Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 71: Hai chú ngựa con



 

"Đúng vậy ạ, nó tên là Tiểu Tinh Nhi, con ch.ó lớn kia gọi là Tiểu Nguyệt Nha." Tô Ngọc gật đầu, thấy đôi mắt Hoắc Chính Thiên vẫn luôn dính trên người mấy con thú nhà mình, chỉ đành lên tiếng: "Chú Hoắc chúng ta đi xem ngựa đi, bọn chúng không cần phải lo đâu, cứ để chúng nó chạy đi chơi là được."

 

"À... được được." Hoắc Chính Thiên lúc này mới lưu luyến không rời thu hồi tầm mắt.

 

"Mấy đứa bé giao cho các mày chăm sóc, Tròn Tròn mày đừng có ngủ nữa, nhìn xem Tiểu Tinh Nhi, một con sói còn biết chăm sóc hơn cả anh ruột như mày, Tiểu Nguyệt Nha mày tránh ra, tao cũng không dám giao bảo bảo cho mày trông, lỡ đ.á.n.h rơi thì làm sao. Báo Ca, Đỏ Thẫm, Đại Bạch các mày trông chừng chút nhé, các mày có kinh nghiệm hơn. Hiện tại không được đi qua dãy núi bên kia, chờ lát nữa tao xem ngựa xong rồi sẽ cùng đi với các mày, có nghe hay không?" Tô Ngọc đẩy cái đầu ch.ó to đùng của Tiểu Nguyệt Nha đang sấn tới định ngậm Cuồn Cuộn ra, dặn dò từng đứa một.

 

Cô lấy bình sữa trong túi ra treo lên cổ Tiểu Kim, Đỏ Thẫm, Đại Bạch và Tròn Tròn. Hai bình sữa là nước ép ngọc linh quả, hai bình đựng thịt quả ngọc linh quả nghiền nát. Việc cho hai chú chồn nhỏ ăn chủ yếu giao cho Tiểu Kim, ai bảo chỉ có nó là có bàn tay giống người chứ. Tiểu Thải tuy có thể học phương thức nuôi con của loài chim để đút chúng nó, nhưng tên kia c.h.ế.t sống không dám, nói cái gì mà nụ hôn đầu của nó là dành cho vợ tương lai, lúc ấy Tô Ngọc liền buồn cười, thầm nghĩ mày có nụ hôn đầu cái rắm ấy.

 

"Đi thôi." Sau khi đã dặn dò xong xuôi, lúc này mới xuất phát đi xem ngựa.

 

Nói đến ngựa, Hoắc Chính Thiên bắt đầu cao hứng giới thiệu với bọn họ. Không phải ông c.h.é.m gió, ngựa ông nuôi đều là ngựa tốt đỉnh của ch.óp, chỉ trừ một con, nghĩ đến con ngựa kia ông liền lo lắng. Nhóm Tô Ngọc chỉ nghiêm túc nghe, thỉnh thoảng đáp lại vài câu.

 

Đi vào chuồng ngựa, hiện tại nhân viên đang cho ăn cỏ khô, các loại ngựa cường tráng cúi đầu vẫy vẫy cái đuôi ngựa xinh đẹp ăn cỏ.

 

Còn có một ít ngựa con chạy tới chạy lui giữa đám ngựa lớn, bộ dáng hiếu động thoạt nhìn cơ linh đáng yêu. Nhìn thấy nhóm Tô Ngọc đi vào, đám ngựa con lòng hiếu kỳ trỗi dậy, chạy đến bên rào chắn tò mò nhìn các cô.

 

Lý Tiểu Huyên sớm đã nhịn không được chạy tới trêu ngựa, đáng tiếc cô nàng vừa qua thì đám ngựa con liền chạy mất, ngựa lớn thì nhàn nhã tiếp tục ăn không thèm để ý tới cô nàng.

 

Tô Ngọc cũng đi qua, quả thực làm Lý Tiểu Huyên hâm mộ ghen tị hận chính là sau khi cô đi qua, ngựa con không những không chạy đi mà ngược lại còn tự động tới gần Tô Ngọc.

 

Hoắc Chính Thiên cũng kinh ngạc một tiếng: "Xem ra duyên với động vật của cháu Ngọc rất tốt nha, mấy tên nhóc này ngày thường ngay cả nhân viên chăn nuôi cũng rất khó tiếp cận."

 

Ông Mạc ha ha cười: "Duyên động vật của con bé đích xác làm người ta kinh ngạc cảm thán, bằng không ông nghĩ vì cái gì nó lại nuôi được những con vật kia chứ."

 

"Ừm, hơn nữa phần lớn đều là chủ động tới gần em ấy." Mạc Vân Khuynh đứng bên cạnh ông Mạc, mặt mang tươi cười nhìn các cô cùng ngựa chơi đùa.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Chỉ trong mấy câu nói đó, ngựa vây quanh Tô Ngọc lại tăng nhiều, mấy chú ngựa con thậm chí vì tiếp cận Tô Ngọc còn xô đẩy nhau. Tô Ngọc vội vàng vỗ vỗ hai chú ngựa chen lấn hăng nhất, đó là một con màu nâu đỏ và một con màu đen. Tuy rằng còn nhỏ nhưng lại cao lớn hơn hẳn mấy con khác, hiển nhiên hai đứa này là đầu sỏ của đám ngựa con.

 

"Hai đứa mày đừng chen, ngoan chút nào." Tô Ngọc dùng hai tay mỗi tay sờ đầu một con, chúng nó lúc này mới yên ổn xuống dưới cọ cọ tay Tô Ngọc. Mục Khải Nguyệt vẫn luôn đi theo bên cạnh Tô Ngọc, thấy động tác của cô cũng vuốt ve đầu một chú ngựa con gần đó.

 

Bởi vì khí chất của anh giống như hài đồng, sạch sẽ thuần khiết, hơn nữa trải qua việc Tô Ngọc vẫn luôn cho anh ăn đồ trong không gian, hiện tại hơi thở thuần tịnh trên người anh càng đậm, rất dễ làm người và động vật buông lỏng cảnh giác, hiện tại cũng rất được các loại động vật yêu thích, cho nên đám ngựa con này cũng không có né tránh anh.

 

Lý Tiểu Huyên ở một bên hâm mộ nhìn: "Đi Tiểu Tình Tử, chúng ta cũng qua đó." Cô nàng kéo tay Cao Uyển Tình chạy qua.

 

"Tiểu Tình Tử, cậu nói xem cùng là người sao lại khác biệt lớn như vậy chứ?" Cô nàng chua lòm nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Tiểu Ngọc Ngọc, cậu trấn an chúng nó đi, cho tớ cũng sờ sờ với." Lý Tiểu Huyên hai mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm mấy chú ngựa con đáng yêu, duỗi tay muốn sờ. Nhưng Tô Ngọc trấn an vừa lúc là hai tên đầu sỏ kia, thấy tay Lý Tiểu Huyên duỗi lại, con màu nâu đỏ liền hắt xì một cái về phía Lý Tiểu Huyên, nhe răng kiêu ngạo nghiêng đầu né tránh.

 

Lý Tiểu Huyên nhìn tay mình, khóc không ra nước mắt: "Không được phân biệt đối xử như vậy chứ!"

 

Cao Uyển Tình phụt một tiếng bật cười: "Cậu cứ nhận mệnh đi."

 

Tô Ngọc vỗ vỗ đầu hai vị thiếu gia ngựa: "Cậu sang bên Tiểu Bạch Thỏ đi, hai con này cậu đừng nghĩ tới nữa."

 

Lý Tiểu Huyên trừng mắt nhìn hai con ngựa, kia hai con thấy vậy cũng trừng lại bằng đôi mắt to, phảng phất đang nói mắt của người có thể to hơn chúng tôi sao?

 

Lý Tiểu Huyên nhụt chí, tức giận đi sang bên Mục Khải Nguyệt. Những con ngựa khác quả nhiên dễ chạm vào hơn một chút, các cô cầm cỏ khô, tuy rằng lúc đầu không muốn tiếp cận, nhưng là bởi vì Tô Ngọc cùng Mục Khải Nguyệt ở gần đó cũng không chạy xa, chỉ chốc lát sau liền bắt đầu dần dần nhích lại gần. Lý Tiểu Huyên sờ được đầu một con ngựa con xong quả thực kích động đến không chịu được.

 

Chơi với đám ngựa con một lúc, mọi người mới lưu luyến rời đi. Con ngựa đen và con nâu đỏ cứ xoay quanh tại chỗ dậm chân, cái đuôi nôn nóng vẫy vẫy, nhìn theo Tô Ngọc hí vang mãi, làm cho Tô Ngọc đều không đành lòng đi.

 

"Hay là chọn hai con đó đi, tuy rằng nhỏ chút, nhưng có thể từ từ nuôi lớn mà." Lý Tiểu Huyên nhìn cũng vô cùng không đành lòng, tuy rằng hai con đó không cho cô nàng sờ, nhưng xem nể tình chúng nó đáng thương như vậy liền hảo tâm nói giúp một câu.

 

Lúc này Hoắc Chính Thiên đi lại, ông nhìn nhìn hai chú ngựa con lại nhìn nhìn Tô Ngọc: "Xem ra hai chú ngựa con này rất có duyên với cháu a." Ông có chút cảm thán, hai con ngựa này là tốt nhất trong lứa này bất kể về hình thái hay bề ngoài, ngày thường vừa hay gây sự lại kiêu ngạo, đến cha mẹ chúng nó cũng quản không được, không nghĩ tới cư nhiên sẽ coi trọng cô bé này.

 

"Chú Hoắc, hai con ngựa này bán bao nhiêu tiền ạ?" Tô Ngọc cảm thấy vẫn là nên mua chúng nó, rốt cuộc cô cũng thực thích chúng.

 

"Cháu nếu thích thì chú bán cho, hai con này là tốt nhất trong lứa, mỗi con ít nhất phải 8000 tệ, bất quá chú thấy cháu rất có duyên, liền lấy mỗi con 5000 tệ bán cho cháu."

 

"Như vậy sao được ạ, chú Hoắc chú làm buôn bán cũng không dễ dàng, nên bao nhiêu thì cứ lấy bấy nhiêu đi ạ." Tô Ngọc liên tục xua tay tỏ vẻ không cần như vậy.

 

Hoắc Chính Thiên làm bộ không vui nói: "Tiểu Ngọc cháu khách sáo thế làm gì, coi như chú Hoắc cho cháu làm quà gặp mặt, cháu đừng có từ chối nữa!"

 

Tô Ngọc chỉ đành cười tiếp nhận: "Vậy cháu cảm ơn chú Hoắc. Đúng rồi chú Hoắc, ngựa trưởng thành ở đây chỉ có những con này thôi sao? Cháu muốn mua một con ngựa trưởng thành, nhưng trong đám này không có con nào đặc biệt hợp ý."

 

"Ngựa trưởng thành chỉ có thế thôi, đây đã là những con tốt nhất ở chỗ chú rồi." Nói đến đây ông bỗng nhiên khựng lại, nghĩ đến cái gì đó, ông có chút rối rắm nhìn Tô Ngọc.

 

"Sao vậy ạ?" Tô Ngọc nghi hoặc.

 

"Khụ, là như thế này, nửa năm trước chỗ chú thu nhận một con ngựa trưởng thành. Ngựa thì là ngựa tốt, nhưng tính tình tên kia thật sự quá hoang dã, huấn luyện viên đến bây giờ còn chưa thuần phục được, chú đang tính mấy hôm nữa tìm cách bán nó đi. Bất quá xem cháu vừa rồi tương tác với đám ngựa kia, chú nghĩ cháu có thể đi thử xem sao, vạn nhất thật sự không được thì cũng không còn cách nào khác." Con ngựa kia quả thực là một cái gai, mỗi lần huấn luyện viên đến đều bị nó đuổi chạy khắp sân, hơn nữa hầu như đều bị thương, dần dần chẳng còn ai dám huấn luyện nó nữa.