Tô Ngọc dùng hai tay luồn dưới nách chân trước của Tiểu Nhu Mễ, nâng nó lên và hôn một cái lên cái đầu nhỏ lông xù: "Tiểu Nhu Mễ cũng tới rồi."
"Meo meo meo ~" Tiểu Nhu Mễ kêu meo meo, đệm thịt hoa mai mềm mại đặt trên tay Tô Ngọc, đôi mắt to màu tím xinh đẹp nhìn Tô Ngọc đầy quyến luyến, cái đuôi đung đưa qua lại.
Mấy chú ngựa con vì Tiểu Nguyệt Nha tránh ra nên tò mò nhìn Tiểu Nhu Mễ, thò đầu lại gần ngửi ngửi con mèo nhỏ trên tay Tô Ngọc.
"Hắt xì ~" Bị lông của Tiểu Nhu Mễ chọc vào mũi gây ngứa, ngựa con không nhịn được hắt hơi một cái thật to. Tô Ngọc phản ứng không kịp, cứ thế giơ Tiểu Nhu Mễ hứng trọn cú hắt hơi, cũng may là vì Tiểu Nhu Mễ chắn trước mặt cô nên...
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Meo meo meo ~" Bộ lông xinh đẹp sạch sẽ của Tiểu Nhu Mễ! Đồ xấu xa, các người đền đi! Tiểu Nhu Mễ xù lông rít lên ch.ói tai, thoát khỏi tay Tô Ngọc, xoay người nhảy lên mặt hai con ngựa, giơ hai móng vuốt cào xuống.
"Hí... Hí..." Bị Tiểu Nhu Mễ mỗi đứa cào cho một phát, hai chú ngựa con đau đớn bắt đầu nhảy loạn xạ.
Khóe miệng Tô Ngọc giật giật, cạn lời nhìn Tiểu Nhu Mễ vẫn đang tức giận nhe răng với hai chú ngựa con. Chẳng lẽ phương pháp giáo d.ụ.c của cô có vấn đề gì sao? Tại sao tiểu gia hỏa này lại hung dữ như sư t.ử Hà Đông thế này? Không không không, đây tuyệt đối không phải do cô dạy, khẳng định là Báo Ca và T.ử Lưu Ly dạy, đúng, không sai.
Nội tâm cô gào thét đầm đìa nước mắt, bế cái con mèo đang xù lông lên, tận tình khuyên bảo lải nhải: "Tiểu Nhu Mễ à, em là con gái, phải thục nữ biết không, sau này không thể bạo lực như vậy, bằng không sẽ không tìm được chồng đâu."
"Thôi đi, cậu còn tìm được chồng thì Tiểu Nhu Mễ vừa mềm mại vừa đáng yêu lại xinh đẹp của chúng ta sao có thể không tìm được chồng chứ." Lý Tiểu Huyên không chừa đường lui mà phá đám.
Tô Ngọc nhe răng: "Tớ chỉ sợ nó sẽ giống cậu, không - ai - thèm." Mấy chữ cuối cô cố ý nhấn mạnh.
"Này, con nhóc kia muốn ăn đòn à?" Lý Tiểu Huyên xắn tay áo, giơ nắm đ.ấ.m lên uy h.i.ế.p.
"Hí hí." Hai chú ngựa con rưng rưng nước mắt đứng ở chỗ xa hơn nhìn Tô Ngọc, lại có chút sợ hãi nhìn Tiểu Nhu Mễ. Bộ dáng đáng thương vô cùng, chúng nó nghĩ mãi không ra, bé tí tẹo như thế sao lại hung dữ vậy chứ.
"Phì phì." Tiểu Nhu Mễ vừa l.i.ế.m lông vừa phì nước bọt, thật là tức c.h.ế.t mèo, bộ lông trắng muốt sạch sẽ của nó giờ toàn mùi của hai tên ngốc kia.
Tô Ngọc vội vàng vuốt lông cho nó, Tiểu Nhu Mễ được cô gãi cằm thoải mái đến mức cổ họng phát ra tiếng rừ rừ: "Được rồi, thế này thì đừng giận nữa nhé." Cô hôn nó một cái rồi giao cho Mục Khải Nguyệt, sau đó kiểm tra cho hai chú ngựa con.
Ngựa trắng quan sát tình huống từ xa, phát hiện hai con ch.ó và sói cao to xấp xỉ nó kia cư nhiên có quen biết với chủ nhân mới của nó. Nó do dự một chút rồi đi về phía Tô Ngọc. Trước kia khi còn ở nơi hoang dã nó không phải chưa từng đ.á.n.h nhau với sói, nhưng mấy con sói đó hoàn toàn không cùng đẳng cấp với con này. Nếu không phải nhớ rõ mùi của loài sói, nó còn tưởng mình gặp phải loài động vật nào khác.
"Cộp cộp cộp cộp..." Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên. Ngoại trừ T.ử Lưu Ly mấy con biết là cái gì, những người còn lại đều ngẩng đầu nhìn lại, cư nhiên là bốn thiếu niên cưỡi ngựa chạy tới.
"Ba!" Hoắc Vũ nhìn thấy Hoắc Chính Thiên thì mắt sáng lên, không ngờ ba hắn lại ở đây, ông ấy chắc chắn biết lai lịch của mấy con thú này.
"Hây ~" Ngựa dừng lại, bốn người Hoắc Vũ xoay người xuống ngựa đi về phía nhóm Hoắc Chính Thiên.
"Tiểu Vũ, sao các con lại đến trại nuôi ngựa?" Hoắc Chính Thiên thấy con trai cùng nhóm Hoa Tuân liền hỏi.
"Bọn con đến đây chơi." Mắt hắn nhìn về phía mấy người lạ sau lưng Hoắc Chính Thiên: "Họ là... Ơ, Mạc Vân Khuynh, sao anh lại ở đây?"
Mạc Vân Khuynh cười ôn hòa: "Anh đưa bạn đến xem ngựa."
"Tới tới tới, giới thiệu một chút, đây là con trai chú Hoắc Vũ, còn đây là anh em tốt của nó: Hoa Tuân, Cố Hiên và Vạn Tường." Dẫn bọn họ đến bên xe, Hoắc Chính Thiên lần lượt giới thiệu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chào mọi người, tôi là Tô Ngọc, anh ấy là Mục Khải Nguyệt." Tô Ngọc gật đầu chào bọn họ.
"Chào các cậu." Mục Khải Nguyệt nói theo.
"Tôi tên là Lý Tiểu Huyên."
"Cao Uyển Tình."
"Tôi thì không cần giới thiệu nhỉ." Mạc Vân Khuynh ôn hòa nói.
"Hí hí." Đối với việc mình bị ngó lơ, ngựa trắng cảm thấy rất bất mãn, đi tới ngậm lấy cổ áo Tô Ngọc.
Tô Ngọc cảm giác được nhiệt độ sau lưng, kịp thời nhào vào lòng Mục Khải Nguyệt bên cạnh, quay đầu vỗ một cái vào mặt ngựa, trừng mắt nhìn nó: "Không được ngậm cổ áo tao."
"Meo meo meo." Tiểu Nhu Mễ cũng khua móng vuốt nhỏ với cái đồng hồ bấm giây màu trắng to xác kia tỏ vẻ bất mãn.
Ở bên kia, bốn người kia khi nhìn thấy ngựa trắng đều trợn tròn mắt. Hoắc Vũ càng là run rẩy chỉ tay vào con ngựa trắng nhìn ba hắn: "Kia kia kia... Đó là Vương phải không?"
Bởi vì ở trại nuôi ngựa không chỉ không có con ngựa nào địch nổi nó, mà ngay cả mấy người hợp lại cũng không phải đối thủ của nó, hơn nữa mỗi lần nó nhìn người khác đều mang cái vẻ "ông đây thiên hạ vô địch", cho nên bọn họ lén lút gọi nó là Vương.
Hiện tại nhìn thấy cái thân hình vẫn y nguyên như vậy, nhưng biểu cảm sao nhìn thế nào cũng thấy giống con ngựa ngáo ngơ thế kia, bọn họ quả thực không dám tin vào hai mắt mình. Nhớ năm nào hắn còn hùng hồn tuyên bố muốn thu phục nó, sau đó bị Vương đuổi chạy khắp sân huấn luyện vài vòng, nếu không phải có mấy huấn luyện viên ở đó thì cái mạng nhỏ của hắn chắc đi tong một nửa. Chuyện này cũng chưa tính, hắn vì thế còn bị mấy anh em cười nhạo vài ngày, từ đó về sau cứ thấy Vương là nhớ tới lịch sử đen tối của mình.
Hoắc Chính Thiên nhìn con trai, hiển nhiên cũng nhớ tới chuyện ngu xuẩn nó làm. Ông vỗ vỗ vai hắn: "Chuyện đó qua rồi, phải nhìn về phía trước, nói ra thì bao nhiêu đấng nam nhi thế này lại không bằng một cô bé, cũng không biết con bé làm thế nào thu phục được Vương."
Hoắc Vũ cảm giác ông già nhà mình vô hình trung b.ắ.n cho hắn hai mũi tên, hắn đỏ mặt tức giận nhìn ngựa trắng: "Cái đồ vô tâm vô phổi nhà mày, tao trước kia dốc hết tâm can đối tốt với mày như vậy, mày nói xem có gì ngon tao không mang cho mày, thế mà mày cư nhiên cưỡi cũng không cho tao cưỡi một cái. Giờ thấy gái xinh liền thỏa hiệp, quả nhiên là đồ thấy sắc quên bạn, qua cầu rút ván, ai ui trái tim bé bỏng của tôi." Hắn hiện tại cảm thấy đau tim quá, chỗ nào cũng không ổn, ôm n.g.ự.c đưa tay định bám vào Hoa Tuân bên cạnh dựa một chút.
Hoa Tuân thấy hắn đưa móng vuốt ra là biết hắn muốn làm gì, bất động thanh sắc dịch sang bên cạnh một bước. Hoắc Vũ không có chỗ dựa lảo đảo suýt ngã sấp mặt.
Hắn đứng vững lại lườm Hoa Tuân: "Tôi nói này cậu có cần thiết phải thế không? Dựa một chút cũng có c.h.ế.t đâu."
Hoa Tuân liếc xéo hắn, môi mỏng khẽ mở: "Ngu xuẩn." Sau đó thong thả đi chỗ khác. Hoắc Vũ càng ôm c.h.ặ.t n.g.ự.c, vẻ mặt mếu máo: "Tôi đây là trêu ai chọc ai chứ."
Mọi người ở đây đều không nhịn được bật cười. Tô Ngọc vỗ vỗ cái mặt to của ngựa trắng: "Thấy chưa, mày cũng ngáo ngơ y như thế này đấy."
Ngựa trắng giật giật tai, vội vàng hoảng sợ lắc đầu: "Hí hí." Ngựa mới không như thế, ngựa mới không ngốc như vậy.
Tiểu Nguyệt Nha được vợ l.i.ế.m lông cho tâm tình tốt lên, lại quên mất cái đau vừa rồi, tung tăng sấn lại gần Tô Ngọc. Thấy con ngựa trắng, nó lấy m.ô.n.g húc con ngựa ra, thè lưỡi muốn l.i.ế.m Tô Ngọc. Tô Ngọc đang định đưa tay đẩy nó ra thì nó tự lảo đảo một bước lùi sang bên cạnh.
Ngựa trắng tức giận phì mũi, móng trước phẫn nộ cào đất: "Hí hí." Ở đâu ra con ch.ó ngốc này, không thấy ngựa đang ở đây sao, chen cái gì mà chen.
"Gâu gâu ~" Ngươi là cái thứ gì, chị chủ là của ta. Tiểu Nguyệt Nha nhe răng, lông trên người dựng đứng cả lên.
Tô Ngọc c.ắ.n răng: "Trật tự đi, Tiểu Nguyệt Nha đứng nghiêm chỉnh cho tao, chở bọn tao về."
"Hí hí." Cô không thích ta sao? Ngựa trắng nghe xong tai cụp xuống, đuôi vẫy vẫy yếu ớt, đôi mắt đen nhánh nhìn cô đầy thất vọng, cứ như thể Tô Ngọc vừa vứt bỏ nó vậy.