Tuyết Dạ Kiến Duyên

Chương 4



Hắn bước đi, ta vẫn không chịu buông, loạng choạng ngã xuống đất.

 

Cố Cửu Uyên khựng lại, cúi xuống kéo ta dậy.

 

Nhưng ta không chịu đứng lên.

 

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn, bướng bỉnh truy hỏi:

 

“Ngài mới mười sáu tuổi, không nên sống như một ông lão xế chiều. Ngài nhất định có tâm nguyện của mình. Nếu ngài không nói, ai có thể giúp ngài thực hiện?”

 

Thiếu niên bị dồn đến đường cùng, cuối cùng để lộ ra một tia huyết tính.

 

“Ta muốn ‘bạch hồng quán nhật’ biến thành cát triệu, ta muốn Thê Hà Cung thật sự tắm mình trong ánh sáng mây lành, ta muốn thiên địa này đều phủ phục dưới chân ta — Tống cô nương, ai có thể giúp ta thực hiện? Cô sao?”

 

Sân viện trống trải vang vọng từng chữ cứng rắn của hắn.

 

Đôi mày ánh mắt của Cố Cửu Uyên như có lửa cháy, khí thế sắc bén tựa trường đao nhuốm m.á.u.

 

Nhưng ngay sau đó, hắn nhìn ta, lại cười lạnh nhạt:

 

“Tống cô nương, nếu cô đến để dò xét lời thật lòng của ta, giờ có thể quay về bẩm báo rồi.

 

Chỉ là, lời thật lòng của ta, không đáng giá.”

 

Hóa ra hắn vẫn cho rằng, ta có mưu đồ khác với hắn.

 

Phải rồi, hắn là sói con lớn lên trong lạnh nhạt.

 

Gặp được ấm áp, chỉ biết nghi ngờ phía sau có cạm bẫy, tuyệt đối không tin đó là chân tâm.

 

Ta hít sâu một hơi, nắm lấy cổ tay hắn, ngẩng đầu nhìn hắn.

 

Đó là tư thế ngước nhìn.

 

Ngay cả trước Phật, ta cũng chưa từng thành kính đến thế.

 

“Cố Cửu Uyên, bất kể ngài tin hay không… ta đến để giúp ngài được toại nguyện.”

 

Thiếu niên nheo mắt, bỗng cúi người xuống, chăm chú nhìn thẳng vào mắt ta.

 

Tựa như thẩm xét, cũng tựa như dò hỏi.

 

Mùi tuyết tùng lạnh lẽo trên vạt áo hắn chiếm trọn ngũ giác của ta, khiến ta chỉ có thể chìm đắm trong đôi mắt đen ấy, hết lần này đến lần khác nhớ lại cảnh tượng ở tận cùng sinh mệnh mình.

 

Ngài có biết đó là cô độc và tuyệt vọng đến mức nào không?

 

Khi chúng phản thân ly, chỉ có ngài — một người xa lạ chưa từng quen biết — chạy tới gặp ta lần cuối.

 

Ta không biết trước đó giữa chúng ta từng có nhân duyên gì, mà điều ấy cũng đã định sẵn là không thể tìm được đáp án.

 

Nhưng Cố Cửu Uyên, ta đã hứa rồi — nếu có kiếp sau, ta nhất định báo đáp ngài.

 

Và bây giờ, chính là tân sinh của ta.

 

Gió tuyết vừa dứt, vạn vật lặng im.

 

Thiếu niên bối rối đưa tay lên, lau đi giọt nước mắt trên mặt ta.

 

Đến lúc này ta mới phát hiện, thì ra ta đã khóc.

 

Hắn trầm mặc hồi lâu, nghiêm túc nhìn ta, khẽ nói:

 

“Tống cô nương, ta không có gì để báo đáp.”

 

Ta nhẹ thở ra một hơi, nghiêm túc nói với hắn:

 

“Cố Cửu Uyên, ngài đã báo đáp rồi.”

 

Trong lúc ngài không hề hay biết.

 

08

 

Đông qua xuân đến.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tống cô nương ở Bồ Đề Tiểu Trúc gặp rất nhiều người, cũng làm rất nhiều việc.

 

Những ngày giá rét băng tuyết, Tống cô nương thuận lý thành chương mà nhiễm phong hàn.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ngự y viện lập tức phái nữ y giỏi nhất tới chẩn trị.

 

Nhưng đến nơi, người được xem bệnh lại là Lâm phi đã thất sủng nhiều năm.

 

Muốn chữa bệnh cho Lâm phi, cần những d.ư.ợ.c liệu thượng hạng.

 

Tống cô nương liền lấy gia sản của mình ra, bảo nữ y cứ việc bốc t.h.u.ố.c.

 

Lộc nhung, nhân sâm, tuyết liên… chỉ cần nữ y mở miệng, Tống cô nương ngay cả chớp mắt cũng không.

 

Tống cô nương biết cách đối nhân xử thế: tặng nữ y y phục trang sức, lại sai người về quê cũ Vô Tích thăm hỏi phụ mẫu và ấu đệ của nàng, gửi thêm tiền mừng năm mới.

 

Ân uy song hành, nữ y ra ra vào vào, chỉ nói bệnh của Tống cô nương, tuyệt không nhắc nửa lời đến Lâm phi.

 

Ở một phía khác, phủ Trung Dũng Hầu gần đây bắt đầu thu mua cổ tịch, mài giũa binh khí.

 

Gia chủ bọn họ vì nước tận trung, cuối cùng chỉ còn lại lão Hầu gia phu phụ cùng một tiểu tôn nữ.

 

Tiểu tôn nữ trước kia chỉ thích tụng kinh Phật, gần đây dường như thức tỉnh chút huyết mạch võ tướng.

 

Thích đọc binh pháp thao lược, cũng thích múa đao cầm kiếm.

 

Trung Dũng Hầu và phu nhân nhắc tới chỉ cười, nói Nhược Từ nhà họ từ nhỏ đã quen nghịch ngợm, đành chiều theo nàng.

 

Thế nhưng trong hậu viện phủ Trung Dũng Hầu, người cầm sách hay cầm kiếm, lại không phải Tống cô nương, mà là một thiếu niên.

 

Thiếu niên ấy sống khép kín, bị lãng quên nhiều năm.

 

Bởi vậy khi hắn xuất hiện, mọi người đều cho rằng hắn là thân thích xa của nhà họ Tống, chưa từng nghĩ tới hắn lại có liên quan gì đến kẻ mang điềm “bạch hồng quán nhật” trong thâm cung.

 



 

Những chuyện này, người ngoài không biết, nhưng tổ phụ tổ mẫu lại hiểu rõ vô cùng.

 

Ta vẫn luôn chờ họ gọi ta tới hỏi.

 

Nhưng thứ chờ được, chỉ là những d.ư.ợ.c liệu quý hiếm được tổ mẫu gói sẵn đưa cho ta.

 

Cùng với việc tổ phụ bỗng dưng lui tới hậu viện, đích thân chỉ điểm võ nghệ cho Cố Cửu Uyên.

 

Nghi hoặc trong lòng ta, tổ phụ tổ mẫu đều nhìn thấy.

 

Một buổi chiều đầu xuân, họ như chuyện trò nhàn nhã, kể lại chuyện cũ năm xưa.

 

Cố Cửu Uyên lớn lên trong thâm cung nhiều năm, không người đoái hoài, cũng ít ai biết rõ.

 

Có lẽ rất nhiều người đã quên, mẫu thân hắn cũng xuất thân từ thế gia võ tướng.

 

Trước khi nhập cung, Lâm phi nương nương là một nữ tướng hiếm có ở kinh thành.

 

Trước khi có điềm dữ “bạch hồng quán nhật”, trong Thê Hà Cung từng cất giấu rất nhiều binh gia bí truyền —

 

Đó là lễ vật mà phụ thân Lâm phi chuẩn bị cho tiểu ngoại tôn.

 

Hy vọng sau này ngoại tôn cũng có thể trở thành đại tướng quân, tung hoành chiến trường, rong ruổi sa trường.

 

Thế nhưng chỉ một lời phán của Khâm Thiên Giám, đã chôn vùi tiền đồ cả nhà.

 

Tổ mẫu nhàn nhạt nói:

 

“Bạch hồng quán nhật, có thể chủ đoạt đế vận, nhưng cũng có thể chủ anh hùng xuất thế.

 

Con có biết vì sao Khâm Thiên Giám lại lấy đó làm hung triệu không?”

 

Năm Cố Cửu Uyên chào đời, hậu cung tranh đấu cực kỳ khốc liệt.

 

Phụ thân Lâm phi chinh chiến bên ngoài, công lao hiển hách.

 

Lâm phi vì thế cũng thường được thánh sủng, ân ái vô hạn.