Tuyết Dạ Kiến Duyên

Chương 1: 1





 

01

 

Năm ta lên sáu, theo tổ mẫu vào chùa lễ Phật.

 

Khi ấy tuổi còn thơ dại, mới bước chân vào cửa Phật, lòng chẳng có mấy phần kính sợ.

 

Nhìn pho tượng Phật kim thân to lớn, ta không quỳ không lạy, trái lại còn nghiêng đầu mỉm cười.

 

Tựa như cố nhân trở về.

 

Lão trụ trì nhìn ta hồi lâu, nói rằng tiền kiếp ta là một ngọn đèn nhỏ trước Phật.

 

Trần duyên mỏng, Phật duyên sâu, thanh quý đến cực điểm.

 

Khi ấy ta quá đỗi ngây thơ, chẳng hiểu một câu thượng thượng ký ấy, kỳ thực lại ẩn chứa vô vàn khổ đau ly biệt.

 

Sinh ly, t.ử biệt; sống dưới tòa Quan Âm, c.h.ế.t nơi miếu hoang đổ nát.

 

Ngẫm lại, mười năm như một giấc mộng, từng việc từng chuyện, vậy mà đều ứng với lời sấm kia.

 

Trần duyên mỏng, Phật duyên sâu.

 

Chỉ có hai chữ “thanh quý”, e rằng lão trụ trì đã tính sai.

 

Một cô nương c.h.ế.t trong bùn nhơ, rốt cuộc thanh quý ở chỗ nào?

 

Thế nhưng khi ta lần nữa mở mắt.

 

Bên người không còn gió tuyết, cũng chẳng thấy Quan Âm.

 

Thời gian đảo ngược, trở về mùa xuân năm mười bốn tuổi.

 

Phủ Trung Dũng Hầu hiển hách hưng thịnh, thanh mai trúc mã tình thâm ý trọng.

 

Chỉ có nơi mi tâm, một nốt ruồi son vừa mới sinh ra, tựa như đang nhắc nhở ta —

 

Đêm gió tuyết, trong ngôi miếu hoang.

 

“Kiếp sau” ta đã hứa với người ấy,

 

Phật, đã ban cho ta rồi.

 

02

 

Năm mười bốn tuổi ấy, tiểu tôn nữ của phủ Trung Dũng Hầu đã làm ba việc.

 

Đêm xuân, ta bước vào thư phòng của tổ phụ.

 

Ta cầu tổ phụ đề phòng một tiểu quan không mấy nổi bật trong quân doanh.

 

Một năm sau, kẻ đó sẽ đầu quân cho chính địch, ngụy tạo chứng cứ, lấy tội danh thông địch phản quốc, đem tổ phụ đóng c.h.ặ.t lên cột sỉ nhục.

 

Còn tổ mẫu, vì uất kết trong lòng, huyết khí dâng trào, sẽ c.h.ế.t trên cỗ xe đang trên đường vào cung kêu oan.

 

Ánh trăng như nước, tổ phụ lặng lẽ nhìn ta hồi lâu.

 

Ông không hỏi vì sao ta biết tên tiểu quan ấy, cũng không kinh ngạc việc ta hiểu rõ triều cục đến vậy.

 

Ông chỉ ôn tồn hỏi một câu:

 

“Nghe nói đêm qua con gặp ác mộng, giờ đã đỡ hơn chưa?”

 

Dưới ánh nến leo lét, bóng sáng mờ ảo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nụ cười của tổ phụ vẫn hiền hòa như xưa, không phải dáng vẻ lạnh lẽo xanh xám trong linh cữu.

 

Ta rũ mi mắt, suýt nữa thì rơi lệ.

 

---

 

Mùa hạ, ta thường xuyên lui tới Trấn Quốc Tự.

 

Thái hậu một lòng hướng Phật, từ Trấn Quốc Tự thỉnh một pho Quan Âm về cung.

 

Bà cần một quý nữ danh môn, thay bà tụng đọc ‘Diệu Pháp Liên Hoa Kinh’.

 

Việc ấy, nửa năm sau vốn sẽ rơi vào tay Cửu công chúa.

 

Mà Cửu công chúa cũng vì được Thái hậu thiên sủng, không kiêng dè gì mà đoạt hôn sự của ta, giáng ta vào chốn cửa Phật.

 

Nhưng hiện giờ, trước sự hỏi han của Thái hậu, trụ trì lại tiến cử ta.

 

Còn ai thích hợp hơn ta — kẻ chuyển thế của ngọn đèn trước Phật — để tụng kinh đây?

 

---

 

Cuối thu, ta đi gặp Bùi Thù.

 

Từ ngày tỉnh lại vào mùa xuân, ta đã nhiều lần khước từ lời cầu kiến của hắn.

 

Trưởng bối hai nhà dự tiệc gặp nhau, nhắc đến hôn ước, tổ mẫu chỉ cười nhạt:

 

“Chuyện đùa thuở nhỏ, sao có thể coi là thật?”

 

Thiếu niên đoan chính thủ lễ, cuối cùng không nhịn được, viết thư hỏi ta:

 

【Nhược Từ, ta đã làm sai điều gì?】

 

Giờ khắc này, giữa những chiếc lá thu xào xạc rơi xuống, hắn hỏi vẫn là câu ấy:

 

【Nhược Từ, ta đã làm sai điều gì?】

 

Tính cả tiền kiếp lẫn hiện đời, ta và hắn đã gần hai năm không gặp.

 

Thiếu niên tóc mai như gọt, mắt tựa điểm mực, quả thực tuấn tú thanh nhã.

 

Cũng khó trách Cửu công chúa vừa gặp đã si tình, dù gánh trên lưng mạng người cũng muốn ở bên hắn.

 

Chỉ là, Bùi lang, ngươi từ nhỏ thân cận với ta, sao lại không biết — chỉ cần ngươi nói một lời chia xa, ta tuyệt đối không dây dưa?

 

Thứ ta đợi, là lời thật lòng của ngươi.

 

Nhưng ngươi không nên im lặng giữa nước mắt của ta.

 

Im lặng, là dung túng cho Cửu công chúa, cũng là lưỡi d.a.o đ.â.m vào ta.

 

Ngươi có tiền đồ gấm vóc của ngươi, ta cũng có danh tiết và cốt khí của ta.

 

Chỉ là, ngươi chưa từng nghĩ cho ta.

 

Mặt trời ngả tây, chim mỏi về tổ.

 

Ánh ráng chiều phủ lên vai thiếu niên, khiến hắn trông càng thêm cao ráo tuấn tú.

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt cười cong cong.

 

“Bùi lang, ngươi có yêu ta không?”

 

Thiếu niên khựng lại, thấp giọng:

 

“Nhược Từ, ta…”

 

“Ngươi yêu ta.” Ta nói.

 

Vành tai Bùi Thù ửng đỏ, bối rối quay mặt đi.

 

Nhưng ta đã tiếp lời:

 

“Ngươi yêu ta vì ta là huyết mạch duy nhất của Trung Dũng Hầu, yêu ta vì ta là ngọn đèn trước Phật danh chấn thiên hạ, yêu ta vì ta là người được Thái hậu khâm điểm dưới tòa Quan Âm. Ngươi yêu rất nhiều dáng vẻ của ta —”

 

Ta khẽ dừng lại, nói ra đáp án đã quanh quẩn trong lòng trăm ngàn lần.

 

“Nhưng duy chỉ một điều, ngươi không yêu ta — Tống Nhược Từ.”

 

Sắc mặt Bùi Thù lập tức tái xanh.

 

Còn ta, chỉ thấy buồn thương.

 

“Bùi lang. Cả đời này, ngươi sẽ không yêu bất kỳ ai, ngươi chỉ yêu chính mình.”