước Tô Ngọc mang đến cho hắn những loại rau dưa này, tiệm cơm của hắn có khả năng đều kinh doanh không nổi nữa. Hiện tại vừa mới khởi sắc, hơn nữa còn có một cái chi nhánh đang chuẩn bị, lấy đâu ra thời gian đi tìm bạn gái. Nhưng nghĩ đến ngay cả tên mập c.h.ế.t tiệt này đều đã kết hôn mà hắn lại vẫn là lính phòng không, trong lòng hắn liền có chút không thoải mái: "Cậu nói hươu nói vượn cái gì, tôi đây là không có thời gian tìm, nếu là tôi nguyện ý, còn không phải chuyện trong một giây sao. Nhưng thật ra là cậu, nhìn lại mình xem béo như vậy, vẫn là mau mau giảm béo đi thôi, đừng để ngày nào đó đi không nổi nữa."
Hai người cứ như vậy cậu một câu tôi một câu châm chọc lẫn nhau, Tô Ngọc và các cô gái trở về liền nhìn đến cảnh hai người đàn ông lớn tiếng tranh cãi đến mặt đỏ tai hồng.
"Ông chủ Từ, hai người đàn ông các chú đang cãi nhau cái gì đấy?" Tô Ngọc xem bọn họ rất có ý định tiếp tục cãi xuống liền lên tiếng cắt ngang.
"Khụ, bé Ngọc đã về rồi à." Từ Nguyên Lương lúc này mới nhớ tới bọn họ còn đang đứng ở cửa nhà người khác, lập tức có chút đỏ mặt.
Điền Phú Quý nhìn đến nhóm Tô Ngọc thì mắt sáng lên, đôi mắt vốn đã không to nay cười tủm tỉm càng híp lại không thấy đâu. Hắn run rẩy một thân thịt mỡ nhảy nhót chạy đến bên cạnh Tròn Tròn, vây quanh nó đ.á.n.h giá qua lại.
Mấy người Tô Ngọc nghi hoặc nhìn hắn một cái, không rõ hắn muốn làm gì. Tròn Tròn vẫn luôn ôm Tráng Tráng trên tay, một bàn tay gãi gãi đầu, nghiêng đầu nhìn cái người kỳ quái này, lại nhìn sang Tô Ngọc: "Ngao?" Hắn muốn làm gì vậy?
Chương 80
Tô Ngọc đối với ánh mắt nghi hoặc của Tròn Tròn cũng chỉ biết buông tay tỏ vẻ cô cũng không biết. Ngay lúc Từ Nguyên Lương sắp mất kiên nhẫn, Điền Phú Quý đột nhiên chống nạnh cười ha ha.
"Ha ha ha..., lão Từ, ai bảo tôi béo, này không phải còn có đứa béo hơn ca đây sao? Nhìn xem hình thể hai chúng tôi mới gọi là cấp bậc quốc bảo." Nói rồi hắn còn ưỡn ưỡn cái bụng, đắc ý nhìn Từ Nguyên Lương.
Từ Nguyên Lương cạn lời, mặt đen sì, hắn biết ngay thứ này chắc chắn lại bắt đầu không đứng đắn rồi. Điền Phú Quý cười tủm tỉm vỗ vỗ vai Tròn Tròn: "Huynh đệ, chú em tên gì đấy? Xem ở việc hai chúng ta 'có duyên' như vậy, hai ta kết bạn nhé?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tròn Tròn nhìn hắn như nhìn bệnh nhân tâm thần, đôi mắt nhỏ đen bóng lộ rõ hai chữ "ngu ngốc", nhưng đương sự lại cố tình không cảm giác được, vẫn cứ tự mình cảm thấy tốt đẹp mà nói chuyện.
"Phụt ha ha ha ha... Má ơi, tớ thật sự nhịn không được, chỗ này của chú ấy... không có vấn đề gì chứ?" Lý Tiểu Huyên vừa nói vừa chỉ chỉ vào đầu.
Từ Nguyên Lương sắc mặt đỏ lên, sao hắn lại chập mạch mà mang thứ này đến đây chứ, hiện tại nói không quen biết hắn còn kịp không?
Tô Ngọc nín cười trừng mắt nhìn cô bạn một cái, nói nhỏ: "Kiềm chế chút đi, đây là khách đấy."
"Ờ, ờ ờ." Tuy rằng ngoài miệng nói vậy, nhưng khóe miệng cô nàng lại toét ra không sao khép lại được.
Cao Uyển Tình ho nhẹ một tiếng che miệng cười nói: "Tuy rằng nói chuyện không đứng đắn, nhưng chú ấy nhìn như vậy lại thấy cùng Tròn Tròn có chút giống nhau thật, nhìn cũng khá đáng yêu."
Mục Khải Nguyệt cũng gật gật đầu: "Ừm, mập mạp, giống."
"Phụt, Tiểu Bạch Thỏ anh khi nào thì trở nên hư hỏng thế hả?" Tô Ngọc thấy bộ dáng ngốc nghếch dễ thương của anh liền nhéo má một cái.
"Mới không có hư, học theo Ngọc Ngọc đấy." Nói xong dường như còn rất đắc ý cười lộ ra hàm răng trắng bóng.
Lý Tiểu Huyên trêu chọc nhìn Tô Ngọc: "Nha, đây là gần mực thì đen à, tiểu Ngọc Ngọc cậu nên kiềm chế chút đi, đừng đem Tiểu Bạch Thỏ nhà cậu nhuộm đen thui luôn."
"Xéo đi, tớ nguyện ý, Tiểu Bạch Thỏ nhà tớ nguyện ý, cậu quản được sao?" Tô Ngọc lườm cô nàng một cái.
"Ừn, nguyện ý." Mục Khải Nguyệt nghe xong còn nghiêm túc gật gật đầu, Ngọc Ngọc bảo làm cái gì anh cũng đều nguyện ý hết.
"Hừ ~ Khoe ân ái c.h.ế.t sớm." Lý Tiểu Huyên bĩu môi lẩm bẩm.
Tô Ngọc liếc xéo cô bạn: "Bọn tớ c.h.ế.t sớm đầu t.h.a.i sớm, kiếp sau tiếp tục ở trước mặt cậu khoe ân ái, cậu làm gì được nào?"
Lý Tiểu Huyên tức giận đến dậm chân, xắn tay áo giống như muốn xông lên đ.á.n.h nhau. Cao Uyển Tình vội ôm c.h.ặ.t lấy cô nàng: "Thôi thôi, cậu cũng thật là, biết rõ nói không lại Ngọc Ngọc còn muốn sấn tới, cậu đây không phải tự tìm khó chịu sao? Nói nữa, cậu xác định cậu đ.á.n.h thắng được à?" Nói rồi nhìn về phía Mục Khải Nguyệt.
Lý Tiểu Huyên nghẹn lời. Cô nàng nói không lại con nha đầu c.h.ế.t tiệt kia, trước kia tốt xấu gì cũng có thể đ.á.n.h thắng được, hiện tại bên người nó có một hộ hoa sứ giả kiên cố, cô đ.á.n.h thắng cái rắm ấy. Đừng nhìn Mục Khải Nguyệt ngốc nghếch, nhưng nếu có ai bắt nạt Tô Ngọc, đảm bảo cậu ta lập tức xù lông, hơn nữa tên này sức lực đặc biệt lớn.
Cô nàng tức khắc nhụt chí: "Thôi, lần này chị đây không thèm so đo với nó."
Cao Uyển Tình nín cười: "Được được được, bụng cậu rộng lượng nhất."
Lại nói Từ Nguyên Lương, hắn cười khan vài tiếng với Tô Ngọc, rồi tiến lên nhéo mạnh vào mỡ trên eo Điền Phú Quý.
"Á! Cái đồ đàn ông già ế vợ này lại véo tôi, tôi trêu chọc gì cậu hả?" Điền Phú Quý nhe răng trợn mắt trừng Từ Nguyên Lương.
Từ Nguyên Lương da mặt cứng đờ, nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo: "Điền Mập, cậu còn có muốn lấy rau nữa không?"
"Muốn, sao lại từ bỏ được, ơ có người tới à?" Hắn lúc này mới nhìn đến nhóm Tô Ngọc, nhìn thấy mấy cô nương xinh đẹp trẻ tuổi, cái mặt bánh bao của hắn nhăn lại thành một đoàn: "Lão Từ, mấy cô bé này không phải là con gái cậu chứ, cậu kết hôn khi nào vậy?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Từ Nguyên Lương suýt nữa thì phun ra một ngụm m.á.u. Hắn vẫn luôn biết tên mập c.h.ế.t tiệt này không đứng đắn, nhưng này đâu chỉ là không đứng đắn, đây rõ ràng là thiếu não mà! Hắn đỏ mặt quát: "Ai nói các cô ấy là con gái tôi, mắt cậu bị mù à?"
Điền Phú Quý nháy mắt thở phào nhẹ nhõm, bàn tay mập mạp vỗ vỗ n.g.ự.c: "Tôi đã bảo mà, cái dạng nhát gan như cậu sao có thể sinh ra ba cô con gái xinh đẹp lanh lợi như vậy được."
Từ Nguyên Lương bị nghẹn đến mặt lúc xanh lúc trắng, hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y, thật muốn đ.ấ.m một quyền vào mặt tên mập này ghê gớm.
"Này, mặt cậu sao lại đen sì thế kia?" Điền Phú Quý xoay người nhìn thấy sắc mặt Từ Nguyên Lương thì hoảng sợ, nhìn bộ dáng muốn đ.á.n.h người của hắn, Điền Phú Quý nuốt nước miếng: "Tôi nói cho cậu biết nhé, tôi mà bị thương dù chỉ một sợi lông tơ thì tôi sẽ mách vợ tôi đấy."
Tô Ngọc và các bạn xem kịch vui đến say sưa, trong lòng quả thực cười muốn c.h.ế.t, tên Từ Nguyên Lương này tìm đâu ra cây hài này vậy.
Tô Mộc tuy rằng cũng cảm thấy khá buồn cười, nhưng ông vẫn sợ hai người đ.á.n.h nhau, vì thế lặng lẽ dịch đến bên cạnh Tô Ngọc: "Bé Ngọc à, hay là cháu đi khuyên một chút đi, đừng để đ.á.n.h nhau thật thì... biết làm sao bây giờ."
"Yên tâm đi chú ba, họ tuy rằng đang cãi nhau nhưng lại sẽ không đ.á.n.h nhau đâu, càng cãi càng thân thiết mà." Cô nhìn đồng hồ: "Bất quá bây giờ vẫn là thôi đi, còn có chuyện muốn nói nữa."
"Ông chủ Từ, hay là các chú vào nhà rồi hẵng cãi tiếp?"
"Hì hì, không, không cãi nữa, chúng ta vào nhà trước đi." Từ Nguyên Lương ngượng ngùng cười cười, đều tại tên mập c.h.ế.t tiệt kia.
"Em gái, anh tên là Điền Phú Quý, là anh em của gã đàn ông già này, em tên gì vậy?" Điền Phú Quý kéo cái giọng oang oang hỏi.
Tô Ngọc mím môi cười khẽ: "Em tên là Tô Ngọc."
"Được rồi cậu đừng ở đây lằng nhằng nữa, còn có muốn mua rau không, rau của chúng ta đều là do cô nương này cung cấp đấy."
"Thật hả? Em gái em cũng thật tài giỏi, cư nhiên có thể trồng ra loại rau ngon như vậy. Anh nói với em nhé, người như anh thích nhất chính là ăn, không ngon anh còn không thèm đâu. Rau nhà em anh ăn một lần là nghiện luôn cái vị này, đây mới là rau dưa sạch thật sự chứ. Giống mấy loại bên ngoài đ.á.n.h cờ hiệu rau hữu cơ, quá thất đức. Anh sớm đã để ý rau nhà em rồi, nhưng cái tên đàn ông già kia miệng ngậm c.h.ặ.t như trai ấy, cạy đều cạy không ra. Anh chính là tốn công sức chín trâu hai hổ mới bắt hắn mang anh tới đây được, ưm ưm... Mày - cái - đồ - ưm - thả - mau - oa (Mày làm gì thế, buông tao ra)."
Điền Phú Quý thao thao bất tuyệt khen ngợi rau dưa thôn Linh Khê một hồi, tiếp theo lại kể lể về lộ trình gian khổ để được nhìn thấy những ruộng rau này.
Mắt thấy hắn còn có xu thế nói tiếp, Từ Nguyên Lương chỉ đành tiến lên bịt miệng hắn lại: "Câm miệng."
Điền Phú Quý vỗ vỗ tay Từ Nguyên Lương đang bịt miệng mình: "Ưm ưm..."
Từ Nguyên Lương trừng mắt nhìn hắn: "Tôi buông tay ra cậu không được nói nữa!"
"Ưm ưm." Điền Phú Quý liên tục gật đầu.
"Á! Ông đây biết ngay tên già cậu ghen ghét tôi mà, cư nhiên còn dám mưu sát." Thấy hắn trừng lại đây, Điền Phú Quý run rẩy một thân thịt mỡ lẩn nhanh ra sau lưng Tròn Tròn.
Từ Nguyên Lương thái dương giật giật, quả nhiên hôm nay uống lộn t.h.u.ố.c mới đưa hắn tới đây.
"Được rồi ông chủ Từ, vị Điền... đại ca này? Khụ, chú ấy chỉ là nói chuyện thẳng thắn thôi, có chuyện gì chúng ta vào nhà trước đã. Tròn Tròn, mày mang anh em mày lại đây."
"Phụt ~" Mấy người nghe được Tô Ngọc nói đều có chút buồn cười, con bé này còn nhớ chuyện vừa rồi Điền Phú Quý gọi Tròn Tròn là anh em đây mà.
"Ngao ngao." Tao mới không có anh em ngu ngốc như vậy. Bất mãn kêu vài tiếng về phía Tô Ngọc, Tròn Tròn liếc cũng không thèm liếc tên mập kia, tự mình đi về nhà.
"Ấy, chú mày tên là Tròn Tròn à, tên này hay đấy, rất hợp với hình thể của chú mày. Mày là gấu một mình sao lại chạy tới đây, huynh đệ quốc bảo, chú mày xem chúng ta cũng coi như quen biết, chú mày có thể cho anh chụp tấm ảnh chung không? Anh đăng lên vòng bạn bè cho lũ bạn nó hâm mộ c.h.ế.t thôi. Anh nói cho chú mày biết, kết bạn với anh đảm bảo chú mày không thiệt đâu, anh biết làm rất nhiều món ngon, chú mày muốn ăn cái gì cứ nói với anh một tiếng, đồ ăn anh làm tuyệt đối ăn rồi là muốn ăn nữa, thế nào, có muốn suy xét hay không..." Điền Phú Quý đi theo bên cạnh Tròn Tròn vừa đi vừa lải nhải không ngừng.
Tô Ngọc nhìn sang Từ Nguyên Lương: "Chú ấy cũng là mở tiệm cơm à?"
Từ Nguyên Lương bất đắc dĩ gật đầu: "Ừ, buôn bán trong tiệm cậu ấy cũng khá tốt."
"Như thế này mà cũng có thể lăn lộn tốt được á, chú ấy không phải là con rơi của ông trời đấy chứ?" Lý Tiểu Huyên kinh hô, Cao Uyển Tình dùng khuỷu tay hích nhẹ cô nàng một cái.
"Ai bảo cậu ấy có một người vợ khôn khéo chứ. Đừng nói Điền Phú Quý người này tuy rằng đầu óc như thiếu sợi dây thần kinh, thường xuyên phạm sai lầm ngớ ngẩn, nhưng nhân phẩm cũng đích xác không chê vào đâu được, rất giảng nghĩa khí, hơn nữa lại nấu ăn rất ngon. Tiệm cơm của cậu ấy có thể kinh doanh tốt ngoài việc có bà vợ giỏi giang ra, còn nhờ vào tay nghề của cậu ấy nữa. Ngày thường cậu ấy yêu thích nhất chính là các loại mỹ thực, cho nên mới mỗi ngày quấn lấy chú đòi chú mang cậu ấy tới đây."
Tô Ngọc gật gật đầu: "Cho nên chú lần này dẫn chú ấy tới là tính toán để chú ấy cũng nhập rau từ nơi này?"
Từ Nguyên Lương cười khổ: "Bé Ngọc, nói thật, cho dù chú không dẫn cậu ấy tới thì cháu cũng không thể mãi mãi chỉ cung cấp rau dưa cho một mình nhà chú được. Rốt cuộc các cháu năm nay quy mô trồng rau cũng mở rộng không ít, giúp bạn bè tóm lại so với bồi dưỡng một kẻ địch vẫn tốt hơn."