Tuyết Dạ Kiến Duyên

Chương 2



Sau một hồi lâu nhìn nhau, Bùi Thù thất thần rời đi.

 

Vẫn là áo trắng phong nhã ung dung, chỉ là bước chân đã loạng choạng.

 

Ta đứng dưới hành lang, lặng lẽ tiễn hắn.

 

Bùi lang, từng có một cô nương xem ngươi là bạn đời không đổi của kiếp này, từng mơ cùng ngươi bạc đầu, con cháu đầy nhà.

 

Chỉ là cô nương ấy c.h.ế.t vào mùa đông năm mười sáu tuổi, trái tim cũng đã lạnh cứng.

 

Ta khẽ khép mắt.

 

Một giọt lệ trượt khỏi khóe mắt, cuối cùng tan biến, không để lại dấu vết.

 

03

 

Ngày ấy, tuyết lớn.

 

Từ sớm cung nữ đã mang đến cho ta áo choàng hồ ly, nói là Thái hậu ban thưởng, dặn ta chớ để nhiễm lạnh.

 

Rẽ qua lối nhỏ, phía trước chính là Phật đường.

 

Thế nhưng trước Phật đường lại có một thiếu niên đang quỳ. Y phục không mấy dày, tuyết đã phủ trắng đôi vai.

 

Ta nhìn hắn thêm vài lần, thiếu niên như có cảm giác, liền ngẩng đầu nhìn về phía ta.

 

Dung mạo hắn thực sự xuất chúng, mày mắt thâm sâu, đôi đồng t.ử lạnh lẽo như sao băng.

 

Cung nữ ghé tai ta thì thầm:

 

“Cô nương chớ nên dính dáng tới Ngũ hoàng t.ử, hắn mệnh mang sát khí, tiền đồ mờ mịt.”

 

Thì ra là hắn.

 

Ngũ hoàng t.ử, Cố Cửu Uyên.

 

Nghe nói ngày hắn chào đời đúng lúc thiên tượng dị biến, một dải cầu vồng trắng xuyên qua mặt trời.

 

Bạch hồng quán nhật, báo hiệu đế vận bị đoạt, là điềm cực hung.

 

Vì thế Hoàng thượng không yêu thích người con trai này, nhiều năm liền không đoái hoài, gần như bỏ mặc.

 

Ta thu lại ánh nhìn, chống ô, tiếp tục đi con đường của mình.

 

Sống lại một đời, ta không được phép có nửa phần sai sót.

 

Cố Cửu Uyên đáng thương, nhưng không nên là người để ta thương xót.

 

Thế nhưng khi lướt qua bên hắn, một làn gió thổi tới mang theo mùi hương quen thuộc đến lạ.

 

Ta không thể tin nổi, bỗng khựng lại.

 

Gió lạnh lay động vạt áo hắn, thiếu niên vô cảm đối diện với ta.

 

Như bị ma xui quỷ khiến, ta đưa tay về phía hắn:

 

“Ngươi…”

 

Hắn cau mày, nghiêng đầu tránh tay ta, trong mắt lộ rõ sự đề phòng và khó hiểu.

 

Ta đứng lặng hồi lâu, như vừa tỉnh mộng, thấp giọng nói:

 

“Xin lỗi.”

 

Tuyết vẫn rơi, ta ép mình tiếp tục bước về phía trước.

 

Cung nữ nghi hoặc hỏi:

 

“Cô nương vừa rồi sao vậy? Chẳng lẽ có quen biết với Ngũ hoàng t.ử từ trước?”

 

Ta và Cố Cửu Uyên, tính cả tiền kiếp lẫn hiện đời, chỉ gặp nhau đúng hai lần.

 

Một lần là vừa rồi.

 

Một lần là trước lúc ta lâm chung.

 

Khi ấy ta thất khiếu chảy m.á.u, hắn ôm ta vào lòng.

 

Ta nghe thấy tiếng hắn nghẹn ngào hít thở, cũng ngửi thấy mùi tuyết tùng lạnh lẽo vương trên y phục hắn.

 

Trong cơn hấp hối, ta cầu hắn thay ta thu nhặt thi hài.

 

Hắn rơi lệ, giọt lệ ấy nhỏ xuống giữa mi tâm ta, hóa thành nốt chu sa vừa mới sinh.

 

Đêm đó, hắn khàn giọng nói mình đến muộn rồi.

 

Ta cứ ngỡ hắn là cố nhân thuở trước.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mãi đến hôm nay ta mới hiểu, khi ấy ta căn bản không hề quen biết hắn.

 

Tống Nhược Từ và Cố Cửu Uyên, ở kiếp trước vốn chẳng có giao tình.

 

04

 

Trong Phật đường, than lửa cháy rực.

 

Thái hậu quỳ trên bồ đoàn, ngưng thần tĩnh khí.

 

Ta quỳ bên cạnh bà, chậm rãi tụng kinh.

 

“Thường tu Phật tuệ, đầy đủ đại thần thông, khéo biết tất cả pháp môn, chất phác không giả dối, chí niệm kiên định. Bồ Tát như vậy, tràn khắp cõi nước…”

 

Một canh giờ trước, cung nữ lén nói với ta rằng mẫu phi của Cố Cửu Uyên đã bệnh nặng sắp c.h.ế.t, hắn đến đây là để cầu xin ngự y.

 

Nhưng Thái hậu không muốn quản chuyện này.

 

Thái hậu có sáu người cháu trai, mười một cháu gái.

 

Nếu tính cả con cháu của các vương gia bên ngoài cung, e rằng có đến mấy chục đứa trẻ gọi bà là tổ mẫu.

 

Trong số đó, không thiếu kẻ thông minh lanh lợi, biết nhìn sắc mặt mà làm vừa lòng người.

 

Còn Cố Cửu Uyên, tính tình lạnh lùng bướng bỉnh, lại mang trên mình điềm dữ “bạch hồng quán nhật”, từ trước đến nay chưa từng được Thái hậu yêu thích.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Thái hậu không muốn giúp hắn, vốn là điều dễ hiểu.

 

Nhưng ta lại muốn giúp hắn.

 

Bởi kiếp trước ta từng hứa, nếu có kiếp sau, nhất định sẽ báo đáp hắn.

 

Trước Phật đường, dưới mắt Bồ Tát, ta không muốn làm kẻ nuốt lời.

 

Ngoài cửa, tuyết rơi mỗi lúc một dày.

 

Gió bắc gào thét, song cửa sổ bị đập vang lên rào rào.

 

Bóng người quỳ dài ngoài cửa sổ dường như đã kiệt sức, thân hình lảo đảo khẽ rung.

 

Tiếng tụng kinh của ta bất giác ngừng lại trong chốc lát.

 

Thái hậu như có cảm giác, nhìn sang ta:

 

“Mệt rồi sao? Nghỉ một lát đi.”

 

Bà chậm rãi đứng dậy, ta vội tiến lên đỡ.

 

Thái hậu đưa tay vuốt nhẹ gò má ta, nói:

 

“Hoàng đế đi đông săn, săn được một con hươu, đã sai người dâng cho ta. Khổ cho con bồi ta ăn chay bấy lâu, hôm nay về sớm chút, ta bảo ngự trù nướng thịt hươu cho con ăn.”

 

Ta liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nói:

 

“Ngũ hoàng t.ử đã quỳ ngoài đó gần nửa ngày rồi.”

 

Thái hậu thờ ơ liếc một cái, gọi Lan Đình cô cô tới.

 

“Bảo nó về đi.”

 

Ta cùng Lan Đình cô cô ra ngoài.

 

Gió tuyết quá lớn, thổi đến mức ta gần như không mở nổi mắt.

 

Cố Cửu Uyên vẫn quỳ trong tuyết, toàn thân cứng đờ, đã gần như biến thành một người tuyết.

 

Lan Đình cô cô nghiêm giọng nói:

 

“Thái hậu mời Ngũ hoàng t.ử hồi cung.”

 

Hắn không đứng dậy, giọng khàn đặc, lặp lại đúng một câu:

 

“Mẫu phi ta bệnh nặng, sớm tối khó qua. Xin Thái hậu thương xót, cho mời ngự y.”

 

Lan Đình cô cô vẫn chỉ nói:

 

“Xin Ngũ hoàng t.ử hồi cung.”

 

Cố Cửu Uyên cúi sâu đầu, trên gương mặt thoáng hiện vẻ tuyệt vọng, từng chữ từng chữ hỏi:

 

“Mẫu phi ta cả đời hiền lương, lỗi lớn nhất chỉ là sinh ra ta. Nếu ta c.h.ế.t, liệu bà ấy có được cứu không?”

 

Thiếu niên hai bàn tay trắng, muốn cứu mẫu thân mình, thứ duy nhất có thể đem ra đổi, lại chính là mạng sống của bản thân.

 

Tuyết bay đầy trời, lặng đến lạ thường.

 

Lan Đình cô cô trầm mặc rất lâu, ánh mắt thoáng nét thương cảm.