Xác nhận được suy đoán của mình, Tô Ngọc vui sướng suýt nhảy cẫng lên. Bình ổn lại nội tâm đang kích động, Tô Ngọc lại thầm nghĩ một tiếng "vào", quả nhiên, cô lại tiến vào nơi vừa rồi.
Tô Ngọc nâng tay lên, ôm lấy vòng ngọc hôn chùn chụt mấy cái. Vuốt ve chiếc vòng, cô không khỏi nhớ tới cảnh tượng bà nội trao nó cho mình lúc lâm chung.
Bà nội nói đây là vòng ngọc gia truyền, chỉ truyền cho nữ. Vốn dĩ nên truyền cho mẹ cô, nhưng vì mẹ mất sớm nên chiếc vòng này được truyền thẳng cho cô.
Có điều hiện tại cô lại thấy thắc mắc, nếu là đồ gia truyền, tại sao chưa từng nghe bà nội nói về chuyện không gian này? Nhưng nghĩ đến trong tiểu thuyết những không gian này đều cần vật dẫn nhất định mới mở ra được, có khi nào là vì nguyên nhân này không?
Suy nghĩ một hồi, trong tiểu thuyết hình như đều là dùng m.á.u mới mở ra được, nhưng cô nhớ rõ lúc mới nhận chiếc vòng này cô cũng từng vô ý làm dính chút m.á.u lên đó, nhưng khi ấy đâu có phát hiện ra không gian này.
Tô Ngọc nhíu mày, một lát sau lại giãn ra, miệng lẩm bẩm: "Thôi kệ nó đi, nếu hiện tại đã mở ra, nghĩ đến cũng là có ý nghĩa nhất định. Bà nội, cảm ơn bà, đây có được tính là một cách bảo vệ khác mà bà dành cho cháu sau khi sang thế giới bên kia không?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Vuốt ve vòng ngọc, đưa mắt nhìn quanh không gian, nước mắt theo gò má rơi xuống mảnh đất này: "Bà nội, cháu sẽ sống thật tốt, nhất định..."
Điều chỉnh lại cảm xúc, Tô Ngọc định đi tìm hiểu kỹ về không gian này. Nhà nhỏ đã xem qua, cô liền đi tới con sông nhỏ cách đó không xa.
Đi ngược theo dòng sông, cuối nguồn là một cái đầm nước. Nước đầm rất trong, có thể nhìn rõ những viên đá cuội tròn trịa xinh đẹp bên dưới. Nước sông chính là chảy ra từ đây, tuy nước vẫn luôn chảy ra ngoài nhưng nước trong đầm không hề vơi đi, Tô Ngọc đoán cái đầm này có lẽ có một mạch suối ngầm.
Tô Ngọc nằm rạp xuống đất, dùng tay vục một vốc nước lên uống. Vừa uống xong, Tô Ngọc liền cảm thấy cơ thể truyền đến một cảm giác mát lạnh. Mắt Tô Ngọc sáng lên, cái này có khi nào có hiệu quả "tẩy tủy phạt kinh" như trong tiểu thuyết không nhỉ?
Ôm tâm trạng mong chờ ngồi xếp bằng dưới đất đợi một lúc, chẳng có cảm giác gì cả, Tô Ngọc bĩu môi: "Xì, lừa người."
Cô lại đi đến mảnh đất trống trơn trước nhà, nhớ tới đống hạt giống trong phòng, Tô Ngọc vào nhà lấy chúng ra.
Nhưng hình như trong không gian không có công cụ trồng trọt. Tô Ngọc lại thoát ra khỏi không gian, tìm cái cuốc đã gỉ sét vì nhiều năm không dùng đến.
"Thôi, có còn hơn không." Tô Ngọc ướm thử cái cuốc, rồi lại quay vào không gian, bắt đầu múa may cuốc đất trên bãi đất trống. Cô lấy những hạt giống mình nhận biết được, mỗi loại gieo một ít xuống đất.
Trồng xong hạt giống, Tô Ngọc mệt nằm vật ra đất. Việc nhà nông này hồi nhỏ cô cũng từng theo bà lên núi làm, nhưng sau đó thì đúng là không động đến cái cuốc nữa, mới làm có chút xíu mà cánh tay đã mỏi nhừ.
Nhưng trong lòng cô lại rất phấn khích, sự mới mẻ vẫn chưa qua đi. Nghĩ đến nước suối kia, Tô Ngọc không tin là nó chẳng có hiệu quả gì. Cô quyết định dùng nước suối tưới một nửa số cây trồng, nửa còn lại dùng nước thường ở nhà tưới, để xem nước suối này có tác dụng với thực vật hay không. Nghĩ là làm.
Tô Ngọc lồm cồm bò dậy, trở về phòng tìm cái thùng nhỏ mang vào không gian để xách nước.
...
"Mẹ ơi, mệt c.h.ế.t đi được." Ném cái gáo nước đi, Tô Ngọc nằm vật vờ không chút hình tượng trên bãi cỏ chưa khai phá. Cỏ mềm mại, ch.óp mũi quanh quẩn hương cỏ xanh, Tô Ngọc không nhịn được lăn vài vòng trên cỏ...
Nằm nghỉ ngơi một lát, chờ có chút sức lực, Tô Ngọc xoa xoa cánh tay, vẫy vẫy chân, nhe răng trợn mắt đi đến bên dòng suối uống nước.
Vừa uống nước xong, Tô Ngọc liền cảm thấy mệt mỏi trên người giảm đi đáng kể, cô lập tức kinh ngạc thốt lên: "Ủa, nước suối này xem ra không phải vô dụng nhỉ."
Tô Ngọc vui mừng khôn xiết, tâm trạng cực tốt rời khỏi không gian. Nhìn đồng hồ, đã hơn mười một giờ đêm. "Từ từ, sao mới có hơn mười một giờ? Mình nhớ lúc vào là hơn tám giờ, ở trong đó không thể nào chỉ mới tốn chừng ấy thời gian được. Chẳng lẽ thời gian bên ngoài và trong không gian không giống nhau?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nếu thật là vậy thì tốt quá rồi. Ừm, ngày mai thử xem tỷ lệ thời gian bên ngoài và không gian là bao nhiêu." Tuy rất hưng phấn và kích động, nhưng Tô Ngọc vẫn phải đi ngủ, ngày mai còn có việc phải làm.
Sáng sớm hôm sau, Tô Ngọc lại bị Tiểu Nguyệt Nha dậy sớm đ.á.n.h thức. Tên nhóc này từ lúc đến đây cứ như c.ắ.n t.h.u.ố.c tăng lực vậy, không biết mệt là gì.
Tô Ngọc mơ màng mở mắt, nghĩ đến không gian, giật mình tỉnh táo hẳn, sau đó mặc kệ Tiểu Nguyệt Nha quấy rầy, thoắt cái chui vào không gian.
Tiểu Nguyệt Nha vốn đang chơi vui vẻ với chủ nhân (nó tự cho là vậy), đột nhiên thấy thay đổi địa điểm, nó ngơ ngác một chút, mũi hếch lên ngửi ngửi trong không khí.
Sau đó thì phấn khích tột độ, nó cảm thấy nơi này rất thoải mái, khiến nó muốn hú lên, muốn chạy nhảy, đương nhiên nó cũng làm y như vậy.
"Gâu u u." Tiểu Nguyệt Nha phấn khích chẳng quan tâm đây là đâu, co cẳng chạy biến, mục tiêu —— cái đầm nước cực kỳ hấp dẫn kia.
Tô Ngọc bị tiếng hú đột ngột này làm giật mình. Khá lắm, đây là muốn đổi giống nòi hay sao mà lại học tiếng sói hú thế kia? Còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy Tiểu Nguyệt Nha lao về phía đầm nước, cô vội vàng chạy đuổi theo: "Tiểu Nguyệt Nha đứng lại đó cho chị, thằng nhóc này chán sống rồi đúng không?"
Nghe tiếng chủ nhân gầm lên, Tiểu Nguyệt Nha rụt cổ lại, phanh gấp ngay tại nơi cách đầm nước chưa đến một mét. Có điều vừa rồi nó chạy quá nhanh, cú dừng đột ngột này suýt nữa làm nó ngã chổng vó xuống đầm.
Thấy Tiểu Nguyệt Nha dừng lại, Tô Ngọc thở phào nhẹ nhõm. Đùa à, đó là nước để uống, với cái tính nết của Tiểu Nguyệt Nha, không nhảy xuống tắm mới là lạ.
Thấy Tô Ngọc đi tới, Tiểu Nguyệt Nha nhìn cô đầy oán trách, rồi lại nhìn đầm nước. [Cô chủ, chị gọi người ta lại làm gì, không thấy em đang vội sao?]
Tô Ngọc tiến lên tóm lấy tai nó xách lên: "Em cũng khéo chọn chỗ quá nhỉ, con sông dài thế kia không đi, cứ nhè cái đầm nước này mà lao tới."
"Gâu ư..." Tiểu Nguyệt Nha dùng chân cào cào cái tai bị túm, đôi mắt nhỏ nhìn cô đáng thương vô cùng. Nó chẳng qua thấy chỗ này đẹp hơn chút thôi mà? Có cần thế không?
Đương nhiên Tô Ngọc không nghe được tiếng lòng của nó: "Đấy, có thể tắm ở dưới sông kia, nhưng không được chạy lại đầm nước này, nghe rõ chưa? Chỗ này là nước để uống, nếu để chị biết em chạy lại đây..."
Tô Ngọc nheo mắt đầy nguy hiểm, hai tay đặt lên đầu Tiểu Nguyệt Nha: "Em có tin chị xử đẹp em không?"
"Gâu ư..." Hic hic, cô chủ thật đáng sợ.
"Thế mới ngoan chứ, đi thôi." Buông Tiểu Nguyệt Nha ra, Tô Ngọc cười tít mắt vỗ tay.
Được giải phóng, Tiểu Nguyệt Nha chẳng thèm quan tâm Tô Ngọc nữa, không chờ nổi mà nhảy ùm xuống sông nhỏ.
"Ùm." Má ơi, cuối cùng cũng được tiếp xúc thân mật với nước suối rồi, nó có dễ dàng gì đâu cơ chứ.
Tô Ngọc cũng mặc kệ Tiểu Nguyệt Nha, dù sao chỉ cần không vào đầm tắm, những chỗ khác thích làm gì thì làm.
Đi đến mảnh đất gieo hạt hôm qua, quả nhiên đúng như cô dự đoán, nước không gian và nước bên ngoài chênh lệch một trời một vực. Hạt giống tưới nước không gian chu kỳ ngắn hơn, có cây đã ra hoa, còn các loại cây cối cũng đã cao hơn một mét.
Còn hạt giống tưới nước thường tuy lớn nhanh hơn cây cối bình thường bên ngoài, nhưng không đến mức phi thường như vậy, hẳn là do tỷ lệ thời gian trong không gian và bên ngoài khác nhau.
Tuy đã sớm đoán được nước không gian không thể đơn giản như vậy, nhưng khi thực sự được kiểm chứng, Tô Ngọc khó tránh khỏi vẫn kích động một phen. Hơn nữa nhìn bộ dạng Tiểu Nguyệt Nha thế kia, Tô Ngọc đoán nước không gian này có lẽ cũng có sức hấp dẫn rất lớn đối với động vật.