Tô Ngọc nhếch môi: "Chú Từ cũng là người thông minh, rốt cuộc người trong thôn chúng cháu cũng cần phải ăn cơm, không thể chỉ cung cấp cho mỗi các chú, hơn nữa cháu tính toán sẽ mở một cửa hàng chuyên bán rau củ quả ở thành phố. Tuy nhiên chú yên tâm, nguồn cung cho các chú sẽ không bị đứt đoạn."
"Vậy là tốt rồi, bé Ngọc, chú muốn cùng các cháu kéo dài thời hạn hợp đồng, cháu xem có được không?" Từ Nguyên Lương khẩn trương nhìn cô và Tô Mộc.
"Cháu thì không có vấn đề gì, hơn nữa cháu cũng tin tưởng nhân phẩm của chú, giá cả vẫn như cũ, chú ba thấy thế nào?"
Tô Mộc gật đầu: "Việc này tôi thấy được."
"Còn anh thì sao, anh cũng muốn lấy rau ở đây. Em gái, em xem nể mặt anh có phúc khí như vậy có thể cho anh nhập nhiều một chút không? Quán cơm nhà anh tuy rằng không lớn bằng nhà lão Từ, nhưng tay nghề anh tốt mà, biết đâu đấy có khi nào vượt qua cậu ta thì sao, đúng không?" Điền Phú Quý đột nhiên sấn lại gần.
"Được ạ, dù sao các chú cũng tự phái người tới chở hàng, giá cả vẫn như cũ. Tuy nhiên cháu không hy vọng các chú cầm rau của cháu đi kiếm tiền thất đức, bán thành phẩm với giá quá cao, như vậy không thích hợp." Tô Ngọc gãi gãi cằm chú gấu trúc nhỏ Cuồn Cuộn đang nằm trên đùi, tiểu gia hỏa nãi thanh nãi khí híp mắt kêu nhỏ.
"Yên tâm đi, cái này anh có thể đảm bảo, anh chính là thương nhân có lương tâm, mới không làm chuyện đen tối đó đâu." Điền Phú Quý dõng dạc nói, vỗ vỗ vào bụng mình đen đét. Từ Nguyên Lương cũng liên tục bảo đảm giá món ăn trong tiệm bọn họ đều hợp lý.
"Ha ha ha... Cháu gái, hôm nay vận khí ông tốt quá, cư nhiên bắt được con cá lớn." Giọng nói trung khí mười phần của ông Mạc truyền đến, tiếp theo liền thấy ông, trong tay xách theo một cái thùng lớn, bên trong có một con cá to đang quẫy đạp. Mạc Vân Khuynh thong dong đi theo phía sau ông: "Ông nội, ông chậm một chút."
Ông Mạc vẻ mặt hưng phấn vào nhà: "A, có khách à, vừa lúc làm thịt con cá này." Ông đặt cái thùng xuống, bên trong quả nhiên có một con cá trắm cỏ to bằng cánh tay.
Điền Phú Quý vẻ mặt thèm thuồng tiến lên nhìn vào thùng: "Cá ngon nha, đây là cá hoang dã phải không, nhìn cơ bắp rắn chắc thế kia, lại còn to như vậy, con này mà làm món ăn thì đảm bảo ngon tuyệt. Lão ca ca, con cá này giao cho tôi, tôi đảm bảo làm ra cho mọi người ăn đến khó quên."
Tô Ngọc sa sầm mặt mày, tên mập này gọi người kiểu gì vậy, vừa nãy còn em gái em gái gọi cô, bây giờ gọi ông Mạc là lão ca ca, cái vai vế này bị hắn làm cho lệch lạc hết cả rồi.
"Điền Mập, cậu về sau gọi Tô Ngọc là bé Ngọc thôi, xem cái vai vế bị cậu làm loạn hết cả lên kìa, một bó tuổi rồi còn gọi người ta là em gái, còn biết xấu hổ hay không." Từ Nguyên Lương hiển nhiên cũng nghĩ đến chuyện đó.
"A! Thế à, hình như là vậy. Vậy được, về sau tôi gọi là bé Ngọc." Điền Phú Quý nghĩ nghĩ rồi vuốt đầu cười ngây ngô.
Lý Tiểu Huyên cười hì hì chen vào: "Thế có là gì, chú Điền của chúng cháu còn gọi Tròn Tròn là huynh đệ cơ mà, đúng không chú Điền?"
"Đúng thế, chú nhìn Tròn Tròn liền cảm thấy thân thiết, đúng không huynh đệ Tròn Tròn?" Điền Phú Quý đắc ý gọi với về phía Tròn Tròn.
"Ngao ngao." Ai là huynh đệ với nhà ngươi chứ. Không nhìn thấy nó đang bận sao, lôi cái đứa Tráng Tráng đang bò ra xa trở về, vừa về đến nơi nó lại ngao ngao kêu bắt đầu bò tiếp, làm không biết mệt. Tròn Tròn cảm giác phiền phức vô cùng, sao lại không thành thật chút nào thế nhỉ? Nhìn sang Cuồn Cuộn đang ngoan ngoãn nằm trong lòng Tô Ngọc, hay là đổi với chị ấy một chút?
Bởi vì sự kiên trì của Điền Phú Quý, bữa cơm chiều nay đã bị hắn bao thầu. Khi hắn vào vườn rau nhìn thấy các loại rau dưa tươi mới mơn mởn, quả thực cười đến không thấy tổ quốc đâu.
Trong phòng bếp không lâu sau liền truyền ra một mùi thơm nức mũi, câu dẫn khiến những người đang ngồi mắt thường xuyên liếc về hướng cánh cửa kia.
Lý Tiểu Huyên nuốt nước miếng: "Thật không hổ là đầu bếp, ngày thường ăn đồ Tiểu Ngọc Ngọc nấu đã đủ ngon rồi, hiện tại đầu bếp chân chính tới đúng là không giống nhau, quang ngửi mùi vị đã bị câu dẫn đến không chịu nổi."
Tô Ngọc nghe vậy hừ một tiếng: "Sao hả? Cậu nói tớ nấu ăn không ngon? Có bản lĩnh lần sau tự mình làm đi."
Lý Tiểu Huyên lập tức nịnh nọt cười nói: "Sao có thể chứ, Tiểu thư Ngọc nấu ăn là ngon nhất, tớ đây là khen cậu đấy chứ, người ta đó là chuyên nghiệp, tớ không so với chú ấy."
Tô Ngọc ném qua một cái xem thường, không thèm so đo với cô nàng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mục Khải Nguyệt yên lặng nắm lấy tay Tô Ngọc, trừng mắt nhìn Lý Tiểu Huyên một cái: "Ngọc Ngọc là ngon nhất." Nói xong còn tức giận phồng má lên.
Tô Ngọc nhìn mà buồn cười, vươn một ngón tay chọc chọc vào gương mặt đang phồng lên như cá nóc của anh, mềm mại, cô chọc rồi lại chọc, nhìn thịt trên má Mục Khải Nguyệt bị ấn xuống rồi lại đàn hồi lên cảm giác rất thú vị.
Mục Khải Nguyệt nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của Tô Ngọc, đôi mắt to đen láy nhìn cô chằm chằm, anh cười lộ ra hàm răng trắng, đem tay cô áp lên mặt mình: "Ngọc Ngọc sờ sờ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Ngọc lúc này mới phát hiện chính mình đang làm gì, thấy ánh mắt mọi người cố ý vô tình dừng lại trên người mình, cô ho nhẹ một tiếng rồi ngồi nghiêm chỉnh lại, dù sao da mặt cô cũng đủ dày, mặc kệ bọn họ nhìn.
Lý Tiểu Huyên hài hước nhìn cô: "Người nào đó da mặt thật là ngày một dày thêm a."
Tô Ngọc cười tủm tỉm trả lời: "Quá khen quá khen, có tiến bộ quả thật là vinh hạnh của bản nhân, Lý huynh cậu cũng cần phải không ngừng cố gắng nhé."
Từ Nguyên Lương suýt nữa thì phun ngụm nước ra ngoài, hắn vội rút khăn giấy lau miệng, xem Mạc Vân Khuynh cùng ông Mạc bộ dáng thấy nhiều không trách, thầm nghĩ chẳng lẽ là mình già rồi? Theo không kịp thời đại biến hóa, khi nào da mặt dày lại thành lời khen ngợi thế này.
Tròn Tròn xoay tròn con mắt, thấy không ai chú ý đến nó, đem Tráng Tráng đã mệt đến ngủ thiếp đi nhẹ nhàng bỏ vào trong ổ nhỏ, che mắt lại rồi lặng lẽ di chuyển cái thân hình đồ sộ không thể bỏ qua của mình. Chờ tới cửa phòng bếp, nó bám khung cửa ngó vào bên trong, ngửi thấy mùi đồ ăn mê người, đôi mắt nó nhìn chằm chằm vào những món ăn đã nấu xong mà chảy nước miếng ròng ròng.
A! Cái kia là măng non sao? Nguyên lai măng non có thể thơm như vậy à, không thắng nổi cám dỗ, nó dịch đến trước bếp lò, bưng lên cái chậu liền đổ vào trong miệng.
"Ngao!" Tiếng kêu t.h.ả.m thiết đinh tai nhức óc quả thực muốn lật tung nóc nhà. Tô Ngọc đang nói chuyện tươi cười bỗng khựng lại, cô có dự cảm không lành, bế thốc Cuồn Cuộn lên liền chạy về phía phòng bếp.
Chỉ thấy Tròn Tròn đang ôm miệng lăn lộn trên mặt đất, Điền Phú Quý vẻ mặt dở khóc dở cười đứng bên cạnh, dưới đất là một đĩa măng xào thịt bị đ.á.n.h đổ, đĩa vỡ tan tành.
"Tròn Tròn cái đồ xui xẻo này, mày chạy vào bếp từ bao giờ thế, thân hình to lớn như vậy mà còn có thể tránh thoát mắt bọn tao thật là làm khó cho mày. Nhìn xem chuyện tốt mày làm này, còn lăn nữa à? Bên cạnh là mảnh sành vỡ đấy, lát nữa đ.â.m vào thịt thì làm sao, mau đứng lên." Tô Ngọc tiến lên kéo cái tay béo của nó muốn lôi nó dậy, đáng tiếc Tròn Tròn quá nặng, không kéo nổi, cuối cùng mấy người phải luống cuống tay chân mới đưa được Tròn Tròn ra khỏi phòng bếp.
Tô Ngọc vạch lông trên người nó ra xem, thấy không bị mảnh sành đ.â.m rách mới thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó tức giận vỗ nó một cái: "Xem mày còn dám trộm ăn nữa không, tự mình không biết thử độ nóng à?"
"Ngao ngao ~" Tròn Tròn ủy khuất kêu, đôi mắt đen nhánh ầng ậng nước như sắp khóc, nó vươn lưỡi ra, một tay chỉ vào cho Tô Ngọc xem. Đầu lưỡi nhỏ của Tròn Tròn đích xác đỏ hồng, còn có hai cái bọng nước nhỏ. Chuyện này còn phải quy công cho việc da nó đủ dày, phải biết kia chính là đồ ăn vừa mới múc ra, nó cứ thế một chậu đổ tọt vào miệng, có thể không bỏng sao?
"Đáng đời, đồ không có não." Tuy rằng mắng nó, nhưng Tô Ngọc vẫn đi lấy chén nước (nước trong nhà đều được cô đổi thành nước không gian) cho nó uống trước, rồi lại vào phòng ngủ lấy ra t.h.u.ố.c chống viêm.
Đem viên nang mở ra lấy bột phấn bên trong, cẩn thận dùng tăm bông chấm một chút: "Thè lưỡi ra, tao bôi t.h.u.ố.c cho, mày cứ để ở ngoài cho mát một lát rồi hẵng thụt vào."
"Ngao." Tròn Tròn ngoan ngoãn thè lưỡi, t.h.u.ố.c vừa bôi lên nó theo bản năng nuốt một ngụm nước miếng.
"Ngao ngao..." Nó vẻ mặt đau khổ vừa lăn vừa bò chạy đi, hai chân trước cào cào lưỡi để gạt chỗ bột t.h.u.ố.c đi, thấy Tô Ngọc lại gần liền che miệng c.h.ế.t sống không chịu bôi tiếp.
"Mày chạy cái gì, lại không phải muốn mạng mày đâu mà đến mức này? Không phải kêu đau lưỡi sao? Không bôi t.h.u.ố.c thì sao khỏi nhanh được, mày còn muốn ăn cái gì nữa không?" Chống nạnh, cô tức muốn hộc m.á.u quát.
"Ngao ngao." Cái đầu to của Tròn Tròn lắc như trống bỏi, dù sao chính là không bôi t.h.u.ố.c nữa, đắng c.h.ế.t bảo bảo rồi.
Ông Mạc nằm trên ghế bập bênh, cười tủm tỉm nhìn Tô Ngọc đuổi theo Tròn Tròn, thỉnh thoảng lắc đầu, thời buổi này người béo đều linh hoạt thế sao.