Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 72: Ngựa chứng



 

Tô Ngọc cảm thấy hứng thú, là con ngựa như thế nào mà có thể làm chú Hoắc chỉ nhắc đến thôi đã mặt ủ mày ê như vậy.

 

Mạc Vân Khuynh nghe xong có chút lo lắng: "Tiểu Ngọc em vẫn nên cẩn thận một chút, đến lúc đó ngàn vạn lần đừng lỗ mãng tiến lên."

 

Cao Uyển Tình cũng ở bên cạnh tán đồng gật gật đầu.

 

"Yên tâm đi, em cũng đâu có ngốc, em biết phải xem tình huống trước đã." Tô Ngọc buồn cười xua tay, cô hiện tại rất mẫn cảm với cảm xúc của động vật, đương nhiên sẽ không trong tình huống chúng có ác ý với mình mà cậy vào thể chất đặc thù xông lên.

 

"Chú Hoắc chú cho người thả hai con ngựa con ra đi ạ." Tô Ngọc quyết định muốn mua chúng nó, liền lại đi qua vuốt ve đầu trấn an, hai chú ngựa con thấy Tô Ngọc quay lại, cảm xúc xao động lúc này mới yên ổn xuống.

 

"Bây giờ sao? Hay là chờ lúc nào đi thì hẵng thả, chú sợ thả ra lúc này không ai trông chừng chúng nó sẽ chạy loạn."

 

Hoắc Chính Thiên vừa dứt lời, hai con ngựa con giống như biết ông đang nói cái gì, đều tức giận nhìn ông, mũi phun khí nóng, chân trước không ngừng cào đất, nếu không phải có rào chắn ngăn lại thì nhìn dáng vẻ này hai tên kia liền lao tới đ.á.n.h nhau với ông rồi.

 

Hoắc Chính Thiên tức khắc có chút đau tim, ông đây nuôi các ngươi lâu như vậy, hiện tại cư nhiên vì một cô gái mới gặp mặt mà phát cáu với ông, thật đúng là hai kẻ ăn cháo đá bát.

 

Hai chú ngựa con kiêu ngạo tỏ vẻ chúng nó mới mặc kệ chủ nhân cũ có bao nhiêu đau tim đâu, chúng nó hiện tại một lòng đều hướng về Tô Ngọc.

 

Chờ nhân viên mở cửa ra, hai chú ngựa nhỏ vui sướng kêu to, lộc cộc chạy ra ngoài, mục tiêu rõ ràng thẳng tiến đến chỗ Tô Ngọc, vây quanh Tô Ngọc xoay hai vòng sau đó thân mật cọ cọ.

 

Tô Ngọc cũng vui mừng ôm hai đứa, yêu thích sờ sờ da lông trên người chúng, lông ngựa rất ngắn, bởi vì thường xuyên được chăm sóc nên thoạt nhìn rất bóng loáng, sờ vào cũng rất mềm mại.

 

Mục Khải Nguyệt ngồi xổm bên cạnh Tô Ngọc dùng đôi mắt hạnh to tròn nhìn chúng nó, Tô Ngọc cười nắm lấy tay anh đặt lên đầu con ngựa đen, con ngựa nhìn Mục Khải Nguyệt một cái cũng không quay đầu đi.

 

"Ngọc Ngọc mềm mại, ấm ấm." Mục Khải Nguyệt lộ ra nụ cười tươi rói quay đầu nhìn về phía Tô Ngọc.

 

"Không công bằng, vì cái gì con thỏ lớn kia có thể sờ mà tớ lại không được, huhuhu, quá bắt nạt người khác." Lý Tiểu Huyên thấy Mục Khải Nguyệt đều có thể sờ được, nghĩ đến chính mình đi sờ thì chúng nó liền nghiêng đầu né tránh, đột nhiên thấy mất niềm tin vào tình yêu, lôi kéo cánh tay Cao Uyển Tình bắt đầu giả khóc. Vốn dĩ cô nàng định kéo Mạc Vân Khuynh, nhưng nghĩ đến ông Mạc còn ở đây, vẫn nên rụt rè một chút thì hơn.

 

"Ngoan, chúng nó không phải bắt nạt cậu, mà là ghét bỏ cậu thôi." Cao Uyển Tình ôn nhu xoa đầu cô bạn, nhưng lời nói ra lại chẳng ôn nhu chút nào.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Lý Tiểu Huyên nghe vậy ngẩng đầu vẻ mặt không thể tin tưởng nhìn cô: "Tiểu Tình T.ử cậu hư rồi, cậu trước kia đều là an ủi tớ cơ mà."

 

Cao Uyển Tình buông tay nhún vai: "Tớ hiện tại muốn đả kích cậu một chút, phát hiện cũng khá vui."

 

"Ngao, ông Mạc ông cho cháu mượn vai dựa một chút, cháu phải trấn an trái tim nhỏ bé bị tổn thương của cháu." Lý Tiểu Huyên xoay người chạy đến chỗ ông Mạc.

 

Ông Mạc ha ha cười mặc cho cô nàng lôi kéo cánh tay mình. Đối với ba cô gái nhóm Tô Ngọc, mấy ngày nay ở chung ông thực lòng yêu thích, tuy rằng cá tính bất đồng, lại đều là những đứa trẻ thực sự tốt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Về sau gọi mày là Hắc Phong, còn mày gọi là Xích Vũ được không?" Tô Ngọc đặt tên cho hai chú ngựa con của mình.

 

"Phù phù ~" Hai chú ngựa con phun khí nóng, móng giẫm lộc cộc trên mặt đất, đầu gật gật tỏ vẻ đồng ý.

 

Tại sân huấn luyện lộ thiên, một cái sân được rào chắn bao quanh, bốn năm người huấn luyện ngựa đang như gặp đại địch giằng co với một con ngựa trắng cường tráng xinh đẹp.

 

"Khôi nhi khôi nhi." Con ngựa trắng mũi phun ra khí nóng phẫn nộ, ánh mắt sắc bén nhìn những con người đang vây quanh mình, tai rung rung tùy thời cảnh giác, một chân trước đạp đạp xuống mặt đất, cơ bắp căng c.h.ặ.t sẵn sàng tấn công.

 

Lúc nhóm Tô Ngọc tới liền nhìn thấy bầu không khí giằng co căng thẳng này. Hoắc Chính Thiên đi vào sắc mặt ngưng trọng, ông đã không nhớ rõ đây là lần thứ mấy bắt đầu huấn luyện con ngựa trắng này. Đây là do một người bạn của ông bắt được tại vùng dã ngoại Nội Mông, khi bị bắt nó hẳn là đã chiến đấu với cái gì đó và bị thương, bằng không với cái tính tình này của nó mà bị bắt được mới là lạ.

 

Sau khi chữa trị xong bắt đầu huấn luyện mới hiểu được đây là một cái gai cỡ nào. Lúc đầu là một huấn luyện viên thuần dưỡng nó, người đó còn chưa kịp cưỡi lên lưng nó đã bị nó hất xuống, cái này cũng chưa tính, hất xuống rồi nó cư nhiên còn bồi thêm cho mấy cú đá.

 

Hoắc Chính Thiên không tin tà, sau lại tìm vài huấn luyện viên khác, đáng tiếc kết quả vẫn giống nhau. Có một người nhưng thật ra đã leo lên được lưng nó, đáng tiếc chưa chạy được vài bước liền lại bị nó hất xuống. Ông hiện tại đều còn nhớ rõ ánh mắt khinh miệt từ trên cao nhìn xuống của con ngựa đó khi dẫm lên người huấn luyện viên kia, cứ như một bậc đế vương vậy.

 

Tô Ngọc khi nhìn thấy con ngựa trắng xinh đẹp kia thì mắt sáng lên, cô nghĩ đây là duyên phận đi. Ở chuồng ngựa nhiều ngựa như vậy, không có một con nào làm cô có d.ụ.c vọng muốn chiếm hữu mãnh liệt như thế.

 

"Chú Hoắc đây là con ngựa chú nói sao?" Tô Ngọc nhìn chằm chằm con ngựa kia nhẹ giọng hỏi.

 

Hiện tại bầu không khí trong sân rất yên tĩnh và ngưng trọng, khiến các cô đi vào dù là nói chuyện hay đi lại đều theo bản năng hạ thấp âm thanh.

 

"Ừ, con ngựa này là bạn chú bán cho, năm nay vừa mới trưởng thành. Tên này đã làm chú thiệt hại vài huấn luyện viên rồi, hiện tại phải cần bốn năm người mới miễn cưỡng kìm chân được nó. Nhưng dù vậy, vẫn chưa có ai có thể lên lưng nó được. Mấy tháng trước một bậc thầy huấn luyện biết chú có con ngựa như vậy liền đến khiêu chiến, ông ấy tuy cưỡi lên được, đáng tiếc chưa chạy được vài bước lại bị nó hất xuống." Nói đến đây ông liền đau đầu.

 

"Vậy ạ!" Tô Ngọc không nói gì thêm, chỉ cùng mọi người đứng cách xa một chút để quan sát.

 

Tuy rằng không tự mình tham gia, nhưng đứng bên ngoài nhìn họ cũng có thể cảm nhận được sự căng thẳng của những huấn luyện viên kia.

 

Tiếng thở dốc của ngựa trắng càng thêm thô nặng, móng đạp xuống đất cũng càng thêm thường xuyên, lực đạo cũng rõ ràng tăng thêm.

 

Chỉ thấy nó đột ngột bắt đầu lấy tốc độ cực nhanh lao về phía một huấn luyện viên cao to phía trước. Người đó cũng sớm có chuẩn bị, vội vàng tránh ra, nhưng ngựa trắng lại ngay lúc sắp đuổi kịp người đó liền đột nhiên phanh gấp, lấy một tư thế vặn vẹo không thể tưởng tượng nổi nhảy lên không trung, thay đổi phương hướng quay lại tấn công người phía sau đang định vây bắt nó. Người nọ hiển nhiên không ngờ nó lại có bản lĩnh như vậy, chờ ngựa trắng đã tới trước mặt mới nhận ra nguy hiểm.

 

Tránh né đã không còn kịp rồi, theo kinh nghiệm hắn bảo vệ những bộ phận quan trọng của mình. Lực va chạm của ngựa trắng phi thường lớn, người bị nó đụng trúng đã bay lên trời, rơi xuống cái "bịch", Tô Ngọc chỉ nghe tiếng thôi đã thấy đau toàn thân, mà bên kia chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ của người nọ.

 

"Đau quá đi!" Lý Tiểu Huyên trợn mắt há hốc mồm nhìn sự việc xảy ra bên kia lẩm bẩm nói, bên cạnh Cao Uyển Tình ngơ ngác gật đầu tán đồng.

 

"Con ngựa này cũng quá hung dữ rồi." Tô Ngọc theo bản năng nhìn về phía Mục Khải Nguyệt bên cạnh, thấy anh nhìn chằm chằm bên kia tưởng anh bị dọa, cô kéo bàn tay to của anh mười ngón đan vào nhau: "Tiểu Bạch Thỏ đừng sợ, bọn họ đều không sao đâu."

 

"Ừm, Nguyệt Nguyệt có Ngọc Ngọc, không sợ." Mục Khải Nguyệt tựa đầu lên vai Tô Ngọc. Tai anh thính, cũng nghe rất rõ ràng tiếng rên rỉ bên kia, nghe tiếng kêu t.h.ả.m thiết đó, đích xác có chút không thoải mái.