Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 85: Tên của anh giống hệt người đàn ông của tôi



 

Tô Ngọc nhìn chúng nó gâu gâu meo meo giao lưu một bên, cô cũng nghe không hiểu. Ngày thường mấy ý đơn giản thì cô còn đoán được, giờ lượng thông tin lớn thế này thì chịu c.h.ế.t. Bất quá cô vẫn cảm nhận được thái độ của nhóm Tiểu Tinh Nhi đối với con báo kia đã thay đổi.

 

Tô Ngọc tiến lên ngồi xổm trước mặt Lam, ôn nhu xoa xoa cái đầu nhỏ của nó: "Chào bạn báo nhỏ, tao tên là Tô Ngọc."

 

"Ngao ngao." Lam kêu lên, dụi dụi đầu vào tay Tô Ngọc. Báo Ca không lừa nó, trên người cô gái này có một loại hơi thở khiến loài thú vô thức muốn thân cận.

 

Tô Ngọc nhìn Lam so với thú cưng nhà mình, quả thực là một trời một vực, một bên béo tốt một bên gầy trơ xương. Cô đau lòng bế Lam lên: "Mày gầy lại nhỏ thế này, ngày thường đi săn chắc khó khăn lắm nhỉ." Nhẹ quá, chỉ nhỉnh hơn Đỏ Thẫm một chút thôi.

 

Tô Ngọc ôm nó dựa lưng vào Tròn Tròn ngồi xuống đất, lấy từ trong không gian ra linh quả và thú quả đưa tới trước mặt nó: "Cho mày ăn này."

 

"Ngao ngao." Lam không cưỡng lại được sự cám dỗ của thú quả, kêu lên một tiếng rồi ngoạm lấy, nhai rau ráu mấy cái là hết sạch.

 

Nó lại nhìn ngọc linh quả trong tay Tô Ngọc. Có năng lượng từ thú quả, nó đỡ đói hơn, bắt đầu thong thả ăn ngọc linh quả. Nó nằm trong lòng Tô Ngọc, vừa ăn đôi mắt ngọc bích vừa ầng ậng nước. Nó cảm thấy hôm nay nhất định là ngày may mắn của nó, gặp được Báo Ca, còn gặp được cô gái loài người tốt bụng thế này.

 

Ăn xong quả, Lam đứng lên ôm cổ Tô Ngọc, dụi đầu vào hõm cổ cô không chịu xuống: "Ngao ngao." Cô tốt thật đấy.

 

Tô Ngọc cảm nhận được tâm tình của Lam, cứ thế ôm nó, vuốt ve lông cho nó.

 

Nhóm Báo Ca đầu tiên là đến chỗ Lam ẩn nấp kiểm tra, phát hiện Lam đã đi rồi mới lần theo mùi đuổi theo. Sau đó cạn lời phát hiện tên này xui xẻo không để đâu cho hết, lại chạy thẳng về phía nhóm Tiểu Tinh Nhi.

 

"Gào ~" Báo Ca gầm lên một tiếng, sau đó tăng tốc độ.

 

"Ha ha, cái đồ ngốc này, chạy thẳng vào hang cọp rồi." Tiểu Thải vỗ cánh vui sướng kêu lên.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"A uuu." Trong rừng truyền đến tiếng sói hú, dọa nhóm Ngô Hạo run b.ắ.n cả người. Nhưng thấy Báo Ca nghe tiếng hú không những không đề phòng mà còn cao hứng hơn, trong đầu họ chỉ có một ý nghĩ.

 

Đã bảo sau khi lập quốc không được thành tinh rồi mà, mẹ kiếp đám động vật này còn thông minh hơn cả bọn họ là sao? Cư nhiên còn biết ẩn nấp mai phục. Nếu là cùng một loài thì còn đỡ, đằng này lại là tổ hợp đủ loại động vật, chúng nó làm sao kết hợp với nhau được thế?

 

"Hello, mọi người về rồi à." Tô Ngọc ngồi trên vai rộng của Tròn Tròn, ôm Lam cười tủm tỉm chào hỏi đám động vật vừa về.

 

Nhóm Ngô Hạo kinh hãi nhìn cô và mấy con quái vật khổng lồ bên cạnh. Một người xuất hiện giữa bầy thú dữ, nhìn thế nào cũng thấy quỷ dị, hơn nữa mấy con thú này còn vượt qua phạm vi hiểu biết của nhân loại.

 

Ngô Hạo ôm Tiểu Nặc Nặc nuốt nước bọt, dè dặt hỏi: "Cô... cô là người hay yêu quái?"

 

Tô Ngọc cạn lời, tên này bị ngốc à? "Anh nói xem?" Cô lườm một cái, tiếc là trời tối quá không ai nhìn thấy.

 

"Ngao ngao." Lam thấy Báo Ca, nhảy khỏi lòng Tô Ngọc, hưng phấn chạy đến trước mặt Báo Ca l.i.ế.m láp không ngừng.

 

"Anh về rồi đây." Báo Ca để mặc nó l.i.ế.m, thỉnh thoảng còn l.i.ế.m đáp lại một cái.

 

"Ơ, Báo Ca mày quen nó à?" Tô Ngọc linh hoạt nhảy xuống từ trên người Tròn Tròn.

 

Báo Ca gật đầu, đi đến bên cạnh Tô Ngọc cọ cọ. Tiểu Nhu Mễ nhảy khỏi lòng Tiểu Nặc Nặc, chạy đến chân Tô Ngọc kêu meo meo inh ỏi.

 

"Mèo con." Tiểu Nặc Nặc kinh hô một tiếng, giãy giụa tụt xuống khỏi người Ngô Hạo chạy theo. Đường Mặc thấy thế cũng vùng khỏi tay Thái Vân Côn đuổi theo.

 

Tô Ngọc ngồi xổm xuống bế Tiểu Nhu Mễ lên, T.ử Lưu Ly theo tay Tô Ngọc quấn lên.

 

"Mèo con, mày không cần Tiểu Nặc Nặc nữa sao?" Tiểu Nặc Nặc bám lấy chân Tô Ngọc mắt trông mong nhìn vào lòng cô.

 

Tô Ngọc buồn cười, Tiểu Nhu Mễ tên này còn dụ dỗ được cả trẻ con cơ đấy! Cô ngồi xổm xuống nhéo má Tiểu Nặc Nặc: "Tiểu gia hỏa, cháu thích Tiểu Nhu Mễ nhà cô à?" Đôi mắt cậu bé này đẹp thật đấy.

 

"Vâng ạ, mèo con là của chị xinh đẹp sao ạ?" Tiểu Nặc Nặc mở to mắt ngây thơ hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đúng rồi, nó tên là Tiểu Nhu Mễ, còn cháu tên là gì?"

 

"Cháu tên là Tiểu Nặc Nặc. Chị xinh đẹp ơi, cháu thích chị, chị có mùi của mẹ." Tiểu Nặc Nặc ôm cổ Tô Ngọc, giọng nói non nớt mang theo chút nức nở.

 

Tô Ngọc cứng đờ người, ngay sau đó vỗ nhẹ lưng bé bế lên: "Ừ, Tiểu Nặc Nặc ngoan quá."

 

Nhìn mấy người lính vừa tới, Tô Ngọc hất cằm chỉ về phía gã đàn ông đang nằm: "Người ở kia, các anh mang đi đi, chúng tôi phải về rồi."

 

Tào Hổ và Thái Vân Côn đi tới kiểm tra, người đã ngất xỉu nhưng vẫn còn thở.

 

"Hai đứa nhỏ này là sao đây?" Tô Ngọc ôm Tiểu Nặc Nặc, Đường Mặc đi sát bên cạnh không nói lời nào.

 

Mục Khải Chiến nhìn Tô Ngọc nói: "Cha mẹ chúng bị sát hại, giờ là trẻ mồ côi, được con rắn của cô cứu."

 

"Ồ, vậy các cháu định đi theo cô à?" Tô Ngọc nhướng mày, đây là ăn vạ cô rồi.

 

Đường Mặc ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt ánh lên sự mong chờ: "Có được không ạ? Chúng cháu ăn ít lắm, sẽ giúp cô làm việc."

 

Nhìn sự căng thẳng và mong chờ của cậu bé, trong lòng Tô Ngọc dâng lên một cảm xúc khó tả. Cô nắm lấy tay Đường Mặc: "Đi thôi." Ít nhất hôm nay hai đứa nhỏ này phải đi theo cô.

 

Mắt Đường Mặc bừng sáng, nụ cười trên khóe miệng không giấu được, bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ.t lấy tay Tô Ngọc, sợ cô đổi ý vứt bỏ mình.

 

Tiểu Nặc Nặc đã ngủ gục trên vai Tô Ngọc. Mấy ngày nay thần kinh căng thẳng, bé chưa được ngủ ngon giấc nào, giờ nằm trong lòng Tô Ngọc bé cảm thấy đặc biệt an tâm.

 

"Tôi đi cùng mọi người, có một số việc muốn hỏi." Mục Khải Chiến bước lên một bước, giọng nói có chút lạnh lùng cứng nhắc.

 

Tô Ngọc dừng lại nhìn anh. Trời tối quá, hơn nữa mặt Mục Khải Chiến bôi đầy màu ngụy trang nên chẳng nhìn rõ mặt mũi. Cô lại nhìn Báo Ca dò hỏi ý kiến.

 

Báo Ca gật đầu, nó khá thích người này, trực giác loài thú rất nhạy bén, nó cảm thấy người này là người chính trực.

 

"Được thôi."

 

"Các cậu đưa tên này về đi, Hồ Thiên đưa USB cho tôi."

 

"Rõ." Hồ Thiên lấy USB đưa cho anh.

 

Tô Ngọc đi đến bên cạnh Tiểu Tinh Nhi, Tiểu Tinh Nhi tự động nằm xuống. Cô bế Đường Mặc đặt lên lưng nó, rồi đưa Tiểu Nặc Nặc cho cậu bé, sau đó chính mình cũng leo lên, vòng tay ôm hai đứa trẻ vào lòng.

 

Đường Mặc khi được Tô Ngọc ôm lấy thì người hơi cứng lại. Ngửi mùi hương dễ chịu trên người cô, mũi cậu cay cay.

 

Cậu chưa từng cảm nhận được tình mẹ, người mẹ yếu đuối trước kia chẳng bao giờ quan tâm đến cậu, chưa từng cho cậu chút tình thương che chở nào. Không ngờ cảm giác này lại đến từ một người xa lạ, thật châm chọc làm sao!

 

Đường Mặc kiềm chế cảm xúc rất tốt, dù muốn khóc nhưng vẫn cố nhịn xuống, vì thế Tô Ngọc không phát hiện ra, nhưng Tiểu Tinh Nhi lại hơi quay đầu lại nhìn.

 

"Cái anh gì ơi? Anh cưỡi Tiểu Nguyệt Nha đi, chúng nó đi nhanh hơn chút."

 

"Mục Khải Chiến." Mục Khải Chiến khẽ mở môi mỏng.

 

"Anh nói cái gì?" Giọng Tô Ngọc hơi lớn, cô ngoáy ngoáy tai, sẽ không trùng hợp thế chứ.

 

Mục Khải Chiến nghi hoặc nhìn cô, phản ứng lớn thế làm gì: "Mục Khải Chiến."

 

"Ha hả, xin lỗi nhé, tên anh giống hệt tên người đàn ông của tôi, tôi tưởng mình nghe nhầm." Đối diện với ánh mắt khó hiểu của mấy người, Tô Ngọc ngượng ngùng cười cười.