Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 75: Các thiếu niên



 

Lý Tiểu Huyên tức giận đến mức phồng cả má, cô thật muốn đá c.h.ế.t cái con ngựa ngáo ngơ này một cái, cô quay sang nói với Tô Ngọc với vẻ đầy nộ khí: "Tiểu Ngọc Ngọc, cậu ngàn vạn lần đừng mang thứ này về, bằng không tớ thề mỗi ngày sẽ tức đến mức ăn ít đi một bát cơm đấy."

 

"Hí hí ~" Con ngựa trắng nghe xong lời Lý Tiểu Huyên, chờ cô đẩy nó ra xa một chút liền quay đầu lại nhìn Tô Ngọc với bộ dạng vô cùng đáng thương.

 

"A! Không được, tớ ch.óng mặt quá, mau dìu tớ lên xe đi." Tô Ngọc hai tay ôm lấy Cao Uyển Tình, gục đầu lên vai cô ấy, mắt không thèm nhìn ai.

 

Hoắc Chính Thiên đứng bên cạnh nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, nhìn con ngựa trắng đang lên cơn "ngáo" rồi lại nhìn Tô Ngọc. Đây vẫn là con ngựa uy phong lẫm liệt, luôn tỏ vẻ "ông đây là thiên mã" của trại ngựa bọn họ sao? Có khi nào bị đ.á.n.h tráo rồi không?

 

Có cùng biểu cảm với ông còn có mấy người huấn luyện ngựa phía sau. Bọn họ chính là những người đã từng đích thân trải nghiệm sự hung hãn của con ngựa này. Chuyện... chuyện này là đã được thuần phục rồi sao? Không thể nào, biết bao nhiêu huấn luyện viên đều bó tay chịu trói với nó, giờ cư nhiên lại bị một cô bé dễ dàng thuần phục như vậy?

 

"Chú Hoắc, mọi người không đi sao?" Ngồi vào trong xe, Tô Ngọc vươn tay kéo Mục Khải Nguyệt ngồi xuống bên cạnh mình, rồi nghi hoặc nhìn Hoắc Chính Thiên.

 

"Hả? Đi... đi chứ..." Hoắc Chính Thiên có chút lâng lâng bước lên xe, những người khác cũng vội vàng đi theo.

 

"Chuyện này... không đủ chỗ rồi!" Hoắc Chính Thiên lên xe thì ngớ người. Lúc đến vì sợ nguy hiểm nên mang theo tận bốn huấn luyện viên, chiếc xe du lịch này chỉ có tám chỗ, giờ thừa ra hai người!

 

"Không đủ sao?" Tô Ngọc nhíu mày. Con ngựa trắng thính tai nghe được, nó nhìn chỗ ngồi rồi lại nhìn số người thừa ra, nhiệt tình thò đầu đến trước mặt Tô Ngọc, cái đuôi vung vẩy liên tục.

 

"Hí hí..." Ta nè ta nè, ngồi lên lưng ta nè.

 

"Xéo đi, còn cưỡi lên lưng mi nữa thì cái chân này của tao coi như bỏ à?" Đẩy cái đầu ngựa ra, Tô Ngọc lườm nó một cái.

 

Con ngựa trắng đá đá chân, không vui chạy ra đồng cỏ chạy vài vòng để phát tiết. Hừ hừ, ta cũng đâu có cố ý, ai bảo đám người không có mắt kia chọc giận ta làm chi.

 

"Để chú gọi điện gọi thêm một chiếc xe nữa." Hoắc Chính Thiên móc điện thoại ra.

 

"Không cần đâu ạ, để cháu xem có thể gọi Tiểu Nguyệt Nha chúng nó tới không." Ngồi trên lưng Tiểu Nguyệt Nha mềm mại, so với ngồi trên cái ghế xe cứng ngắc này thì thoải mái hơn nhiều.

 

"Xa như vậy chúng nó có nghe thấy không?" Cao Uyển Tình nhíu mày.

 

"Có thể, chúng nó bất luận là khứu giác hay thính giác đều cực kỳ nhạy bén. Trước kia tớ ở nhà thổi còi, chúng nó ở tuốt trong rừng sâu đều nghe thấy." Vừa nói cô vừa lấy chiếc còi trúc đeo trên cổ ra.

 

"Hưu ~" Chiếc còi này do Tô Ngọc dùng trúc tím làm ra, hơn nữa còn được ngâm trong nước suối không gian thời gian dài, âm thanh phát ra có chút linh hoạt kỳ ảo, vang xa, cảm giác vừa như ở ngay bên tai lại vừa như vọng về từ nơi xa xăm.

 

"Hưu ~" Mục Khải Nguyệt cũng lấy chiếc còi của mình ra thổi. Lúc trước làm cô đã làm một đôi, cô và Mục Khải Nguyệt mỗi người một chiếc.

 

Hoắc Chính Thiên nhìn thấy thì vẻ mặt đầy ngạc nhiên: "Đây là còi gì vậy, âm thanh thật đặc biệt."

 

"Hàng đặc chế, bí mật độc nhất vô nhị đó ạ." Tô Ngọc nghịch ngợm cầm cái còi quơ quơ.

 

Nếu người ta đã không chịu nói, ông cũng không tiện truy hỏi: "Các cháu nói Tiểu Nguyệt Nha là con ch.ó lớn kia sao? Gọi chúng nó tới làm gì?"

 

"Đương nhiên là để chở nhóm Tiểu Ngọc Ngọc về rồi, chúng nó chính là tọa kỵ riêng của hai vị đại gia này đấy." Lý Tiểu Huyên nói với giọng có chút ghen tị, cô cũng muốn có một thú cưỡi "ngầu" như vậy a.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Cưỡi ch.ó? Chuyện này chú mới nghe lần đầu đấy, bất quá con ch.ó lớn và con sói nhà cháu đúng là có thể chở người thật." Nghĩ đến hình thể của hai con đó, quả thực là không tưởng tượng nổi.

 

Trong khi đó ở một bên khác, bốn thiếu niên với diện mạo khác nhau mỗi người đang cưỡi một con ngựa. Lúc này ngựa của bọn họ cứ xoay vòng tại chỗ, làm thế nào cũng không chịu đi về phía trước, bước chân hỗn loạn có vẻ hoảng sợ.

 

"Họ... Sao lại thế này? Hoắc Vũ, ngựa nhà cậu có vấn đề à?" Vạn Tường, cậu thiếu niên mày rậm mắt to, dáng vẻ tương đối hàm hậu, vừa ghìm cương ngựa vừa kéo cái giọng oang oang quát.

 

Hoắc Vũ, người có diện mạo rộng rãi soái khí, cũng đang ghìm cương ngựa, trợn mắt nói: "Sao có thể, mấy con này là bọn tớ chọn kỹ nhất trong chuồng rồi đấy."

 

"Vậy tại sao..." Vạn Tường còn chưa nói xong, một cái bóng trắng khổng lồ liền xuất hiện trong tầm mắt, hắn tức khắc cứng họng, trợn mắt há hốc mồm nhìn trân trân.

 

"Vãi chưởng, Hoắc Vũ, đây là con gì nhà cậu nuôi thế? Tôi đến nhà cậu bao nhiêu lần rồi mà không biết đấy." Cố Hiên, người có gương mặt b.úng ra sữa trắng nõn, kinh hô, tay chân luống cuống điều khiển con ngựa đang muốn bỏ chạy.

 

"Cậu hỏi tôi thì tôi đi hỏi ai đây? Nhà tôi nếu có mấy con to xác này chẳng lẽ tôi lại không biết. C.h.ế.t tiệt, mày đừng có lộn xộn nữa." Hoắc Vũ kéo mạnh dây cương trong tay.

 

"Không phải của nhà cậu?" Hoa Tuân, người sở hữu gương mặt khiến phụ nữ cũng phải ghen tị, dùng ánh mắt thanh lãnh nhìn chằm chằm con ch.ó trắng khổng lồ kia.

 

"Khẳng định là không phải, ba tôi chưa từng nói với tôi. Con này rốt cuộc từ đâu chui ra vậy? Bất quá nhìn ngầu thật đấy." Hắn lôi cương ngựa, hai mắt tỏa sáng nhìn Tiểu Nguyệt Nha đang chạy tới.

 

Tiểu Nguyệt Nha cũng phát hiện ra bốn con người kia cùng bốn con động vật họ đang cưỡi. Mắt nó tức khắc sáng lên. Dạo này vợ nó càng lớn càng không thích chơi với ch.ó, Tiểu Kim và mấy đứa kia thì đang luống cuống tay chân cho mấy con non ăn, Báo Ca thì không cho nó lại gần, hừ, nói cái gì mà ch.ó không biết nặng nhẹ sợ làm bị thương ấu thú, ch.ó mới không có như thế đâu nhé.

 

Nhìn thấy bốn người cùng mấy con động vật chưa từng gặp, Tiểu Nguyệt Nha tưởng họ đến chơi với nó nên tung tăng chạy lại. Nhưng chưa kịp tới gần, nó liền phát hiện mấy con vật kia hình như rất sợ nó. Nó tức khắc thương tâm, chẳng lẽ ch.ó đáng sợ như vậy sao? Rõ ràng mọi người đều khen ch.ó xinh đẹp uy phong mà.

 

"Nó đi tới kìa." Mắt Vạn Tường sáng lên, nhưng con ngựa dưới thân lại càng thêm xao động bất an.

 

"Oa... Đây là Samoyed sao? Nó rốt cuộc ăn cái gì mà lớn thế này?" Cố Hiên kinh thán.

 

"Xem bộ dạng nó thế kia chắc là không có ác ý với chúng ta đâu, nhưng mấy con ngựa cứ thế này cũng không phải là cách, hay là chúng ta xuống ngựa đi?" Hoắc Vũ nhíu mày nhìn bốn con ngựa đang lộn xộn.

 

"Không được, mấy con ngựa này ít nhất chúng ta còn khống chế được, lỡ con Samoyed khổng lồ kia có ý đồ xấu thì chúng ta cưỡi ngựa chạy trốn cũng nhanh hơn chút. Nếu dựa vào hai chân của chúng ta, cậu có đảm bảo chạy thoát không?" Hoa Tuân híp đôi mắt hoa đào đ.á.n.h giá Tiểu Nguyệt Nha, thấy nó chỉ đứng đó nhìn bọn họ thì thở phào nhẹ nhõm. Con quái vật này nếu có địch ý, chỉ cần một cái tát của nó cũng đủ cho bọn họ chịu khổ rồi.

 

"Chắc không sao đâu, rốt cuộc chú Hoắc cho phép con ch.ó lớn này ở đây thì chắc là an toàn." Vạn Tường gãi gãi cái đầu đinh.

 

"Vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn." Cố Hiên mặt b.úng ra sữa cũng tán đồng cách nói của Hoa Tuân.

 

"Thiếu gia... Các thiếu gia sao lại chạy tới đây, mau quay về đi, ông chủ nói hôm nay không được đến khu vực này." Ngay lúc bọn họ đang giằng co, nhân viên trại nuôi ngựa nghe nói bốn vị thiếu gia cưỡi ngựa đến bên này thì hoảng sợ. Phải biết bên này ông chủ đã dặn dò kỹ lưỡng không cho người lại gần, chỉ sợ mấy con quái vật khổng lồ kia làm bị thương người.

 

"Ông tới đúng lúc lắm, mau nói cho tôi biết con ch.ó lớn kia là thế nào?" Hoắc Vũ kéo người nhân viên lại, chỉ vào Tiểu Nguyệt Nha hỏi.

 

"Má ơi, sao con ch.ó này lại chạy tới đây." Người nhân viên già hoảng sợ, theo lý thuyết thì cô gái kia đã khoanh vùng hoạt động cho chúng cách nơi này một đoạn rồi mà.

 

"Ông biết chuyện gì xảy ra đúng không, nói mau lên." Hoắc Vũ hưng phấn nhìn ông ta, mấy người kia cũng nhìn theo.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Người nhân viên già méo xệch mặt: "Thiếu gia, chuyện này... Đây là thú cưng của một cô nương hôm nay đến mua ngựa, cô ấy nhờ ông chủ cho chúng nó chơi ở đây một lát. Các cậu đừng đi qua đó nữa, cũng may mới chỉ có con ch.ó trắng lớn này ra thôi, bên trong còn có một con sói to bằng con ch.ó này và một con báo đen nữa, nguy hiểm lắm, thiếu gia chúng ta mau về đi thôi."