Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 90: Khóa ngọc (2)



 

"Làm sao mà mở được vậy?" Tô Ngọc tò mò nhìn anh.

 

Mục Khải Chiến không nói gì, cầm lấy mảnh ngọc vuốt ve, ánh mắt đầy vẻ hoài niệm, giọng nói khàn khàn: "Đây là miếng ngọc đen trắng phân cực rõ ràng mà ông nội tình cờ có được, sau đó ông đã nhờ người đặc biệt chế tác thành hình bát quái này, vui mừng nói rằng sau này nhà họ Mục chúng ta chắc chắn sẽ có hai đứa con, hơn nữa còn là một trai một gái."

 

"Lúc đó tôi còn nhỏ, ba vì muốn bảo quản miếng ngọc này thật tốt nên lại nhờ người làm hai chiếc khóa trường mệnh, còn thiết kế thêm cơ quan."

 

"Nhớ lúc đó ông còn nói đùa rằng sau này dù có bị lạc cũng có thể tìm lại được, hơn nữa không sợ người khác làm giả." Anh tách miếng ngọc ra làm hai mảnh rồi lắp lại vào khóa, vừa tiếp tục kể: "Không ai ngờ rằng câu nói đùa ấy lại ứng nghiệm ngay sau đó." Anh nắm c.h.ặ.t chiếc khóa, dường như muốn khảm nó vào xương tủy.

 

Tiểu Nặc Nặc có chút sợ hãi, lạch bạch chạy ra sau lưng Tô Ngọc ôm chân cô, rụt rè thò đầu ra nhìn anh.

 

Tô Ngọc xoa đầu bé an ủi rồi nhìn sang Mục Khải Chiến: "Vậy anh định thế nào? Tuy tôi đưa vật này cho anh, nhưng sẽ không để anh đưa Tiểu Bạch Thỏ của tôi đi đâu, hơn nữa, tôi tin anh ấy cũng sẽ không rời xa tôi." Tô Ngọc nói câu này với vẻ đầy tự tin.

 

Mục Khải Chiến nhìn cô thật sâu, anh biết cô nói thật. Chỉ nhìn cách họ ở bên nhau ngày hôm qua cũng đủ thấy em trai ngốc nghếch của anh rất tin tưởng và ỷ lại vào cô.

 

Và Tô Ngọc cũng thực lòng tốt với Mục Khải Nguyệt. Không nói gì khác, mắt nhìn người của anh rất chuẩn, Tô Ngọc có thật lòng đối đãi với Mục Khải Nguyệt hay không anh có thể cảm nhận được.

 

"Tôi sẽ không đưa nó đi đâu, nó đã quen sống cùng mọi người rồi, đột nhiên thay đổi môi trường nó sẽ không chịu nổi." Anh cất chiếc khóa của Mục Khải Nguyệt đi: "Tôi muốn mang chiếc khóa này về cho ông nội xem rồi sẽ mang trả lại cho cô, đến lúc đó hy vọng cô có thể giữ gìn nó cẩn thận."

 

Tô Ngọc gật đầu: "Tôi sẽ làm vậy. À đúng rồi, Tiểu Bạch Thỏ muốn ra ngoài, anh vào bế anh ấy ra đây đi, con gái như tôi bế không nổi đâu." Tô Ngọc cười tủm tỉm nói.

 

Mục Khải Chiến nhìn nụ cười của cô, gật đầu, đi được vài bước rồi dừng lại, vành tai hơi đỏ lên, nói: "Cảm ơn cô." Sau đó bước nhanh đi.

 

Tô Ngọc nhìn thấy rõ ràng, vai run lên bần bật, cố nín cười. Nếu để người đàn ông kia nghe thấy e là sẽ thẹn quá hóa giận mất, chỉ cảm ơn người ta một câu thôi mà cũng ngượng ngùng.

 

Tô Ngọc không biết rằng, từ khi cha qua đời, mẹ mất tích, Mục Khải Chiến luôn khép mình lại, rất ít giao lưu với người khác. Cho đến khi vào trại lính đ.á.n.h thuê, anh cũng chỉ liều mạng học tập và huấn luyện. Với sự mạnh mẽ của mình, anh chưa từng nhờ ai giúp đỡ, càng đừng nói đến việc cảm ơn, cho nên câu nói này đối với anh mà nói là vô cùng xa lạ.

 

Tô Ngọc cười một lúc rồi bế bổng cậu nhóc đang ôm chân mình lên, vươn ngón tay dí vào cái mũi nhỏ của bé: "Tiểu Nặc Nặc ăn no chưa?"

 

"Dạ no rồi ạ, anh đút cho em." Tiểu Nặc Nặc vui vẻ gật đầu.

 

"Ngoan quá, đợi các chú mua quần áo về cho hai đứa thay xong, chúng ta sẽ ra ngoài chơi nhé."

 

"Vâng ạ." Tiểu Nặc Nặc mắt to lấp lánh trả lời thật to.

 

Mục Khải Chiến đến cửa phòng Mục Khải Nguyệt thì có chút cảm giác bồi hồi. Anh hít sâu một hơi, chỉnh lại bộ quân phục vốn dĩ đã phẳng phiu, tay nắm tay nắm cửa chần chừ mãi không dám đẩy ra, cuối cùng c.ắ.n răng vặn cửa xuống.

 

Lúc Mục Khải Chiến nhẹ nhàng đi vào thì thấy em trai mình đang kéo chăn, lúc thì quấn mình thành cái kén tằm, lúc lại tung chăn ra, miệng lầm bầm: "Ngọc Ngọc ~ Ngọc Ngọc ~"

 

Anh lại quấn mình vào chăn: "Sao Ngọc Ngọc vẫn chưa tới, Nguyệt Nguyệt chán muốn c.h.ế.t rồi." Vừa lăn ra khỏi chăn thì thấy ngay Mục Khải Chiến đang đứng trước giường nhìn mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Anh chớp chớp mắt, có chút không vui lại quấn chăn ục ục, bĩu môi: "Ngọc Ngọc không tới."

 

Mục Khải Chiến buồn cười nhìn anh, đi tới vỗ vỗ vào cái bọc chăn của Mục Khải Nguyệt, ánh mắt dịu dàng nhìn mái tóc rối bù của anh: "Khải Nguyệt, tôi tới bế cậu ra ngoài, không phải cậu nhớ Ngọc Ngọc của cậu sao? Cô ấy đang đợi bên ngoài đấy."

 

Mục Khải Nguyệt ngẩng đầu lên khỏi chăn, đôi mắt to ngập nước khiến ai nhìn cũng phải tan chảy, Mục Khải Chiến cũng không ngoại lệ. Anh chỉ cảm thấy Mục Khải Nguyệt lúc này thật đáng yêu, hận không thể mang tất cả những thứ tốt đẹp nhất trên đời này đến trước mặt cậu.

 

Lại nghĩ đến những cô gái điêu ngoa tùy hứng hay tâm cơ thâm trầm từng gặp trước đây, anh lập tức cảm thấy con gái con đứa gì chứ, em trai anh còn đáng yêu hơn bọn họ nhiều, quả thực làm tan chảy trái tim người ta.

 

"Thật hả? Nhưng mà tôi không quen anh a! Ngọc Ngọc bảo không được nói chuyện với người lạ." Nói xong anh rụt phắt đầu vào trong chăn.

 

Mục Khải Chiến cảm thấy tim mình như bị trúng một mũi tên. Cậu ấy cư nhiên nói không quen anh, không — quen — biết... Rõ ràng hôm qua anh còn bế cậu ấy mà, đây là dùng xong vứt bỏ à? Phì, sao nghe có vẻ sai sai thế nhỉ.

 

Thôi, tiếp tục dỗ dành vậy. Thở dài một hơi, Mục Khải Chiến cứng ngắc nhếch mép cười, mẹ kiếp cười gượng gạo quá, anh khóc không ra nước mắt, biết thế trước kia cười nhiều hơn chút, giờ thì hay rồi, có khi nào dọa em trai đáng yêu của anh sợ không.

 

Ngay lúc anh đang rối rắm xem biểu cảm nào trông sẽ dịu dàng hơn, thì Mục Khải Nguyệt lại lén lút thò nửa cái đầu ra khỏi cái chăn kén tằm nhìn anh. Thấy người đang nửa quỳ trên giường lúc thì nhếch mép, lúc thì đưa tay xoa mặt, anh không nhịn được bật cười khúc khích.

 

Mục Khải Chiến mừng rỡ nhìn sang, Mục Khải Nguyệt lại như chú thỏ con bị kinh động rụt ngay vào trong. Mục Khải Chiến đưa tay định vỗ vào chăn nhưng rồi lại rụt về, lỡ bị cậu ấy ghét thì làm sao?

 

Tô Ngọc ngồi trên ghế trừng mắt nhìn nhau với hai đứa nhỏ cả buổi, chốc chốc lại ngẩng đầu nhìn về phía căn phòng kia, trong lòng bực bội, sao bế một người mà lâu thế chứ? Có phải bế không nổi đâu.

 

"Oáp ~" Lý Tiểu Huyên ngáp dài vươn vai, đặt m.ô.n.g ngồi xuống cạnh Tô Ngọc rồi lại gục xuống bàn.

 

Tô Ngọc ghét bỏ liếc cô bạn một cái: "Cậu là heo đầu t.h.a.i à, nhìn xem mấy giờ rồi."

 

"Ưm..." Lý Tiểu Huyên mơ màng ngẩng đầu, tì cằm lên vai Tô Ngọc lầm bầm: "Tiểu Ngọc Ngọc tớ đói."

 

Đẩy đầu cô bạn ra khỏi vai mình: "Hóa ra nếu không đói thì cậu chưa định dậy hả, xem cậu lười chưa kìa, sánh ngang với Tròn Tròn rồi đấy. Trong bếp có cháo, tự đi múc đi."

 

Lý Tiểu Huyên lập tức tỉnh táo, ghé sát hôn chụt một cái lên má Tô Ngọc, ném cho cô một cái mị nhãn, làm điệu bộ tay hoa lan che miệng cười khúc khích: "Tiểu Ngọc Ngọc, biết ngay cậu đối với nô gia là tốt nhất mà."

 

"Ặc... Chúng ta đến có phải không đúng lúc không?" Nhìn thấy Lý Tiểu Huyên như vậy, bốn người vừa bước vào đồng loạt nổi da gà. Thật ra Lý Tiểu Huyên thế này cũng khá quyến rũ, nhưng hôm qua thấy bộ dạng sảng khoái hào phóng của cô, sáng nay lại thấy thế này, có chút phản ứng không kịp.

 

Lý Tiểu Huyên trợn mắt, đẩy ghế ra, xỏ dép lê lạch bạch đi vào bếp. Xì, mấy thằng nhãi ranh biết cái gì.

 

"Chị ơi, cô kia không biết xấu hổ, lớn thế rồi còn hôn chị." Tiểu Nặc Nặc đứng trên đùi Tô Ngọc, một tay ôm cổ cô, một tay lau chỗ má bị Lý Tiểu Huyên hôn.

 

Lý Tiểu Huyên đi đến cửa bếp suýt nữa thì ngã sấp mặt, mặt đen sì quay lại lườm Tiểu Nặc Nặc. Tiểu Nặc Nặc liền làm mặt quỷ trêu cô nàng.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.