Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 89: Khóa ngọc (1)



 

"Được rồi, hai đứa tự ăn trước đi nhé, chị còn phải mang cháo cho một anh lớn bị thương nữa. Đường Mặc, em trông chừng Tiểu Nặc Nặc, đừng để em ấy bị bỏng nhé." Múc cho hai củ cải nhỏ mỗi đứa một bát cháo, Tô Ngọc nhéo má Tiểu Nặc Nặc rồi xoa đầu Đường Mặc.

 

"Vâng ạ." Cậu bé bưng bát cháo, đôi mắt sáng lấp lánh, nghiêm túc gật đầu với Tô Ngọc.

 

Tô Ngọc bế Tiểu Nặc Nặc ra bàn ăn bên ngoài, dặn dò xong lại quay vào bếp múc cháo cho Mục Khải Nguyệt.

 

"Tiểu Ngọc Ngọc, cậu làm xong rồi à! Sao dậy sớm thế?" Cao Uyển Tình dụi mắt đi vào bếp, thấy Tô Ngọc đã chuẩn bị xong bữa sáng, nhìn đồng hồ mới hơn 6 giờ.

 

"Ừ, tớ không ngủ được, chắc là lạ giường. Hai đứa nhỏ bên ngoài còn dậy sớm hơn tớ đấy, chắc chúng nó ở nơi lạ cũng không ngủ được, hơn nữa trải qua chuyện như vậy trong lòng vẫn còn sợ hãi nên ngủ không sâu."

 

"Này, hôm nay ăn cháo, lát nữa mọi người dậy thì tự múc nhé." Đưa một bát cho Cao Uyển Tình, cô bưng bát cháo cho Mục Khải Nguyệt đi ra khỏi bếp: "Đúng rồi, ai dậy thì bảo họ tự vào bếp lấy đồ ăn, tớ đi xem Tiểu Bạch Thỏ trước đã."

 

"Biết rồi."

 

Khi Tô Ngọc vào phòng Mục Khải Nguyệt, anh đang mở to đôi mắt tròn xoe tức giận trừng cái chân của mình.

 

"Làm gì thế?" Đặt bát cháo lên tủ đầu giường, Tô Ngọc ngồi xuống bên cạnh, nhéo má anh.

 

"Ngọc Ngọc ~" Thấy Tô Ngọc, anh vui vẻ cười toe toét ôm c.h.ặ.t lấy cô, cọ má vào má cô, giọng vô tội nói: "Ngọc Ngọc, chân vẫn chưa khỏi, nó không ngoan."

 

"Phụt ~" Tô Ngọc buồn cười vò rối tóc anh: "Thế cái chân này có phải là của Tiểu Bạch Thỏ không?"

 

Mục Khải Nguyệt đảo mắt, miễn cưỡng trả lời: "Phải."

 

"Cho nên là..." Tô Ngọc bưng cháo lên, múc một thìa thổi thổi cho bớt nóng rồi đưa tới miệng anh: "Tiểu Bạch Thỏ cũng phải ngoan ngoãn thì nó mới khỏi được chứ."

 

"Anh có ngoan mà." Mục Khải Nguyệt phản bác, há miệng ăn thìa cháo Tô Ngọc đút, đôi mắt ngập nước chớp chớp nhìn cô, má phồng lên như con sóc nhỏ.

 

"Còn muốn ăn nữa không?" Tô Ngọc hỏi, bát cháo loáng cái đã hết sạch.

 

"Hết rồi ạ." Mục Khải Nguyệt lắc đầu, ghé sát hôn lên môi Tô Ngọc một cái, rồi cong mắt cười đặt tay cô lên bụng mình: "No rồi."

 

"Để em xem nào." Tô Ngọc xoa xoa bụng anh, ra vẻ nghiêm túc gật đầu: "Ừ, no thật rồi."

 

"Ngọc Ngọc ~ Muốn ra ngoài, không muốn ngủ nữa." Ôm cổ Tô Ngọc, Mục Khải Nguyệt làm nũng.

 

"Được, để em đi gọi anh trai hôm qua vào bế anh ra ngoài nhé." Tô Ngọc vỗ lưng anh.

 

"Không cần." Mục Khải Nguyệt lắc đầu nguầy nguậy: "Mặt anh ta đáng sợ lắm."

 

Tô Ngọc muốn cười, chắc là hôm qua lớp ngụy trang trên mặt Mục Khải Chiến dọa anh sợ rồi, bảo sao hôm qua anh phản ứng mạnh thế.

 

"Được rồi, để em gọi người khác."

 

"Vâng ~" Mục Khải Nguyệt cười lại trộm hôn Tô Ngọc một cái. Miệng Ngọc Ngọc mềm mại, thơm thơm, anh vui vẻ đung đưa hai chân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tô Ngọc buồn cười xoa đầu anh. Lúc Mục Khải Nguyệt ngẩng đầu nhìn cô trông hệt như chú cún con đang cầu vuốt ve, nhìn mà ngứa tay.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Ra khỏi phòng Mục Khải Nguyệt, cô thấy Đường Mặc đang cầm khăn giấy nghiêm túc lau miệng cho Tiểu Nặc Nặc. Đối diện, Mục Khải Chiến bưng bát cháo ăn một cách tao nhã, nhưng tốc độ lại cực nhanh. Không thấy Cao Uyển Tình đâu, chắc ăn xong đi tản bộ rồi.

 

Mặt Mục Khải Chiến đã rửa sạch lớp ngụy trang, những đường nét góc cạnh rõ ràng rất giống Mục Khải Nguyệt, chỉ có đôi mắt là hoàn toàn khác biệt.

 

Mắt Mục Khải Chiến là mắt một mí hẹp dài, có lẽ do là quân nhân nên ánh mắt anh mang theo sự sắc bén khiến người ta không dám nhìn thẳng. Đương nhiên Tô Ngọc tuy cảm nhận được khí thế bức người đó nhưng không hề sợ hãi, ha hả, Báo Ca nhà cô cũng thế này mà.

 

"Mục Khải Chiến, hôm qua anh bảo có chuyện muốn thương lượng?" Tô Ngọc đi tới bế Tiểu Nặc Nặc đặt lên đùi mình, rồi ngồi xuống ghế của bé.

 

Mục Khải Chiến nghe vậy rút khăn giấy lau miệng, ngồi ngay ngắn nhìn cô chằm chằm: "Tôi có một đoạn video trích xuất từ camera, là cảnh hắc báo và mọi người chiến đấu với bọn tội phạm hôm qua."

 

Tô Ngọc ngạc nhiên nhìn anh: "Bọn chúng còn lắp camera? Cho tôi xem với."

 

"Có máy tính không?" Mục Khải Chiến đưa USB cho cô.

 

Tô Ngọc khựng lại, cô đến đây mua ngựa chứ có phải đi làm đâu mà mang máy tính! Nhưng cô vẫn nhận lấy USB: "Không có, lát nữa tôi hỏi chú Hoắc xem."

 

Do dự một chút, Tô Ngọc nói: "Anh chờ chút, tôi có cái này cho anh." Đặt Tiểu Nặc Nặc xuống, Tô Ngọc quay về phòng mình ngủ.

 

Mục Khải Chiến bỗng nhiên hồi hộp, anh cũng không biết tại sao mình lại có cảm giác này, trực giác mách bảo anh thứ Tô Ngọc sắp lấy ra có liên quan đến Mục Khải Nguyệt.

 

Tô Ngọc cầm chiếc hộp ra đưa cho anh: "Đây, đồ bên trong chắc anh nhận ra."

 

Mục Khải Chiến căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Bàn tay to thon dài run run nhận lấy chiếc hộp, chậm rãi mở ra.

 

Khi nhìn thấy vật bên trong, đồng t.ử anh co rút lại, hốc mắt đỏ hoe. Tuy đã đoán được phần nào, nhưng khi tận mắt nhìn thấy vật chứng thực suy đoán của mình, tim anh đập liên hồi, cảm xúc vui sướng, bi thương đan xen bao trùm lấy anh.

 

Anh đưa tay vuốt ve những chữ khắc trên đó, cổ họng nghẹn lại, muốn khóc nhưng cố kìm nén. Anh lấy chiếc khóa ra đặt vào lòng bàn tay.

 

Tô Ngọc thấy anh tháo từ trên cổ mình xuống một vật, đó là một chiếc khóa trường mệnh giống hệt cái của Mục Khải Nguyệt, chỉ khác là tên khắc trên đó là Mục Khải Chiến, và trên dây còn treo một vật hình chiếc chìa khóa.

 

Chỉ thấy anh tra chiếc chìa khóa đó vào hình hoa lan khắc phía trên tên Mục Khải Nguyệt trên chiếc khóa trường mệnh, hình hoa lan đó thế mà lại lõm xuống. Tô Ngọc ngạc nhiên nhìn động tác của anh, không ngờ thứ này còn có cơ quan.

 

Khi Mục Khải Chiến vặn chìa khóa, chiếc khóa tách ra làm đôi từ giữa. Hơi thở Mục Khải Chiến trở nên dồn dập, đôi mắt dán c.h.ặ.t vào khe hở đó, bàn tay thô ráp giờ phút này lại vô cùng cẩn thận mở nó ra.

 

Bên trong là một miếng ngọc màu đen, hình dạng... trời ạ, cư nhiên là hình âm dương bát quái, mà lại là phần âm. Cô cạn lời, nhớ lại lời anh nói đêm qua, xem ra bố mẹ anh thực sự mong có con gái, tiếc là lại sinh ra thằng cu.

 

Nếu cô đoán không sai, bên trong chiếc khóa trường mệnh của Mục Khải Chiến chắc cũng có một miếng ngọc, và là phần dương.

 

Quả nhiên thấy anh mở chiếc khóa của mình ra, lấy ra một nửa miếng ngọc màu trắng.

 

Mục Khải Chiến cầm hai mảnh ngọc ghép lại xoay một cái, Tô Ngọc còn chưa kịp nhìn rõ thì hai mảnh ngọc đã dính c.h.ặ.t vào nhau, tạo thành một khối hoàn chỉnh không một khe hở.

 

Tô Ngọc mở to mắt, cầm lấy miếng ngọc ngạc nhiên xem xét, thử dùng tay kéo hai bên ra nhưng nó không hề nhúc nhích.