Năm ấy nàng và Du phi lần lượt mang thai.
Ai nấy đều nói, nếu Lâm phi m.a.n.g t.h.a.i hoàng t.ử, ngôi thái t.ử tương lai e rằng sẽ thuộc về đứa trẻ trong bụng nàng.
Mà ngoại tổ của Du phi, chính là Khâm Thiên Giám chính.
Sau đó Du phi mang thai, sinh ra Tứ hoàng t.ử.
Rồi sau nữa, Khâm Thiên Giám liền phán rằng Ngũ hoàng t.ử là người bất tường.
Con gái của Du phi, chính là Cửu công chúa.
Hai mẹ con họ, xưa nay vốn ưa dùng những thủ đoạn này.
Tổ mẫu thấy ta đã thông suốt, mỉm cười xoa đầu ta.
“Ngũ hoàng t.ử là người trọng tình trọng nghĩa. Con giúp hắn, hắn sẽ ghi nhớ ân tình. Như vậy, ta cũng yên tâm rồi.”
09
Ta đã hứa với Cố Cửu Uyên, ta sẽ vì hắn tạo ra một cơ hội, để hắn có thể đường đường chính chính bước tới trước mặt bệ hạ.
Còn việc có nắm bắt được cơ hội ấy hay không, phải xem bản lĩnh của chính hắn.
Ngày qua ngày, tháng nối tháng.
Ta vẫn mỗi ngày ở Phật đường trong Thọ Khang Cung tụng kinh.
Còn Cố Cửu Uyên thì đã bén rễ nơi hậu viện nhà ta, đêm đêm chong đèn xem kiếm.
Những năm tháng sống nơi lãnh cung, hắn vốn đã quen đọc binh thư.
Thứ hắn thiếu, chỉ là danh sư.
Mà thứ nhà ta không thiếu nhất, chính là danh sư.
Đèn trong thư phòng thường cháy đến canh ba.
Cố Cửu Uyên cùng tổ phụ bày sa bàn diễn binh, tung hoành chiến địa.
Cố Cửu Uyên rõ ràng ngày một trầm ổn, sáng suốt hơn.
Còn tổ phụ, lại như đang từng chút một già đi.
Tựa hồ ông đang dốc cạn tâm lực, nâng đỡ một điều gì đó.
Có lúc ta thương tổ phụ tuổi cao, không cho họ tiếp tục thắp đèn thức khuya.
Cố Cửu Uyên áy náy nhìn ta, tổ phụ lại chỉ cười, nói không sao.
Gió tối đầu hạ vẫn còn lành lạnh, ta không chắc mình có nghe lầm hay không —
một tiếng thở dài rất khẽ.
“Không biết còn có thể ở bên các con được bao lâu nữa.”
Năm ấy, ta mười lăm tuổi.
Cách tai họa bị tịch thu gia sản ở kiếp trước, còn bảy tháng.
10
Hôm ấy ta vừa rời Phật đường thì nữ y hớt hải tìm tới.
“Lâm phi nương nương không ổn rồi, hiện đang dùng t.h.u.ố.c mạnh để kéo dài hơi thở. Ngũ hoàng t.ử không biết đang ở đâu. Tống cô nương, người có muốn tới nhìn một lần không?”
Ta lập tức sai nha hoàn thân cận đi báo tin, còn mình thì nhanh ch.óng tới Thê Hà Cung.
Từ sau cơn trọng bệnh mùa đông, bà đã gắng gượng gần nửa năm.
Lần này gặp lại, ánh mắt bà lại sáng suốt lạ thường.
“Con là tiểu tôn nữ của Trung Dũng Hầu, Nhược Từ phải không?”
Bà dịu dàng đưa tay sờ má ta.
“Con giống mẫu thân con lắm.”
Đến lúc ấy ta mới biết, mẫu thân ta, Lâm phi, và Lan Đình cô cô từng là khuê trung tri kỷ.
Và ta cũng bỗng chốc hiểu ra.
Vì sao Thê Hà Cung thất sủng nhiều năm, mẹ con họ vẫn có thể giữ được mạng sống.
Vì sao mối liên hệ giữa ta và Thê Hà Cung, bấy lâu nay lại không hề lộ ra nửa điểm gió.
“Ta và mẹ con đều thích múa đao cầm thương, còn Lan Đình thì làm quân sư.
Sau này ta nhập cung, mẹ con lại theo phụ thân con trấn thủ biên cương, con không biết ta đã từng ngưỡng mộ bà ấy đến mức nào đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Về sau nhà ta lập nhiều công lao, bệ hạ đối đãi với ta rất tốt, ta nghĩ — có người trong lòng, ta đã là kẻ may mắn.
“Chỉ không ngờ, thiên gia bạc bẽo, nam nhân lại càng vô tình.
Ngài ấy rõ ràng biết lời phán của Khâm Thiên Giám chỉ là kẻ khác muốn hãm hại ta, vậy mà vẫn mượn cớ ấy, giáng tội cả nhà ta.”
Người phụ nữ trên giường ánh mắt xa xăm, như quay về quá khứ, đem tất cả yêu hận sống lại một lần nữa.
Nhưng giọng nói tựa như đang giao phó hậu sự ấy khiến ta kinh hãi.
Ta chẳng nói được lời nào, chỉ biết nắm c.h.ặ.t t.a.y bà.
“Sẽ khá lên thôi, nương nương. Ngũ hoàng t.ử ngày càng tiến bộ, chỉ cần một cơ hội, ngài ấy nhất định có thể—”
Lâm phi ngắt lời ta, cười khổ:
“Là ta đã liên lụy nó.”
Ta sững người.
Phía sau vang lên tiếng bước chân.
Thiếu niên vội vã chạy tới, phong trần mệt mỏi.
Lâm phi nhìn Cố Cửu Uyên, dịu giọng nói:
“Ta rất ích kỷ. Ta không dám nói cho con biết, kỳ thực chính ta mới là kẻ liên lụy con.
Con luôn nghĩ mình sinh ra bất tường, làm khổ ta.
Thật ra… đều là lỗi của ta.”
Cố Cửu Uyên không nói một lời, “phịch” một tiếng quỳ xuống bên giường.
Ta chưa từng thấy hắn hoảng loạn đến thế.
Lâm phi đưa tay xoa đầu hắn, mỉm cười:
“Con trai ta vốn nên có tiền đồ mênh m.ô.n.g, lại phải cùng ta chịu đựng nơi lãnh cung suốt mười bảy năm.
Trách ta nhận lầm người, trách ta vô lực giữa cung đấu.
Ta có một tuổi trẻ rong ruổi trên lưng ngựa, mà con ta thì không.”
Nụ cười dần hóa thành nước mắt.
Bà lại nắm lấy tay ta.
Đó là tư thế van cầu của một người mẹ.
“Nhược Từ, Tống cô nương… ta bệnh tật triền miên, nhưng ta biết con là một cô nương cực kỳ lương thiện.
Con trai ta không nơi nương tựa, con đối tốt với nó, dưới suối vàng ta cũng sẽ báo đáp con.”
Một giọt lệ trượt xuống từ khóe mắt già nua của bà.
Ánh nhìn dần tan rã, nhưng bà vẫn cố chấp không chịu nhắm mắt.
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, lặp đi lặp lại:
“Con sẽ làm. Con nhất định sẽ làm.”
Đầu hạ, lá sen non vừa nhú.
Thê Hà Cung từng đón một nữ tướng quân.
Bà từng có biên cương rộng lớn, từng có đao thương sắc bén.
Là nữ nhi tung hoành trên lưng ngựa, lại bị giam cầm suốt đời trong chốn hậu cung tranh đấu.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Bà mất đi tất cả, cuối cùng chỉ để lại một đứa con bướng bỉnh.
Đứa trẻ ấy năm nay mười bảy tuổi, bờ vai như trúc non vừa mọc.
Nhưng khi hắn khép lại đôi mắt cho mẫu thân, vẻ trầm uất trên người lại như trường đao đã được tôi luyện qua nghìn lần.
Hắn không rơi một giọt nước mắt nào.
Ta thay hắn khóc hết lần này đến lần khác.
Cuối cùng, hắn ôm ta vào lòng, khẽ nói:
“Đừng khóc.”
Đó là cái ôm đầu tiên giữa chúng ta, nhưng lại như đã xảy ra từ trăm nghìn kiếp trước.
Chỉ là ta từ đầu đến cuối vẫn không nhìn thấu —
dưới nhịp thở bị kìm nén của hắn, rốt cuộc ẩn giấu bao nhiêu đau đớn.