Tô Ngọc đỡ trán: "Được rồi, trên người mày không có yên ngựa, làm sao tao cưỡi được, chân tao giờ vẫn còn đau đây này."
Ngựa trắng nhìn nhìn trên người mình lại nhìn nhìn Tiểu Nguyệt Nha, giơ một chân lên chỉ vào con ch.ó: "Hí hí." Nó cũng đâu có.
Tô Ngọc lườm một cái, một tay kéo cái đầu lông xù của Tiểu Nguyệt Nha lại: "Ha hả, thật làm khó cho mày phải làm động tác độ khó cao như vậy. Nó tuy rằng không có yên ngựa, nhưng lưng nó rộng lông lại mềm, ngồi rất thoải mái."
"Hí hí." Ngựa trắng nhìn bộ lông dài trên người mình, mắt sáng lên, nghiêng đầu c.ắ.n lấy bờm sau cổ mình hưng phấn kêu lên ra hiệu cho Tô Ngọc xem.
Tô Ngọc nghẹn họng, cô cảm thấy tốt nhất không nên để ý đến cái đồ ngáo ngơ này nữa, bằng không thế nào cũng bị tức c.h.ế.t.
"Tiểu Bạch Thỏ ra đây, chúng ta đi về thôi." Cô không thèm nhìn con ngựa trắng to xác đang vỡ mộng kia nữa.
"Dạ ~" Mục Khải Nguyệt ôm Tiểu Nhu Mễ ngoan ngoãn đáp lời.
"Tiểu Huyên Tử, các cậu đi xe hay ngồi Tiểu Nguyệt Nha?"
"Đương nhiên là Tiểu Nguyệt Nha rồi. Tiểu Nguyệt Nha mau lại đây với chị, về nhà sẽ chuẩn bị đồ ngon cho cưng." Lý Tiểu Huyên chạy tới dụi vào bộ lông mềm mại của Tiểu Nguyệt Nha.
"Gâu gâu." Tiểu Nguyệt Nha vẫy đuôi đáp lại, nó rất thích người bạn này của chị chủ, phần lớn thời gian cô ấy đều chơi cùng nó.
"Vậy... Tiểu Ngọc Ngọc, anh Vân Khuynh thì sao?" Lý Tiểu Huyên vuốt ve lông mềm của Tiểu Nguyệt Nha, lén lút liếc Mạc Vân Khuynh một cái rồi thì thầm hỏi.
"Còn làm sao nữa, anh ấy là đàn ông con trai đương nhiên là ngồi xe rồi. Tớ cũng muốn cho anh ấy cưỡi ngựa, nhưng cái tính nết xấu của con ngựa trắng kia chịu cho tớ cưỡi đã là may rồi. Đừng nhìn nó hiện tại trông có vẻ ngáo, tớ dám khẳng định người khác chưa kịp leo lên đã bị nó hất xuống rồi. Sao hả? Không nỡ à? Hay là muốn anh ấy đi cùng cậu?" Tô Ngọc cười chế nhạo trêu chọc.
"Đi đi." Lý Tiểu Huyên đỏ mặt trừng mắt nhìn cô bạn.
"Anh Vân Khuynh anh cứ đi xe trước nhé, chờ Sao Trời lớn lên đảm bảo cho anh cưỡi đủ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Được thôi, vậy anh sẽ chờ." Trong mắt Mạc Vân Khuynh ánh lên ý cười, gật đầu, vẫn là dáng vẻ ôn nhu như cũ.
Sao Trời đang nấp trong bụi cỏ chuẩn bị vồ mồi bỗng cảm thấy sống lưng ớn lạnh. Nó cảnh giác ngẩng đầu nhìn quanh, thấy không có gì liền nghi hoặc nghiêng đầu. Mắt thấy con bướm phía trước bị kinh động sắp bay mất, nó mặc kệ tất cả, vồ bướm cái đã, đáng thương nó còn chưa biết đã bị bà chị vô lương tâm bán đứng.
"Chân còn đau không?" Tô Ngọc ngồi nghiêng trên lưng Tiểu Tinh Nhi, Mục Khải Nguyệt lên sau liền vòng tay ôm cô vào lòng, Tiểu Nhu Mễ thì nhảy vào lòng Tô Ngọc.
"Không đau, có Ngọc Ngọc ở đây là không đau." Tựa cằm lên đỉnh đầu cô, Mục Khải Nguyệt nói vẻ không để ý. Thật ra là đau, nhưng vì trong lòng cứ mải nghĩ muốn tìm được Ngọc Ngọc nên không cảm thấy thôi.
"Ngoan." Tô Ngọc nghiêng người ôm lấy anh, ngửi mùi hương quen thuộc trên người anh, cả người dựa vào nhắm mắt lại: "Tiểu Tinh Nhi đi chậm thôi nhé."
Tiểu Tinh Nhi từ từ đứng dậy, bước đi chậm rãi như đang tản bộ.
Lý Tiểu Huyên kéo Cao Uyển Tình ngồi trên lưng Tiểu Nguyệt Nha, tay ôm cổ nó: "Tiểu Nguyệt Nha xuất phát... Á... Mày chậm một chút."
Con ngựa trắng kia cũng không phục, cứ đi song song cùng Tiểu Tinh Nhi, thỉnh thoảng lại nhìn người trong lòng Mục Khải Nguyệt.
"Meo meo meo." Ngươi tên là gì? Tiểu Nhu Mễ nhảy lên đầu ngựa trắng, dùng đệm thịt hoa mai mềm mại vỗ vỗ đầu nó.
"Hí hí." Cái con nhãi ranh này, xuống ngay cho ta. Ngựa trắng lắc lắc đầu muốn hất vật nhỏ trên đầu xuống.
Tiểu Nhu Mễ bám lấy bờm nó, hướng về phía T.ử Lưu Ly trên cổ tay Tô Ngọc kêu meo meo: "Meo meo meo." Lưu Ly Lưu Ly, mèo nhỏ của cậu bị bắt nạt nè.
"Xì ~" T.ử Lưu Ly mở đôi mắt đỏ tươi nhìn chằm chằm ngựa trắng, phun lưỡi rắn đầy nguy hiểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngựa trắng tức khắc cứng đờ, nó không dám tin nhìn con rắn nhỏ trên cổ tay Tô Ngọc trong nháy mắt tỏa ra hơi thở đáng sợ. Tại sao vừa rồi nó không phát hiện ra gì cả, tên này rốt cuộc là thứ gì vậy?
Thấy ngựa trắng không dám động đậy, Tiểu Nhu Mễ kiêu ngạo quay lại đầu nó vỗ cho một cái: "Meo meo meo." Thấy chưa, cậu ấy tên là T.ử Lưu Ly, là đại ca của bọn ta, ngươi phải tôn trọng cậu ấy.
"Phì." Ngựa trắng phì một hơi, nhưng không phản bác. Nó cảm nhận được con rắn nhỏ bé sặc sỡ kia rất nguy hiểm, nguy hiểm hơn bất cứ thứ gì nó từng gặp.
"Chúng ta cũng đi thôi." Hoắc Chính Thiên vỗ một cái đ.á.n.h tỉnh thằng con trai đang trợn mắt há mồm.
"Á, ba, con có phải con ruột ba không mà ba ra tay nặng thế." Hoắc Vũ ôm đầu tố cáo.
"Ba cũng đang nghi ngờ sao lại có đứa ngốc như thế này, không biết có phải giống của ba không nữa." Hoắc Chính Thiên hừ một tiếng rồi lên xe.
"Xì, ông già kiểu gì thế này, về con sẽ mách mẹ. Này, các cậu nói xem người kia rốt cuộc là ai vậy, có thể nuôi ra ch.ó và sói như thế không đơn giản đâu." Hắn hích khuỷu tay vào Hoa Tuân, thần bí hỏi.
"Chúng ta cũng đi thôi." Hoa Tuân không trả lời hắn, nhìn thật sâu vào người và ch.ó đang thong thả đi phía trước, lười biếng vươn vai giơ tay quá đầu.
"Ghen tị quá đi, tớ cũng muốn cưỡi con ch.ó lớn kia." Cố Hiên nhìn những người đang cưỡi sói và ch.ó với vẻ mặt đầy hâm mộ.
"Đi thôi, có ghen tị cũng không đến lượt chúng ta đâu." Vạn Tường lại đây kéo cậu ta đi.
"Tớ quyết định rồi, tớ muốn kết bạn với chị gái kia." Cố Hiên xoay người lên ngựa nắm tay quyết tâm.
"Ý kiến hay đấy, đi, chúng ta đuổi theo." Hoắc Vũ kéo cương ngựa.
"Người đẹp ơi, sao các cô lại tới đây?" Hoắc Vũ cưỡi ngựa đến bên cạnh Tiểu Nguyệt Nha bắt chuyện với nhóm Cao Uyển Tình. Bên kia một đôi tình cảm nhìn ê cả răng, hơn nữa cô gái kia có vẻ rất mệt, hắn không dám qua, với lại ngựa của hắn cũng không dám lại gần con sói kia.
"Đừng gọi người đẹp, nghe sến lắm, cứ gọi tôi là Lý Tiểu Huyên là được."
"Được thôi! Tên này tên là gì vậy, tôi có thể sờ một cái không?" Nhìn ngứa tay quá đi.
"Các cậu ngày thường không lướt Weibo à?" Lý Tiểu Huyên nhìn bộ dạng mấy người này rõ ràng không biết nhóm Tiểu Nguyệt Nha, hiện tại trên Weibo mấy đứa này nổi tiếng lắm đấy.
"Không lên, cái đó có gì vui đâu, còn không bằng chơi game đua xe hay gì đó."
"Vậy hèn gì, nó tên là Tiểu Nguyệt Nha, muốn sờ thì phải hỏi nó, bất quá tên này ham vui lắm, chắc vấn đề không lớn đâu." Lý Tiểu Huyên xoa đầu Tiểu Nguyệt Nha.
"Gâu ~" Tiểu Nguyệt Nha cảm giác được đụng chạm trên đầu, thè lưỡi húc húc lên.
"Tiểu Nguyệt Nha ngoan, cho tao sờ một cái nhé." Hoắc Vũ mắt trông mong nhìn nó.
"Gâu gâu ~" Ngươi là ai? Tiểu Nguyệt Nha kiêu ngạo ngẩng đầu, nhảy nhót đi về phía trước vài bước.
"Ấy đừng đi mà! Tao về sẽ chuẩn bị đồ ăn ngon cho mày, mày cho tao sờ một cái đi mà, một cái thôi." Hoắc Vũ cưỡi ngựa vội đuổi theo.
Lắc lắc cái đuôi, không cần, đồ ăn ngon có thể ngon bằng đồ ở thôn Linh Khê sao? Có ngon bằng thú quả và ngọc linh quả không? Hừ, ch.ó đây cái gì ngon mà chưa từng ăn qua chứ.
Cố Hiên đi theo phía sau đảo mắt một vòng: "Tiểu Nguyệt Nha, chỗ tao có rất nhiều đồ chơi vui lắm nhé, đến lúc đó có thể tặng cho mày, mày cầm chơi với bạn bè thì bọn nó hâm mộ c.h.ế.t luôn."
"Gâu gâu?" Thật hả? Đồ chơi vui thì có thể suy xét nha. Tiểu Nguyệt Nha đang định bước đi thì khựng lại.
Cố Hiên thấy có hiệu quả lập tức tăng thêm dụ hoặc: "Tao có thể mua đĩa bay cho mày, chính là cái loại tròn tròn dẹt dẹt ấy, mày có thể bảo người hoặc động vật mày thích ném ra xa, sau đó mày nhảy lên bắt lấy, cái đó chơi vui cực. Còn có xương gặm nữa, có phải ngày thường mày hay ngứa răng rất muốn c.ắ.n đồ vật không, cái đó có thể giúp mày giải quyết vấn đề cực tốt nha, mày muốn c.ắ.n thế nào cũng được, lại không bị mắng."