Tiểu Tinh Nhi ngồi trên mặt đất, đôi mắt phát ra ánh sáng màu lục trong đêm tối cảnh giác nhìn bốn phía. Tai nó giật giật, đôi mắt sâu thẳm nhìn về một hướng trong rừng.
Tiểu Nguyệt Nha đang nằm rạp trên đất cũng giật tai, đột ngột ngẩng đầu lên. Tô Ngọc đang dựa vào người nó thấy hành động của chúng liền biết có thứ gì đó đang tiến lại gần.
"Là Báo Ca chúng nó à?" Tô Ngọc đứng dậy hỏi.
"Gâu." Hai con lắc đầu.
"Nhanh nhanh, ẩn nấp đi." Tô Ngọc nhìn quanh: "Trời ơi ba đứa chúng mày to quá lại trắng quá, cây to nhất ở đây cũng không che nổi chúng mày." Tô Ngọc cạn lời, cố tình lại để lại ba con thú to xác trắng lóa mắt thế này. Tròn Tròn còn đỡ, ít nhất có mấy khoang lông đen, chứ con sói với con ch.ó này thì trắng không tì vết luôn.
Tiểu Tinh Nhi nhìn Tô Ngọc đang lo lắng với ánh mắt cười cợt, từ từ nằm xuống, cái đuôi quét một cái, cành khô lá mục trên đất bay lên phủ đầy người nó. Quét hơn chục cái, người nó liền không còn nổi bật như trước nữa.
Mắt Tô Ngọc sáng lên: "Tiểu Tinh Nhi mày thông minh quá đi, hóa ra còn có chiêu này nữa." Tô Ngọc lao tới ôm đầu sói hôn chụt một cái.
Tiểu Nguyệt Nha ư ử kêu một tiếng, bám lấy Tô Ngọc l.i.ế.m một cái, sau đó chạy ra chỗ xa hơn một chút cũng bắt chước quét lá rụng lên người. Vì lá rụng quanh chỗ Tiểu Tinh Nhi bị nó quét sạch rồi, nó đành phải đi xa hơn.
Tròn Tròn nhìn cái đuôi dài của chúng nó, lại nhìn cái đuôi ngắn tũn của mình, kêu lên đầy vô tội với Tô Ngọc, còn quay cái m.ô.n.g to đùng lại lắc lắc cho Tô Ngọc xem.
Khóe miệng Tô Ngọc giật giật, cái tên này đúng là không trông mong gì được. Cô nhìn thấy cách đó không xa có một bụi cây nhỏ, đi tới túm tai nó: "Đi theo tao."
Dẫn Tròn Tròn đến bụi cây chỉ cao bằng nửa người cô, so sánh sự chênh lệch giữa hai bên, cuối cùng thở dài: "Haizz, tạm chấp nhận vậy. Hắn ta chắc sẽ đến từ hướng kia, mày quay m.ô.n.g về phía đó, tao lấy lá rụng che bớt chỗ màu trắng cho mày."
"Ngao ngao." Tròn Tròn gật đầu. Nó nhìn cái cây, đứng lên bứt hai cành cây đầy lá xanh cầm trên tay, sau đó mới nằm xuống, hai tay cầm cành cây che lên đầu. Cái đuôi nó lắc lư, mong chờ nhìn Tô Ngọc.
"Khá lắm, tên béo này cũng thông minh đấy." Tô Ngọc vỗ đầu nó, cũng hôn nó một cái. Thế là cái đuôi của tên này lắc càng sung hơn.
"Đừng lắc nữa, không tao làm rơi hết lá bây giờ." Lá cây cô vừa phủ lên bị nó lắc cho rơi xuống hết, cô bực mình vỗ cho Tròn Tròn một cái.
"Ngao ngao." Tròn Tròn kêu hai tiếng, đuôi cũng không lắc nữa. Cũng may chân nó màu đen, m.ô.n.g cũng đủ to, nhìn từ phía trước m.ô.n.g gần như không thấy gì, chỉ cần che bớt chút lông trắng của nó là được.
"Gâu..." Tiểu Tinh Nhi nhận ra tiếng bước chân ngày càng gần, kêu khẽ một tiếng với Tô Ngọc. Tô Ngọc làm dấu OK, sau đó nấp sau một gốc cây.
"Soạt soạt soạt..." Tiếng chân đạp lên lá khô phát ra âm thanh hỗn loạn. Thời gian trôi qua, người đàn ông dần dần tiến vào phạm vi của nhóm Tiểu Tinh Nhi.
Gã đàn ông tay nắm c.h.ặ.t khẩu s.ú.n.g lục, dù mệt cũng không dám dừng lại, còn thỉnh thoảng ngoái lại phía sau xem: "Hộc... hộc..."
Vì mải nhìn đằng sau, khi đi qua trước mặt Tiểu Nguyệt Nha hắn không để ý, bị Tiểu Nguyệt Nha khẽ nâng chân lên ngáng cho một cái ngã sấp mặt.
"Bịch!" "Hộc... hộc..." Hắn cũng chẳng để ý, rốt cuộc trong rừng nhiều cành cây hòn đá, nãy giờ hắn cũng ngã bao nhiêu lần rồi.
"Mẹ kiếp, mệt c.h.ế.t ông rồi, chạy xa thế này chắc bọn nó không đuổi theo đâu nhỉ." Hắn nằm vật ra đất thở hồng hộc. "Không được, vẫn phải chạy tiếp, trong rừng có dã thú, phải nhanh ch.óng ra khỏi rừng."
Nghỉ ngơi một lát hắn bò dậy tiếp tục đi về phía trước. Khi đi qua chỗ Tiểu Tinh Nhi, đôi mắt đang nhắm của Tiểu Tinh Nhi vụt mở ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ trong tích tắc, gã đàn ông kinh hoàng nhìn thấy một bóng trắng khổng lồ lao về phía mình với tốc độ cực nhanh. Hắn đã quên cả phản ứng, chỉ trợn mắt nhìn trân trân. Tiểu Tinh Nhi vung chân trước tát một cái, gã đàn ông bị đ.á.n.h bay, s.ú.n.g cũng văng ra một bên.
"Rầm!" Đây là tiếng gã đàn ông đập vào thân cây, cái cây bị hắn đập trúng rung lên bần bật, lá rụng lả tả.
"Phụt ~" Ngay khoảnh khắc rơi xuống đất, gã đàn ông phun ra một ngụm m.á.u tươi rồi ngất lịm đi. Tô Ngọc từ chỗ ẩn nấp bước ra, đến trước mặt hắn ngồi xổm xuống kiểm tra hơi thở: "Phù, may quá vẫn còn thở, tao sợ mày ra tay không biết nặng nhẹ tát c.h.ế.t hắn ta rồi chứ."
"Gâu gâu." Tiểu Tinh Nhi ngồi xuống l.i.ế.m móng vuốt, ghét bỏ lắc lắc, như vừa chạm phải thứ gì bẩn thỉu lắm.
"Phụt ~" Tô Ngọc bật cười: "Được rồi về tao rửa cho."
Cô lại đá đá tên đàn ông đang ngất xỉu: "Mày nói xem mày làm gì không làm lại đi buôn bán trẻ con, lại còn không phải cụt tay cụt chân gì. Tuy rằng mày đáng c.h.ế.t thật, nhưng tao không muốn thú cưng của tao dính vào mạng người bẩn thỉu của chúng mày."
"Gào ~" Ra đây! Tiểu Tinh Nhi đột nhiên gầm lên một tiếng về phía gã đàn ông vừa chạy tới.
Tô Ngọc kinh hãi, không lẽ còn có người nữa sao? Đừng hỏi cô tại sao không phải là nhóm Báo Ca, bởi vì nếu là Báo Ca thì giọng của Tiểu Tinh Nhi sẽ không như thế này, hơn nữa còn mang theo sự uy h.i.ế.p.
Lam vẫn luôn đi theo gã đàn ông chạy trốn kia, nhưng đến đây nó ngửi thấy mùi của những kẻ mạnh trong không khí. Là sói, còn có một mùi rất giống sói nhưng lại không phải, một cái khác thì không biết là gì.
Nó do dự một chút rồi quyết định nhảy lên cây quan sát tình hình, không ngờ lại nhìn thấy con sói trắng to lớn vượt quá sức tưởng tượng của loài thú, còn có một con giống họ hàng xa của sói là ch.ó, một cô gái loài người và một con quái vật khổng lồ không biết tên.
Thấy mình bị phát hiện, Lam cũng không trốn trên cây nữa, nó cảm thấy đây chính là cô gái loài người và những người bạn khác mà Báo Ca nhắc tới.
Tô Ngọc nhìn thấy một con thú họ mèo chỉ to bằng nửa Báo Ca nhảy từ trên cây xuống: "Đây là con gì? Báo sao?" Cô ngẩng đầu hỏi Tiểu Tinh Nhi.
Tiểu Tinh Nhi gật đầu, đây chắc là một con báo đốm, hơn nữa trên người nó có mùi của Báo Ca, chắc là có quen biết với Báo Ca.
"Ngươi là ai?" Tiểu Tinh Nhi nhìn Lam.
Lam vẫy vẫy đuôi, có chút luống cuống trả lời: "Tôi... tôi tên là Lam, là Báo Ca bảo tôi đi theo tên loài người kia."
"Báo Ca bọn họ đâu?" Tiểu Nguyệt Nha chạy tới ngửi ngửi, đúng là có mùi của Báo Ca, nó liền hỏi.
"Không biết, anh ấy bảo tôi xem có ai bỏ chạy không, sau đó bảo tôi đi theo hắn ta, bọn họ sẽ theo mùi của tôi mà tìm đến."
"Ồ, chào cô bạn báo nhỏ, tôi là Tiểu Nguyệt Nha, kia là vợ tôi, cô tên là gì?" Tiểu Nguyệt Nha vui vẻ vẫy đuôi nhiệt tình nói.
"Tôi tên là Lam, với lại tôi không nhỏ đâu, tôi trưởng thành rồi." Lam có chút ngượng ngùng trả lời.
"Hả?" Tiểu Nguyệt Nha dường như không tin lắm, đi quanh Lam một vòng: "Báo Ca trưởng thành to như thế, sao cô lại bé tí tẹo thế này?"
"Tôi... tôi, tôi cũng không biết." Lam có chút ủ rũ nói.
Tiểu Tinh Nhi đi tới tát cho Tiểu Nguyệt Nha một cái: "Nói nhiều thế làm gì." Nó biết báo đốm trưởng thành hình thể không chỉ có thế này, hơn nữa hoa văn trên người nó không giống báo đốm thường, ngay cả đôi mắt cũng khác. Nhìn nó gầy gò thế này chắc là bị đồng loại xa lánh. Trong quy tắc của dã thú, khác biệt với bầy đàn chính là dị loại, thường sẽ bị xua đuổi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.