Lý Tiểu Huyên vốn tưởng cô cử động là bị mình đ.á.n.h thức, đang định đắc ý khoe khoang một phen, nhưng nhìn thấy cô cư nhiên chỉ trở mình ngủ tiếp, tức giận đến mức cả người run lên: "Con nha đầu thối kia mau dậy cho bà, bằng không bà đem Tiểu Bạch Thỏ nhà mày lôi ra bán hoặc là giấu đi, tóm lại đời này mày đừng hòng nhìn thấy cậu ta..." Cô nàng thở phì phò gào loạn lên một hồi.
Không nghĩ tới giống như lại có tác dụng, chỉ thấy Tô Ngọc nhíu nhíu mày, dần dần mở mắt, thầm nghĩ kẻ nào to gan lớn mật dám mua bán Tiểu Bạch Thỏ nhà cô, đây là mọc mấy cái đầu hả?
Vừa mở mắt ra liền đối diện với cái mặt ngựa dài ngoằng của ngựa trắng đang sấn lại gần, cư nhiên còn nháy mắt với cô. Tô Ngọc sợ tới mức giật mình, động tác nhanh ch.óng xoay người đứng lên kinh hô: "Má ơi cái quỷ gì vậy!"
Đáng tiếc bên cạnh chính là Mục Khải Nguyệt, một người sống sờ sờ, cộng thêm chân đang mềm nhũn, Tô Ngọc bị vấp nhẹ một cái, "bịch" một tiếng lại ngã xuống, cũng may là ngã đè lên người Mục Khải Nguyệt.
"Ai u tôi đi, sao lại ngốc thế không biết!" Lý Tiểu Huyên thấy Tô Ngọc ngã xuống nhịn không được mà càu nhàu.
Những người khác thấy vậy cũng có chút không nỡ nhìn thẳng.
Mục Khải Nguyệt bị đè như vậy cũng hết buồn ngủ, mơ mơ màng màng dụi mắt chống người dậy, nhìn thấy Tô Ngọc đang nằm trên người mình mắt đầy sao xẹt, anh vui vẻ bế cô lên: "Ngọc Ngọc ~"
"Ngạch..." Tô Ngọc lắc lắc đầu, chờ bớt ch.óng mặt, lúc này mới theo bản năng ôm lại anh, thuận tiện còn vuốt đầu anh nói một tiếng ngoan.
Cô lúc này mới bắt đầu đ.á.n.h giá hoàn cảnh chung quanh, bây giờ còn hơi lơ mơ, không biết nơi này là chỗ nào.
Con ngựa trắng thấy Tô Ngọc tỉnh dậy thì đứng lên, thấy Tô Ngọc có chút ngẩn ngơ, nó c.ắ.n lấy cổ áo phía sau của cô kéo lên.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mục Khải Nguyệt đầy mặt tức giận nhìn con ngựa trắng cao lớn kia, một cái tát vỗ vào mặt ngựa: "Không được bắt nạt Ngọc Ngọc, mi là con ngựa hư."
"Ngựa?" Tô Ngọc vặn cổ nhìn con ngựa trắng đang phì mũi với Mục Khải Nguyệt, lúc này mới nhớ tới chính mình đã trải qua cái gì. Cô "á" một tiếng nhảy dựng lên, nhưng chân bởi vì kẹp trên lưng ngựa quá dùng sức nên giờ vẫn chưa có sức lực gì, đứng không vững cô lại "á" một tiếng nhào vào trong lòng Mục Khải Nguyệt.
Mục Khải Nguyệt tay mắt lanh lẹ đón được Ngọc Ngọc nhà mình nhào vào lòng, trong lòng âm thầm đắc ý Ngọc Ngọc quả nhiên thích anh nhất.
Tô Ngọc "ai u" kêu lên, chống người dậy: "Mẹ nó bà đây hiện tại đứng cũng không nổi nữa, đây là chạy bao xa rồi hả trời." Cô mếu máo ngồi trong lòng Mục Khải Nguyệt xoa chân mình. Mục Khải Nguyệt để cô ngồi giữa hai chân mình trên cỏ, ôm cô đầy mặt nghiêm túc giúp cô xoa bóp chân.
Ngựa trắng đứng bên cạnh vẫy đuôi cúi đầu ăn cỏ, thỉnh thoảng l.i.ế.m mặt sấn lại gần liền bị Mục Khải Nguyệt cùng Tô Ngọc ghét bỏ đẩy ra.
Mọi người bị làm lơ: "..." Các người cứ quanh minh chính đại rải "cơm ch.ó" như vậy thật sự ổn sao?
Lý Tiểu Huyên nắm c.h.ặ.t t.a.y quả thực muốn tiến lên đ.ấ.m cho người nào đó mặt nở đầy hoa đào, mẹ nó đều lúc này rồi còn thể hiện tình cảm, quá không có công đức tâm.
Hai con ngựa con ăn no chơi chán thấy Tô Ngọc tỉnh liền nhảy nhót đến trước mặt cô cầu vuốt ve, còn chưa tới gần đã bị con ngựa trắng nào đó ý xấu chắn ngang không cho tới gần.
Hai con ngựa con đâu phải đối thủ của con ngựa trắng dày dạn kinh nghiệm lại còn có chút dở hơi cao hơn chúng nó hơn nửa người này, lăng là không thể tới gần chút nào. Bọn nó tức điên lên, xoay loạn sau m.ô.n.g ngựa trắng, sau đó Hắc Phong chân sau lấy đà, đạp đạp chân xuống đất, phì mũi súc lực, một cái lao mạnh nhắm chuẩn mục tiêu là cái m.ô.n.g đầy đặn của ngựa trắng mà húc tới.
Ngựa trắng như mọc mắt sau lưng, chờ Hắc Phong húc tới liền ngậm cổ áo Tô Ngọc dịch sang bên cạnh một chút. Mục Khải Nguyệt đang định nổi giận, nhìn thấy bóng đen lao tới liền nhanh ch.óng ôm Tô Ngọc lăn một vòng, mà phía sau bọn họ vừa lúc là đám người vừa đi tới.
Hắc Phong cắm đầu húc, hơn nữa tốc độ rất nhanh, chờ phát hiện không ổn thì đã muộn.
"Vãi chưởng!" Lý Tiểu Huyên tay mắt lanh lẹ một tay kéo Cao Uyển Tình một tay kéo Mạc Vân Khuynh phóng sang bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Á! Chạy mau!" Mấy người đi cùng phản ứng cũng không chậm, tức khắc tản ra.
"Xe xe xe!"
"Rầm..."
Hắc Phong phanh lại không kịp, húc sầm một cái vào chiếc xe du lịch họ lái tới, dù còn nhỏ nhưng nó lớn lên rất rắn chắc, cũng ngã lăn quay ra đất hình chữ X.
Tô Ngọc khi nó húc qua liền dùng tay che mắt, chờ yên tĩnh lại mới hé một khe hở qua kẽ tay, liền nhìn thấy Hắc Phong đang loạng choạng muốn đứng lên, không biết có phải bị đụng choáng váng không mà cứ lắc đầu liên tục, mũi thở hổn hển.
Ngựa trắng nhìn thấy bộ dạng này của Hắc Phong thì toét miệng cười, miệng đang c.ắ.n cổ áo Tô Ngọc cũng buông ra, trong cổ họng phát ra âm thanh tương tự như tiếng cười nhạo.
Tô Ngọc nghe tiếng này khóe miệng giật giật, quay đầu lại nhìn nó. Nó lập tức ngẩng cao đầu nhảy nhót đi qua lại bên cạnh, phảng phất như âm thanh vừa rồi phát ra không phải là nó.
"Khôi khôi ~" Hắc Phong giống như say rượu loạng choạng đứng lên, đầu óc choáng váng xoay vài vòng, tìm đúng hướng Tô Ngọc, đôi mắt ngựa đen nhánh nhìn cô phát ra tiếng kêu ủy khuất.
"Hắc Phong lại đây." Tô Ngọc vẫy vẫy tay, lắc lắc chân được Mục Khải Nguyệt đỡ đứng dậy.
Xích Vũ chạy đến bên cạnh Hắc Phong, cho dù ngày thường hay đ.á.n.h nhau, nhưng tốt xấu gì cũng là bạn nhỏ cùng nhau lớn lên, loại thời điểm này đương nhiên phải tương trợ lẫn nhau, mấu chốt là hiện tại chúng nó có chung kẻ địch.
Hai con ngựa con cùng nhau đi đến bên cạnh Tô Ngọc cọ cọ lên người cô, xong rồi còn khiêu khích liếc mắt nhìn ngựa trắng. Tô Ngọc cũng vuốt ve bộ lông bóng loáng của hai tiểu gia hỏa.
Ngựa trắng tức giận phì mũi, cái đầu to hơn hai con ngựa con từ trên vai Tô Ngọc duỗi ra, khôi khôi kêu lên cũng đòi vuốt ve.
Xích Vũ thấy thế chạy chậm qua dùng thân hình nhỏ bé đẩy nó ra sau, đáng tiếc đẩy không nổi.
"Được rồi các mày đừng náo loạn nữa." Cô vỗ mỗi con ngựa một cái, rồi nhìn đám Lý Tiểu Huyên: "Tiểu Huyên Tử, Tiểu Tình T.ử mau tới đỡ chị một cái, anh Vân Khuynh anh cũng đỡ Tiểu Bạch Thỏ một chút." Vừa đứng lên cô liền phát hiện chân Mục Khải Nguyệt cũng có chút run rẩy, chắc là chạy theo suốt quãng đường này đây. Cô tuy rằng ngồi trên lưng ngựa, nhưng ngựa trắng chạy cực nhanh, lại chạy một hồi lâu, có thể tưởng tượng quãng đường này xa bao nhiêu, hiện tại về trước xem cho anh một chút.
"Hừ, lúc này mới nhớ tới bọn này à." Ngoài miệng nói vậy nhưng vẫn nhanh nhẹn đi qua.
"Ấy, tôi nói xem chuyện này là sao?" Lý Tiểu Huyên nhìn con ngựa trắng phía sau cô ra hiệu.
Tô Ngọc cười khổ: "Tớ làm sao biết được, nó rốt cuộc là chạy ra thế nào? Nếu không phải tớ thường xuyên cưỡi nhóm Tiểu Nguyệt Nha luyện ra chút thân thủ, chỉ sợ sớm đã bị húc bay rồi."
"Thực xin lỗi cháu gái Tiểu Ngọc, chú cũng không thể tưởng được rào chắn cao như vậy nó cũng có thể nhảy ra." Hoắc Chính Thiên vội chạy tới xin lỗi, đích xác, mặc cho ai cũng không thể tưởng được rào chắn cao như vậy nó sẽ nhảy qua, lại còn không biết xui xẻo thế nào mà chạy về hướng các cô.
"Chú Hoắc không có việc gì đâu ạ, cháu cũng chỉ là do kẹp chân quá mạnh khi ở trên lưng nó, hiện tại có chút tê mỏi thôi, những cái khác không có việc gì." Tô Ngọc nhìn bộ dáng áy náy của Hoắc Chính Thiên mà an ủi.
Ngựa trắng nhìn thấy nhiều người như vậy vây quanh cô gái loài người mà nó thích thì tức khắc không vui, chân trước duỗi vào giữa Tô Ngọc và Lý Tiểu Huyên gạt Lý Tiểu Huyên sang một bên, chính mình tung tăng chạy đến bên cạnh cô.
Tô Ngọc cùng Lý Tiểu Huyên đều bị cú gạt bất ngờ này làm cho lảo đảo. Nhìn đến bộ dạng đắc ý "mau khen tao đi" của ngựa trắng, Tô Ngọc quả thực muốn tát cho nó mấy cái, mẹ nó vừa rồi ở sân huấn luyện nhìn thấy uy phong lẫm liệt toàn là ảo giác, đây rõ ràng chính là một con ngựa bị bệnh 'trẻ trâu' mà!