Mặt Tô Ngọc hơi đỏ lên, bà nội cái gì chứ, cô còn chưa kết hôn với Tiểu Bạch Thỏ đâu nhé, vẫn còn trong trắng đấy!
Trong lòng tuy thầm phản bác nhưng cô vẫn cười chào hỏi: "Cháu chào bà Mục ạ, bà đi đường mệt rồi phải không, chúng ta mau về thôi, mọi người ở nhà đã chuẩn bị một bàn tiệc lớn rồi đấy ạ!" Cô tiến lên đỡ bà Mục.
Bà Mục từ lúc thấy Tô Ngọc đã luôn quan sát cô, kết quả đương nhiên là càng nhìn càng ưng ý. Cô gái này không chỉ xinh đẹp mà còn phóng khoáng, ánh mắt trong sáng, nhìn là biết người dễ gần, khí chất toát ra càng khiến người ta thêm thiện cảm, huống hồ cô còn là cháu dâu tương lai của bà.
Bà vỗ vỗ tay Tô Ngọc đang đỡ mình, nhìn cô đầy từ ái: "Tô Ngọc phải không? Sau này bà gọi cháu là bé Ngọc nhé. Đã biết chúng ta đến đây làm gì rồi thì bà cũng không khách sáo nữa, sau này hai thân già này làm phiền cháu rồi."
"Bà Mục nói gì vậy ạ, phiền gì chứ, bà cứ coi như đến chỗ cháu chơi thôi, phòng ốc có nhiều lắm. À đúng rồi, ông Mạc cũng ở đó đấy ạ, sau này hai ông bà có thể ra bờ sông tập thái cực quyền hay đ.á.n.h cờ, chỗ cháu có nhiều cụ già lắm, đảm bảo hai người sẽ không buồn chán đâu..." Tô Ngọc vừa nói vừa dẫn họ ra khỏi sân bay.
Bên ngoài sân bay, Hoa Tuân dựa người vào xe, khuôn mặt tuấn mỹ hơi cúi xuống, hắn nhìn xuống đất không biết đang nghĩ gì. Các cô gái đi ngang qua đều đỏ mặt trộm nhìn hắn nhưng không ai dám lại gần.
Tô Ngọc buồn cười nhìn mấy cô bé đang thì thầm to nhỏ, rồi nhìn Hoa Tuân lười biếng dựa vào xe. Hoa Tuân tuy có vẻ đẹp ma mị nhưng tính cách lại hơi lạnh lùng, ừm... nói sao nhỉ! Có chút giống loài hoa hồng mai cao ngạo lạnh lùng.
"Hoa Tuân." Tô Ngọc gọi hắn một tiếng.
Hoa Tuân chậm rãi ngẩng đầu lên, thấy họ thì khẽ nhếch môi, nở một nụ cười đáp lại. Tô Ngọc thậm chí còn nghe thấy tiếng hét khe khẽ đầy kích động của mấy cô gái. Tô Ngọc đỡ trán, lẽ ra cô không nên bảo hắn đi đón, nhưng mà dù là ba người kia đi thì tình hình chắc cũng chẳng khá hơn là bao.
"Làm phiền anh rồi." Cô phải tiếp đãi ông bà Mục nên không tiện tự lái xe, bèn nhờ một tài xế. Vốn tưởng sẽ là Hoắc Vũ hay Vạn Tường, ai ngờ mấy tên đó đã đi chơi từ sớm. Gặp Hoa Tuân đang về ở bên ngoài nên thuận miệng hỏi, hắn liền đồng ý.
"Có sao đâu." Hoa Tuân khẽ lắc đầu, nhìn thấy ông bà Mục bên cạnh cô, hắn đứng thẳng người cúi chào: "Cháu chào ông Mục, bà Mục."
"Thằng nhóc nhà họ Hoa à?" Mục Tri Lăng nói, đ.á.n.h giá Hoa Tuân từ trên xuống dưới rồi gật đầu. Đám người nhà họ Hoa ông chướng mắt lắm, nhưng Hoa Tuân là con do vợ cả của gia chủ hiện tại sinh ra, không bị dạy hư, cũng coi như là dòng nước trong giữa đám chướng khí mù mịt đó.
Hoa Tuân mím môi cười khổ, ánh mắt u tối: "Từ tuần trước thì không phải nữa rồi." Đúng vậy, lão già kia vì người tình mà đích thân tuyên bố hắn không còn là người nhà họ Hoa nữa.
Mục Tri Lăng hơi sững sờ, chuyện này ông chưa biết. Bà Mục thì có nghe phong thanh từ mấy bà bạn trong đại viện, trong lòng có chút tiếc nuối. Người phụ nữ thanh cao ấy đi rồi, để lại đứa con chịu khổ.
"Nhà họ Hoa lại có chuyện gì xấu xa à? Cái gã cha hờ của cậu già thế rồi sao vẫn không biết xấu hổ thế nhỉ!" Tuy không biết chuyện gì nhưng không khó đoán. Cha của Hoa Tuân là kẻ phong lưu, cưới mẹ Hoa Tuân xong vẫn trăng hoa bên ngoài. Từ sau khi mẹ Hoa Tuân qua đời thì liên tục lòi ra mấy người phụ nữ, thậm chí con rơi con rớt cũng có mấy đứa, đúng là ngựa giống.
Trong mắt Hoa Tuân tràn ngập vẻ lạnh lẽo, nhưng ngay sau đó đã bị hắn che giấu đi. Hắn mỉm cười nhìn ông bà Mục: "Ông Mục đừng nhắc chuyện đó nữa, chúng ta về trước đi ạ."
Tô Ngọc nhìn Hoa Tuân, xem ra vị này cũng là người khổ tâm, nhưng hắn che giấu cảm xúc tốt thật, e là cũng không đơn giản. Bất quá kệ hắn, chỉ cần không làm hại đến người cô quan tâm thì sao cũng được, nhưng nếu dám đụng đến người cô quan tâm...
Tô Ngọc cười lạnh, quản hắn là thứ gì, cứ đợi cô trả thù đi, cô cũng không dễ chọc đâu.
Đến cổng thôn, ông Mạc cùng nhóm Tiểu Nguyệt Nha đã đợi sẵn ở đó. Mục Tri Lăng vừa xuống xe đã thấy ông, hai ông già nhìn nhau vài giây rồi đồng thời hừ một tiếng quay đầu đi chỗ khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngọc thấy buồn cười, hai người này rõ ràng là bạn tốt mà cứ làm như kẻ thù không bằng.
Bà Mục thì tiến lên chào hỏi: "Ông Mạc, nhìn ông tinh thần tốt hơn nhiều đấy."
"Đâu có đâu có, bà nhìn tiều tụy đi nhiều đấy, nhưng nếu ở đây vài ngày, đảm bảo bà trẻ ra mười mấy tuổi ngay." Ông Mạc cười ha hả nói.
Mục Tri Lăng không thèm để ý ông Mạc, tầm mắt ông hiện tại đều bị dáng vẻ uy vũ bất phàm của nhóm Tiểu Nguyệt Nha thu hút. Ông vốn là quân nhân, đối với mấy loài mãnh thú này càng yêu thích không buông tay.
"Chó đẹp thật, bé Ngọc, đây đều là của nhà cháu à?" Nhìn Tiểu Nguyệt Nha đang vẫy đuôi bám lấy Tô Ngọc, Mục Tri Lăng sáng mắt lên hỏi.
"Vâng ạ, ông Mục có muốn sờ thử không? Chúng nó ngoan lắm." Tô Ngọc xoa đầu Tiểu Nguyệt Nha nói.
"Được được được." Mục Tri Lăng xoa tay định tiến lên.
Lúc này cậu cảnh vệ viên đang ngẩn ngơ ngắm thú bỗng tỉnh lại, vội vàng chắn trước mặt Mục Tri Lăng: "Thủ trưởng, chưa biết con này có nguy hiểm không, ngài không thể qua đó."
Mục Tri Lăng nhìn người đang chắn đường mình tức đến thổi râu trừng mắt. Ông biết ngay mà, đã bảo không mang theo cảnh vệ viên rồi, nhìn xem, nhìn xem, toàn hỏng việc của ông, sớm muộn gì cũng tức c.h.ế.t mất.
Ông mất kiên nhẫn phất tay: "Tránh ra đi, có cái gì mà nguy hiểm, lúc ông đây ra chiến trường cậu còn đang nghịch bùn ở đâu ấy chứ, tôi lại không biết cái gì nguy hiểm cái gì không à?" Nói rồi lách qua người cậu ta đi tới.
Cảnh vệ viên định lên tiếng nhưng bị ông lườm cho rụt cổ lại, ấp úng không dám nói nữa, trong lòng lệ rơi đầy mặt, cậu ta dễ dàng lắm sao.
Cuối cùng cũng sờ được Tiểu Nguyệt Nha, cơn giận của Mục Tri Lăng tan biến ngay lập tức. Con ch.ó này được đấy, nhìn cơ bắp rắn chắc này xem. Ông vỗ vỗ chân trước của Tiểu Nguyệt Nha gật gù. Cảnh vệ viên đứng bên cạnh căng thẳng nhìn chằm chằm, theo động tác vỗ của Mục Tri Lăng mà tim cậu ta cũng run lên, sợ Tiểu Nguyệt Nha không vui c.ắ.n cho một cái.
Tô Ngọc nhìn mà buồn cười. Thấy bà Mục nhìn quanh quất rồi có vẻ thất vọng, cô biết bà muốn tìm ai, vì thế đứng lên: "Chúng ta đi thôi ạ, trong nhà còn có người đang đợi đấy!"
"Được được." Bà Mục kích động gật đầu liên tục.
——————
"Sao Ngọc Ngọc mãi chưa về thế!" Mục Khải Nguyệt nằm bò ra bàn phồng má không vui, ngón tay chọc chọc đầu con chồn nhỏ trong tổ chim, hai chân đung đưa nghịch ngợm.
"Chíp chíp." Hai con chồn nhỏ vỗ đôi cánh lông tơ dựa vào tay anh, thỉnh thoảng mổ nhẹ một cái.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tiểu Nặc Nặc và Đường Mặc ngồi trên ghế dài ngóng ra ngoài, thấy người vẫn chưa về không khỏi thất vọng.
"Ngọc Ngọc ~" Mục Khải Nguyệt đột nhiên ngẩng đầu, vui mừng nhìn ra ngoài, xỏ đôi dép lê để bên cạnh định đi ra.
Cao Uyển Tình bưng thức ăn ra thấy thế vội đặt xuống: "Mục Khải Nguyệt anh làm gì thế, mau quay lại ngồi xuống, chân còn chưa khỏi hẳn đâu!"