Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 77: Chó ngốc



 

"Vợ ơi, anh không chạy loạn đâu, hơn nữa chỗ này cách các em cũng không xa mà. Anh mà có chuyện gì kêu một tiếng là các em biết ngay. Các em đều không chơi với anh." Nói đoạn sau nó còn tủi thân cọ cọ vào chân Tiểu Tinh Nhi.

 

Tiểu Tinh Nhi quất cho nó một cái đuôi: "Mày còn dám tủi thân à? Không thấy mọi người đều đang cho ấu thú ăn sao, mới có một lúc mà mày đã không thấy tăm hơi đâu, không biết bên ngoài rất nguy hiểm à! Đã nói với mày bao nhiêu lần rồi, cái đồ ngốc nghếch này chỉ biết chơi thôi."

 

"Gâu, vợ ơi anh sai rồi, đừng đ.á.n.h nữa được không, ch.ó đau lắm a." Tiểu Nguyệt Nha bị quất một cái đuôi, lập tức cuộn tròn lại ăn vạ lăn lộn trên mặt đất xin tha với Tiểu Tinh Nhi.

 

"Cái đồ ngu xuẩn này, ngày nào đó bị bán cũng không biết." Tiểu Tinh Nhi cũng bất lực, chính mình bị tên này nuôi lớn mà không bị lệch lạc thật đúng là nhờ vào dòng m.á.u sói mạnh mẽ trong xương cốt.

 

"Đi về." Thật là bó tay với nó.

 

"Vợ ơi anh vừa bị ngã đau lắm, giờ đi không nổi." Tiểu Nguyệt Nha tiếp tục vô lại.

 

Tiểu Tinh Nhi vừa định xoay người thì khựng lại, nheo mắt thú nhìn nó. Tiểu Nguyệt Nha bị nhìn đến chột dạ, u oán bò dậy: "Vợ à, em lẽ ra phải an ủi anh chút chứ, chẳng đáng yêu như hồi bé tí nào, hồi bé anh giả vờ ngã em còn an ủi anh cơ mà."

 

"Hừ, đừng có nhắc đến lịch sử đen tối đó với tao, thế chỉ càng chứng tỏ lúc đó tao ngu ngốc thế nào thôi." Tiểu Tinh Nhi hừ lạnh vào mặt nó.

 

Tiểu Nguyệt Nha: "..." Vợ ơi sao em có thể như vậy!

 

"Con sói kia oai phong thật đấy, chúng nó đang làm gì thế?" Vạn Tường vẻ mặt sùng bái nhìn con sói. Đối với loài mãnh thú uy phong lẫm liệt như vậy luôn là niềm yêu thích của con trai, cậu ta đương nhiên cũng không ngoại lệ.

 

"Sao tớ cảm thấy kiểu chung sống của một sói một ch.ó này lạ lạ thế nào ấy nhỉ!"

 

"Làm sao bây giờ, ngứa ngáy chân tay quá, muốn qua đó xem thử." Hoắc Vũ hai mắt tỏa sáng xoa xoa tay.

 

"Qua đó chịu c.h.ế.t à? Với cái thân hình này của cậu chắc chưa đủ nhét kẽ răng nó đâu." Cố Hiên châm chọc, tuy rằng cậu ta cũng muốn qua đó.

 

"Hưu ~ Hưu ~" Âm thanh linh hoạt kỳ ảo, sâu thẳm truyền đến trong không khí. Tiểu Nguyệt Nha và Tiểu Tinh Nhi giật giật tai, đồng thời ngẩng đầu nhìn về phương xa.

 

"Chúng nó đang nhìn gì thế?" Cố Hiên thấy chúng nó đồng loạt nhìn về một hướng, cũng ngó đầu nhìn theo nhưng chẳng thấy gì.

 

Hoa Tuân nhìn đôi tai đang dựng đứng rung rung của chúng: "Chắc là nghe thấy âm thanh gì đó, nhìn bộ dạng này đoán chừng là chủ nhân đang dùng cách gì đó gọi chúng về."

 

"Thế mà cũng đoán được, không hổ là Hoa đại thiếu."

 

Bên kia, T.ử Lưu Ly đang nằm trên đầu Tiểu Nhu Mễ ngóc đầu dậy phun lưỡi rắn: Là chị chủ, chị ấy chắc xảy ra chuyện gì rồi. "Báo Ca, các anh ở lại đây trông chừng ấu thú, em đưa Tiểu Nguyệt Nha và Tiểu Tinh Nhi qua đó một chuyến."

 

"Biết rồi." Báo Ca quẫy cái đuôi roi.

 

"Em cũng muốn đi." Tiểu Nhu Mễ kêu mềm mại, giơ lên một cái móng vuốt nhỏ.

 

"Đi theo đi." T.ử Lưu Ly nói xong, cảm ứng phương hướng của Tiểu Tinh Nhi trong không khí, một vệt tàn ảnh màu tím lóe lên đã không thấy tăm hơi. Tiểu Nhu Mễ cũng nhanh ch.óng đuổi theo, đừng nhìn nó nhỏ, tốc độ này đúng là không phải dạng vừa. Một tím một trắng chẳng mấy chốc đã tìm thấy nhóm Tiểu Tinh Nhi.

 

"Sao Nhỏ, Trăng Nhỏ, mèo tới rồi đây, đưa mèo đi tìm chị chủ với." Nhảy lên đầu Tiểu Tinh Nhi, Tiểu Nhu Mễ l.i.ế.m l.i.ế.m lông trên đầu nó.

 

"Các em sao lại tới đây? T.ử Lưu Ly em cũng đi à? Báo Ca bọn họ đâu?" Tiểu Nguyệt Nha thè lưỡi hỏi.

 

"Đừng nói nhiều, đi tìm chị chủ." T.ử Lưu Ly vỗ nhẹ cái đuôi vào chân ch.ó của nó.

 

"Ừ." Tiểu Nguyệt Nha tự giác cúi đầu, T.ử Lưu Ly theo đó bò lên.

 

"Gâu gâu ~" Đi nào, đi tìm chị chủ thôi.

 

"Chúng nó chạy rồi, vừa rồi là cái gì thế, tớ hoa mắt nhìn không rõ." Hoắc Vũ dụi dụi mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đuổi theo." Không ai trả lời câu hỏi của hắn, Hoa Tuân vung roi ngựa đuổi theo, những người khác thấy thế cũng thúc ngựa chạy theo, nhưng lại không dám bám quá sát.

 

"Cứ để bọn họ đi theo sao?" Tiểu Tinh Nhi liếc mắt nhìn ra sau hỏi T.ử Lưu Ly.

 

"Mặc kệ bọn họ." Cho dù Tiểu Nguyệt Nha chạy rất nhanh, T.ử Lưu Ly vẫn vững vàng cuộn tròn trên đầu nó.

 

"Tiểu Nguyệt Nha chúng nó có khi nào không nghe thấy không nhỉ?" Lý Tiểu Huyên nóng lòng kiễng chân vươn cổ nhìn về phía xa.

 

"Đợi thêm lát nữa, mới có bao lâu đâu, thật là hoàng thượng không vội thái giám đã gấp." Tô Ngọc trong tay cầm nắm cỏ non, hai chú ngựa con nhàn nhã vẫy đuôi chờ Tô Ngọc đút ăn.

 

Con ngựa trắng kia vẫn vì bị Tô Ngọc từ chối mà chạy điên cuồng cách đó không xa, thỉnh thoảng còn hí lên vài tiếng muốn gây sự chú ý của Tô Ngọc.

 

Đột nhiên nó dừng lại, tai dựng lên, có chút cảnh giác nhìn về phía sau lưng nhóm Tô Ngọc.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Bịch bịch bịch..." Từng trận tiếng bước chân dồn dập truyền đến.

 

"Tới rồi, tới rồi!" Lý Tiểu Huyên nhìn hai cái bóng trắng khổng lồ từ xa tiến lại mà reo hò. Tô Ngọc cũng dừng động tác trong tay quay đầu nhìn lại.

 

Chỉ hơn mười giây sau, hai con thú khổng lồ vừa nãy nhìn còn có chút xa giờ đã tới ngay bên cạnh các cô. Những người chưa từng gặp Tiểu Nguyệt Nha thấy một sói một ch.ó to lớn như vậy thì hét lên một tiếng rồi bỏ chạy.

 

Má ơi, hôm nay bọn họ trải qua những chuyện cũng quá huyền huyễn đi, thứ gì thế này? Chó á?

 

"Gâu gâu ~" Tiểu Nguyệt Nha vừa tới liền bổ nhào vào bên cạnh Tô Ngọc, ỷ vào hình thể to lớn đẩy hai kẻ chướng mắt kia ra, cái đầu to cứ thế cọ lấy cọ để vào lòng Tô Ngọc.

 

T.ử Lưu Ly phản ứng cực nhanh, ngay lúc nó cúi đầu xuống liền nhảy sang đầu Tô Ngọc, phun lưỡi rắn có chút nguy hiểm nhìn con ch.ó ngốc đang vui vẻ, sau đó bóng tím lóe lên quất mạnh vào người nó.

 

"Bốp" một tiếng vang đặc biệt rõ ràng.

 

"Ẳng!" Tiếng kêu t.h.ả.m thiết rung trời truyền đến. Tiểu Nguyệt Nha hai chân trước ôm đầu ngồi bệt xuống đất ủy khuất nhìn T.ử Lưu Ly. Huhu, sao lại đ.á.n.h ch.ó, ch.ó có trêu chọc gì em đâu.

 

"Xì xì ~" Đồ ngu xuẩn, anh quên tôi còn đang ở trên đầu anh à? Nếu không phải ông đây phản ứng nhanh thì cái đồ không não nhà anh định đè c.h.ế.t tôi sao?

 

"Ư ư ~" Người ta quên mất mà. Liếc nhanh T.ử Lưu Ly một cái, nó vừa lăn vừa bò đi tìm vợ để được an ủi.

 

Hoắc Chính Thiên cùng những người khác nhìn thấy một con rắn nhỏ xinh đẹp đến mức kỳ lạ? Là rắn phải không? Quất một cái đuôi vào con ch.ó lớn kia, hơn nữa con ch.ó lớn đó hình như còn không dám đ.á.n.h trả, miệng bọn họ há to đến mức không khép lại được. Ngoan ngoãn, con rắn này thật bưu hãn.

 

Mục Khải Nguyệt thấy Tiểu Nguyệt Nha lại bị đ.á.n.h, anh thốt ra một câu sâu xa: "Chó ngốc."

 

"Phụt..." Tô Ngọc nhịn không được cười phun ra: "Tiểu Bạch Thỏ, anh học câu này của ai thế?"

 

Mục Khải Nguyệt nhìn Tô Ngọc chằm chằm, chớp chớp mắt đặc biệt vô tội nói: "Ngọc Ngọc đó."

 

"Hả..." Tô Ngọc đứng hình, cô có nói câu này sao?

 

"Ha ha ha..." Lần này đến lượt người khác cười. Lý Tiểu Huyên mất hết hình tượng gục vào vai Cao Uyển Tình cười lớn, vai Cao Uyển Tình cũng rung lên bần bật. Mạc Vân Khuynh tuy không cười ra tiếng nhưng khóe miệng cong lên quá rõ ràng.

 

"Ui da bụng tớ." Lý Tiểu Huyên lau nước mắt cười ra nơi khóe mắt: "Tiểu Ngọc Ngọc, cậu đây là tự làm tự chịu nha."

 

"Cười cái gì mà cười." Tô Ngọc trừng mắt nhìn bọn họ một cái, quay đầu thấy Tiểu Bạch Thỏ nhà mình vẻ mặt vô tội, tay ngứa ngáy nhéo má anh vài cái, mãi đến khi trên khuôn mặt trắng nõn của anh hiện lên vết đỏ mới chịu buông tha.

 

Tiểu Tinh Nhi quả thực không nỡ nhìn thẳng, nhưng ai bảo nó thích cái tên ngốc này chứ. Thấy Tiểu Nguyệt Nha thút thít chạy lại tìm sự an ủi liền l.i.ế.m l.i.ế.m lông cho nó: "Anh xem cái trí nhớ của anh đi, cũng không trách T.ử Lưu Ly đ.á.n.h anh được, người ta nhỏ nhắn như vậy, có mạnh đến đâu cũng không chịu nổi cái đầu to của anh đè xuống đâu."

 

"Meo ~" Tiểu Nhu Mễ vươn móng vuốt nhỏ vỗ vỗ đầu ch.ó của nó để an ủi, sau đó từ trên đầu Tiểu Tinh Nhi nhảy xuống lao thẳng về phía Tô Ngọc.

 

"Meo meo meo ~" Chị ơi Tiểu Nhu Mễ tới rồi nè, gọi bọn em tới làm gì thế? Nó lộn một vòng trong lòng Tô Ngọc, l.i.ế.m l.i.ế.m tay cô.