"Gâu gâu." Ở đâu, mau đưa cho ta. Tiểu Nguyệt Nha lập tức quay đầu lại, thè lưỡi đầy mong chờ nhìn cậu ta.
"Á, Tiểu Nguyệt Nha mày chậm một chút."
"Này này, kiềm chế chút đi, trên lưng mày còn có người đấy." Lý Tiểu Huyên giữ lấy Cao Uyển Tình suýt bị nghiêng ngã, vỗ cho con ch.ó một cái.
Mắt Cố Hiên sáng lên: "Cái này về tao sẽ mua cho mày, đến lúc đó cho mày tự chọn, muốn mua cái gì thì mua cái đó, bất quá thì..." Cậu ta ngập ngừng: "Mày xem tao đều mua đồ cho mày rồi, mày cũng phải cho tao sờ một cái chứ, như vậy mày không lỗ mà còn lời nữa."
Tiểu Nguyệt Nha nghiêng đầu nghĩ nghĩ, ngay sau đó gật đầu. Ừ ừ, có lời có lời. Nó liền thò đầu qua: Mau sờ đi, ch.ó cho phép ngươi sờ đấy.
Cố Hiên thành công đặt tay lên đầu nó dưới ánh mắt ghen tị của Vạn Tường và Hoắc Vũ. Lông Tiểu Nguyệt Nha rất dày, trắng như tuyết, tay vừa chạm vào liền lún sâu vào trong.
"Mềm quá đi, Tiểu Nguyệt Nha chúng ta kết bạn nhé, sau này tao có thể tùy ý tìm mày chơi." Cậu ta coi như đã nắm rõ, tên này thuần túy là cái tính ham chơi.
"Tiểu Nguyệt Nha còn có tao nữa, tao cũng có thể chơi với mày. Đông người mới vui chứ, mày tinh lực tràn trề thế kia, nhìn cậu ta nhỏ con như vậy chắc chắn chơi không đã đâu. Nếu đông người, mày muốn chơi tới khi nào thì chơi tới khi đó, thế nào?" Hoắc Vũ mong chờ nhìn nó.
Tiểu Nguyệt Nha đảo mắt. Ngày thường vợ và mấy đứa kia đều lười chơi với mình, có mỗi một mình ch.ó chán quá, tìm mấy đứa bạn chơi cùng cũng không tệ.
Thực ra cũng không phải các thú cưng khác không chơi với nó, mà là tên này tinh lực cứ như không bao giờ cạn vậy. Tiểu Kim và bầy khỉ ngày thường cũng quậy lắm, nhưng tên này cho dù kéo cả đàn khỉ mệt phờ râu rồi mà nó vẫn còn hưng phấn.
"Gâu gâu." Được thôi.
Thấy nó đồng ý, Hoắc Vũ cũng sờ lên. Ghen tị thật đấy, nuôi được con ch.ó to thế này, mình cũng muốn có một con quá.
Vạn Tường cũng dùng lý do tương tự thành công sờ được Tiểu Nguyệt Nha. Hoa Tuân chỉ ngồi trên lưng ngựa nhìn bọn họ, thỉnh thoảng liếc về phía Tô Ngọc đang nằm trong lòng Mục Khải Nguyệt với vẻ suy tư. Khóe miệng hắn nhếch lên: Tô Ngọc? Thật đúng là không đơn giản đâu!
Lý Tiểu Huyên nhìn bọn họ từng người một đều đạt được mục đích, quả thực hận rèn sắt không thành thép vỗ cho nó một cái: "Cái đồ ngáo ngơ này, ngày thường bọn tao không ai chơi với mày hay sao, có tí dụ dỗ mà cũng không thắng nổi."
"Ư ư ~" Vốn dĩ là không có mà. Tiểu Nguyệt Nha lắc đầu.
Hiểu ý nó, Lý Tiểu Huyên nhéo tai nó: "Mày còn không biết xấu hổ à? Mày nói xem mày gien biến dị hình thể to ra thì thôi đi, sao tinh lực cũng tràn trề theo thế hả? Vốn dĩ Samoyed bình thường tinh thần đã đủ thừa rồi, mày đây quả thực là gấp mấy chục lần ấy chứ." Cô nàng đồng cảm nhìn mấy chàng trai kia: "Haizz! Các cậu nén bi thương đi, phải biết cả một bầy khỉ cũng không chơi lại nó đâu."
Cao Uyển Tình buồn cười chọc chọc eo cô bạn: "Đâu có khoa trương như cậu nói, Tiểu Nguyệt Nha nhà chúng ta vẫn rất ngoan mà, cho dù không có ai chơi cùng nó cũng tự chơi được, đúng không Tiểu Nguyệt Nha?"
"Gâu gâu." Tiểu Nguyệt Nha liên tục gật đầu, ch.ó rất ngoan.
Ông Mạc lo lắng đi đi lại lại, thỉnh thoảng vươn cổ nhìn về phía xa, mãi đến khi nhìn thấy mấy cái bóng trắng lớn mới yên tâm: "Về rồi, dọa c.h.ế.t ông già này, bé Ngọc không sao chứ?" Ông Mạc chờ đến sốt ruột, hiện tại thấy họ về rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
"Ông Mạc cháu không sao ạ, chỉ là chạy quãng đường xa như vậy có chút mệt thôi." Chờ Tiểu Tinh Nhi ngồi xuống, Tô Ngọc lưu loát nhảy xuống. Nghỉ ngơi lâu như vậy, cô cảm thấy mình cũng đã hồi phục rồi.
"Không sao là tốt rồi." Thật là quá mạo hiểm.
"Ngọc Ngọc ~" Mục Khải Nguyệt mím môi, sắc mặt có chút trắng bệch, trên trán toát ra mồ hôi lạnh. Lúc ngồi trên lưng Tiểu Tinh Nhi còn chưa thấy gì, giờ chân vừa chạm đất liền đau quá.
"Sao vậy, đau lắm hả?" Tô Ngọc đau lòng tiến lên đỡ lấy anh: "Chú Hoắc, có chỗ nào nghỉ ngơi không ạ?"
"Có có, đi theo chú." Hoắc Chính Thiên xuống xe dẫn đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mạc Vân Khuynh cũng nhảy xuống xe, thấy Tô Ngọc đỡ có chút vất vả liền tiến lên đỡ lấy Mục Khải Nguyệt: "Để anh."
"Cảm ơn anh." Tô Ngọc cười khổ với anh, rồi quay sang Mục Khải Nguyệt: "Tiểu Bạch Thỏ, anh kiên trì thêm một chút nhé." Cô lấy tay lau mồ hôi trên trán anh.
"Ừm, anh không sợ." Tuy rằng rất đau, anh vẫn dùng đôi mắt sáng lấp lánh nhìn cô.
"Sao thế, con thỏ lớn kia đau chân à?" Lý Tiểu Huyên và mọi người đi tụt lại phía sau một chút, lại gần liền thấy Mạc Vân Khuynh và Tô Ngọc đang đỡ Mục Khải Nguyệt.
"Có thể không đau sao? Chạy bộ quãng đường xa như vậy, không ngờ cậu ấy lại có ý chí mạnh mẽ đến thế." Cao Uyển Tình nhìn bóng lưng bọn họ đi xa mà cảm thán.
"Thằng bé đó là người tốt, ít nhất nó đối với bé Ngọc là thật lòng." Ông Mạc khẽ thở dài, đây cũng là một loại phúc khí đi.
Vào phòng nghỉ, Tô Ngọc đỡ Mục Khải Nguyệt ngồi lên giường rồi vội vàng ngồi xổm xuống cởi giày cho anh.
"A... Đau ~" Lúc Tô Ngọc cởi giày, anh đau đến mức co rúm lại, giọng nói tủi thân như sắp khóc, vành mắt cũng dần đỏ lên.
Tô Ngọc nhìn bộ dáng của anh trong lòng càng thêm khó chịu, giọng an ủi cũng mang theo nồng đậm giọng mũi: "Tiểu Bạch Thỏ anh ngoan nào, chịu đựng một chút em cởi ra mới xem được bị thương thế nào, bôi t.h.u.ố.c mới nhanh khỏi được chứ."
"Ngọc Ngọc không khóc, Nguyệt Nguyệt không đau." Cảm giác được cảm xúc của Tô Ngọc, Mục Khải Nguyệt có chút hoảng loạn an ủi.
"Cái đó, để chú đi tìm t.h.u.ố.c xem sao." Hoắc Chính Thiên đứng đó cũng thấy ngại, vội vàng tìm cớ chuồn đi.
"Anh cũng đi xem thế nào." Mạc Vân Khuynh khẽ thở dài, không muốn ở lại quấy rầy bọn họ.
Mọi người đi hết rồi, Tô Ngọc vất vả lắm mới c.ắ.n răng cởi được giày của Mục Khải Nguyệt ra. Nhìn bàn chân anh chi chít những bọng nước, rất nhiều cái đã vỡ, gót chân cũng bị mài đến chảy m.á.u.
Tô Ngọc rốt cuộc không nhịn được òa khóc: "Sao anh ngốc thế hả, đuổi không kịp thì đừng có đuổi theo chứ, không biết đi xe cùng Lý Tiểu Huyên à? Cây sáo đeo trên cổ để làm cảnh à mà không biết dùng!"
"Ngọc Ngọc không khóc, không khóc." Mục Khải Nguyệt sắc mặt trắng bệch, trong mắt mang theo hoảng loạn bế Tô Ngọc lên, bàn tay vỗ về lưng cô từng cái một.
"Huhu... Mục Khải Nguyệt anh sau này không được như vậy nữa có nghe không? Cái đồ ngốc này, sau này cấm không được bị thương làm em lo lắng nữa." Vùi mặt vào lòng anh, Tô Ngọc ôm cổ anh khóc lớn.
"Không khóc không khóc, Ngọc Ngọc ngoan, không bị thương." Anh cứ lặp đi lặp lại bên tai cô không biết chán.
Qua một hồi lâu cảm xúc của Tô Ngọc mới bình ổn lại. Cô lúc này mới ngẩng đầu lên, lau mặt, nghiêm túc nhìn anh chăm chú: "Nghe này Tiểu Bạch Thỏ, sau này nếu lại xảy ra chuyện như vậy anh cứ chờ em. Anh nhất định phải nhớ kỹ, em sẽ không sao cả, Tiểu Bạch Thỏ của em còn đang đợi em, em nhất định sẽ quay về tìm anh, đừng làm em lo lắng được không?"
Mục Khải Nguyệt đỏ mắt, nước mắt trên mặt còn chưa khô, kéo Tô Ngọc vào lòng: "Được, Ngọc Ngọc nhất định phải tìm Nguyệt Nguyệt, Nguyệt Nguyệt chờ Ngọc Ngọc."
"Ừm, em nhất định sẽ tìm Tiểu Bạch Thỏ của em." Trán chạm trán, cô hôn lên mắt, lên mũi, lên khóe miệng anh...
"Thuốc tới rồi đây, trại nuôi ngựa thường xuyên có người ngã ngựa nên mấy thứ này chắc là có... Ặc... Dùng..." Hoắc Chính Thiên đẩy cửa vào liền thấy hai người đang ôm hôn nhau, ông cảm thấy chuyện này có chút thử thách khả năng chịu đựng của trái tim già nua này, phản ứng nhanh ch.óng đóng sầm cửa lại: "Xin lỗi làm phiền, hai đứa cứ tiếp tục đi."
Tô Ngọc: "..." Chú ơi tốt xấu gì chú cũng phải gõ cửa trước chứ! Giờ thì hay rồi, mặt mũi vứt hết đi đâu rồi không biết.
Sắc mặt đỏ bừng ngồi dậy chỉnh lại quần áo xộc xệch, nhìn ánh mắt nóng bỏng của Tiểu Bạch Thỏ nhà mình đang nhìn chằm chằm vào... môi mình.
Tuy rằng được người mình thích hôn là chuyện rất vui vẻ, nhưng thời điểm và hoàn cảnh không đúng thì cũng xấu hổ lắm đấy nhé.