Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 8: Cây trong không gian



Để biết tỷ lệ thời gian giữa không gian và bên ngoài, Tô Ngọc đặt một chiếc đồng hồ báo thức ở bên ngoài, còn mình thì đeo đồng hồ đeo tay vào không gian.

 

Sau khi xác nhận suy đoán, Tô Ngọc tiếp tục bận rộn. Cô dùng nước không gian tưới nốt số cây trồng còn lại. Xong xuôi đâu đấy, Tô Ngọc mới đi về phía Tiểu Nguyệt Nha đang chơi đùa hăng say.

 

"Tiểu Nguyệt Nha, chơi đủ chưa? Nhanh lên, đi cùng chị sang ngọn núi bên kia xem sao." Tô Ngọc gọi Tiểu Nguyệt Nha lên, chỉ tay về phía rừng núi đối diện.

 

"Gâu." Chơi đã rồi. Tuy không biết đây là đâu nhưng trực giác mách bảo Tiểu Nguyệt Nha nơi này có liên quan đến chủ nhân, dù sao con sông nằm ở đây cũng chẳng chạy đi đâu được.

 

"Đi thôi." Giờ chỉ còn rặng núi bên kia là chưa xem qua.

 

Tô Ngọc và Tiểu Nguyệt Nha vừa đi vừa ngắm nghía, núi non bên này ngoài cây cối ra thì chẳng có gì cả.

 

"Tiểu Nguyệt Nha, em đợi ở đây, chị quay lại ngay." Nói rồi cô thoát ra khỏi không gian.

 

Tiểu Nguyệt Nha còn chưa hiểu mô tê gì đã thấy chủ nhân biến mất, nó lập tức có chút cuống quýt, nhưng nhớ lời chủ nhân dặn, nó vẫn ngoan ngoãn ngồi tại chỗ chờ.

 

Chẳng bao lâu sau, Tô Ngọc liền vào lại không gian, nhưng trên tay cô cầm thêm một con d.a.o đi rừng.

 

Hóa ra lúc nhìn thấy những cây gỗ này, Tô Ngọc cảm thấy một số loại trông khá quen mắt, cho nên cô muốn dùng d.a.o lột vỏ cây ra xem có đúng như cô nghĩ không.

 

Đi đến trước một cây giống như cây trầm hương, Tô Ngọc cẩn thận dùng d.a.o tước một chút vỏ. Vừa làm xước thân cây, cây liền tỏa ra mùi hương thoang thoảng. Mắt Tô Ngọc sáng lên, kiên nhẫn từ từ bóc lớp vỏ ra.

 

Theo động tác của Tô Ngọc, mùi hương càng lúc càng nồng. Tô Ngọc kích động, thật sự là gỗ trầm hương!

 

Muốn hỏi tại sao Tô Ngọc lại biết những loại gỗ quý này, thì phải cảm ơn một người bạn cùng phòng của cô. Cô bạn đó cực kỳ yêu thích các loại gỗ quý, ngày nào rảnh rỗi cũng phổ cập kiến thức về các danh mộc này cho cả phòng, hiện tại Tô Ngọc quả thực muốn ôm hôn cô bạn cùng phòng đó một cái.

 

Theo như kiến thức của cô, ở đây có vài loại gỗ quý như tiểu diệp t.ử đàn, gỗ sưa, linh sam, kim tơ nam mộc...

 

Nhìn thấy những thứ này, Tô Ngọc vui đến phát điên, đây đều là tiền cả đấy, tiền ơi là tiền, hơn nữa còn là cả một mảng lớn thế này. Trong cơn cao hứng, Tô Ngọc ôm lấy Tiểu Nguyệt Nha hôn chùn chụt hai cái.

 

Tiểu Nguyệt Nha nhìn cô chủ đang phát điên với ánh mắt khinh bỉ, còn ra vẻ lắc đầu ngán ngẩm. Haizz, loài người thật khó hiểu.

 

Làm lơ ánh mắt của Tiểu Nguyệt Nha, Tô Ngọc tiếp tục chuyến thám hiểm đầy phấn khích. Đi hơn nửa ngày, Tô Ngọc và Tiểu Nguyệt Nha mới ra khỏi cánh rừng đó. Chưa thấy hình đã ngửi thấy hương, từ xa cô đã ngửi thấy một mùi hương trái cây đặc biệt. Tiểu Nguyệt Nha càng chẳng thèm quan tâm đến cô chủ, co giò chạy trước, sau đó, cô liền sững sờ, ngây ngốc nhìn rừng cây ăn quả các loại dài không thấy điểm cuối trước mắt.

 

Trong số đó đa phần là các loại trái cây bình thường cô biết, đương nhiên cũng có loại không biết. Tô Ngọc cũng mặc kệ, đi tới hái một quả xuống ăn.

 

Cô hái một quả trong suốt như pha lê, ngay từ cái nhìn đầu tiên cô đã bị quả này thu hút. Tô Ngọc cũng chẳng sợ nó có độc hay gì, dù sao đây cũng là không gian của mình, cái gì nguy hiểm, cái gì hấp dẫn Tô Ngọc đều có thể cảm nhận được, mà quả này có sức hấp dẫn đặc biệt lớn với cô.

 

Vỏ quả rất mỏng, đưa vào miệng là tràn ngập mùi thơm thanh mát, mùi hương thanh nhã khiến người ta toàn thân sảng khoái, nuốt xuống bụng cảm giác như có dòng nước ấm chảy qua, làm tinh thần phấn chấn hẳn lên.

 

Tiểu Nguyệt Nha thấy chủ nhân ăn mảnh liền cuống lên, "Gâu gâu" nhảy cẫng lên, hai chân trước chồm lên người chủ nhân. [Huhu, em cũng muốn ăn mà, chủ nhân đừng quên Tiểu Nguyệt Nha của chị chứ.]

 

Tô Ngọc bị hành động của Tiểu Nguyệt Nha làm cho dở khóc dở cười: "Có đến nỗi phải gấp gáp thế không hả", nhưng tay vẫn nhanh nhẹn hái một quả cho nó.

 

Được ăn đồ ngon, Tiểu Nguyệt Nha quyết đoán bỏ rơi Tô Ngọc.

 

Tô Ngọc lườm nó một cái, không ngờ thứ này còn có tiềm chất "qua cầu rút ván". Cô xoa cằm đ.á.n.h giá cái cây này, nếu đoán không nhầm thì đây chính là Ngọc Linh Quả. Nhìn quanh một chút, quả nhiên còn có những loại quả lạ chưa từng thấy bao giờ.

 

Tô Ngọc nếm thử hết một lượt các loại quả này, loại nào cũng rất ngon, ít nhất là ngon hơn trái cây bình thường cô từng ăn. Cùng Tiểu Nguyệt Nha ăn uống no say xong, Tô Ngọc định đi ra ngoài.

 

Đưa Tiểu Nguyệt Nha ra khỏi không gian, Tô Ngọc xem giờ. Sau khi tính toán, tỷ lệ thời gian giữa không gian và bên ngoài là một so với hai (1:2). Còn về việc rau trong không gian tưới nước thường cũng lớn nhanh như vậy, Tô Ngọc cũng không thắc mắc nữa. Xì, cái không gian này vốn dĩ đã không bình thường rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Sắp quá giờ cơm, Tô Ngọc hái một ít trái cây bình thường thường thấy trong không gian, dẫn Tiểu Nguyệt Nha sang nhà thím Ba. Cô định tìm trưởng thôn để mua chút đất. Nhà Tô Ngọc trước kia có đất, nhưng vì lúc đó trong nhà chỉ có hai bà cháu, không lo liệu hết nên đã bán bớt, cuối cùng lúc đi lại bán thêm, chỉ giữ lại mảnh đất vườn sau nhà.

 

Tô Ngọc định sẽ ở lại đây luôn. Từ khi có không gian, Tô Ngọc suy nghĩ rất nhiều. Cô rất thích cuộc sống nơi này, thích núi non, sông nước, sương mù nơi đây. Hơn nữa có không gian này, Tô Ngọc định mua chút đất trồng rau hữu cơ, khí hậu ở đây rất thích hợp trồng các loại rau.

 

Hiện tại rau hữu cơ rất ít, phần lớn đều dùng các loại phân bón hóa học t.h.u.ố.c kích thích, lại còn phun đủ loại t.h.u.ố.c trừ sâu, làm mất đi hương vị vốn có của rau. Tô Ngọc tin rằng, rau cô trồng bằng nước không gian chắc chắn sẽ bán rất chạy.

 

Cô còn định bao thầu cả ngọn núi có thác nước kia, nhưng hiện tại chưa có vốn, không sao, có thể từ từ. Nếu sửa xong con đường thông vào đây, với phong cảnh nơi này, nếu khai thác du lịch, Tô Ngọc có thể tưởng tượng ra viễn cảnh hot hòn họt trong tương lai.

 

Nghĩ đến những điều này, trong lòng Tô Ngọc hừng hực khí thế, nhưng đây không phải là công trình nhỏ, cô phải quy hoạch thật kỹ lưỡng.

 

"Thím Ba ơi, có nhà không ạ?"

 

"Có, ở đây. Ngọc à vào đây vào đây, đang ăn cơm, cháu chưa ăn đúng không?" Thím Ba thấy Tô Ngọc liền vội kéo cô vào nhà.

 

"Không cần đâu thím Ba, lúc mới sang cháu ăn rồi ạ, cháu đến tìm chú Ba tính tiền cỗ bàn hôm qua." Cô giờ còn đang no đây, ăn hơi nhiều trái cây rồi.

 

"Ăn thật rồi à? Cháu đừng có lừa thím, đến nhà thím Ba thì đừng có khách sáo."

 

"Thật mà ạ, thật hơn cả vàng luôn." Tô Ngọc dùng đôi mắt to vô cùng chân thành nhìn thím Ba.

 

"Thôi được rồi, chú Ba cháu ở trong nhà đấy, ông ấy ăn xong rồi, cháu vào tìm ông ấy đi."

 

"Vâng ạ."

 

"Chú Ba, cháu sang tìm chú tính toán sổ sách hôm qua ạ." Tô Ngọc đi vào nhà ngồi xuống.

 

"Ngọc à, được, chú đi lấy sổ sách tính cho cháu." Nói rồi ông đứng dậy đi lấy sổ.

 

"Ngọc, cháu xem này, trừ con lợn kia đắt một chút, mấy thứ khác đều là rau nhà trồng, chẳng đáng mấy đồng, tổng cộng là bảy nghìn ba."

 

"Vâng, vậy cháu gửi số tiền này cho chú Ba, phiền chú chia giúp cháu nhé."

 

"Ôi dào, có gì đâu mà phiền." Tô Mộc xua tay.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"À chú Ba, trong thôn còn đất trống không ạ? Loại gần nhà cháu ấy ạ." Thanh toán tiền xong, Tô Ngọc liền mở miệng hỏi chuyện đất đai.

 

"Sao thế, Ngọc, cháu định về đây định cư à?" Tô Mộc liếc nhìn Tô Ngọc.

 

"Vâng ạ, cháu không định lên thành phố nữa. Chú, nói thật với chú, rau dưa tự trồng ở thôn mình lên thành phố được ưa chuộng lắm, nên cháu muốn trồng số lượng lớn, sau đó chở lên thành phố bán."

 

"Cái này... rau dưa chẳng phải ở đâu cũng có sao? Sao lên thành phố lại thành của hiếm thế?" Tô Mộc có chút không tin.

 

"Thật mà chú, cháu không lừa chú đâu. Giờ đồ ăn trên thành phố toàn phun t.h.u.ố.c sâu, không những không ngon mà còn độc hại. Chú xem, rau dưa chỗ mình là tự nhiên hoàn toàn đúng không?"

 

"Đương nhiên rồi, chỗ mình toàn trồng tự ăn, ai hơi đâu đi làm mấy cái trò độc hại đó."

 

"Thế mới nói, giờ loại rau tự nhiên thế này không thường thấy đâu, nên giá bán thường rất đắt. Đặc biệt chỗ mình không khí tốt, rau trồng ra bên ngoài không so bì được."

 

Mắt Tô Mộc sáng lên, nếu đúng như lời Tô Ngọc nói, chẳng phải dân làng sẽ có thêm một khoản thu nhập sao? Là trưởng thôn, ông cực kỳ hy vọng dân làng mình có thể khấm khá lên. Nhưng ngay sau đó nghĩ đến điều gì, ánh mắt ông lại trùng xuống.