Người nắm giữ huyết mạch kinh tế của Kinh Thị, ác ma tàn nhẫn nhất giới thượng lưu, và trên danh nghĩa... là chú nhỏ của Tống Hoài Thanh.
Kiếp trước, Lâm Ý Vãn rất sợ người đàn ông này. Mỗi lần đối diện với anh, cô đều cúi gầm mặt, sợ hãi thứ áp lực cấm d.ụ.c và nguy hiểm toát ra từ tận cốt tủy anh. Nhưng sống lại một đời, trải qua cái c.h.ế.t cô độc và tức tưởi, cô hiểu ra một đạo lý: Muốn hủy diệt ác quỷ, bản thân phải mượn lực từ một vị ma vương đáng sợ hơn.
Tống Hoài Thanh tự hào vì có Tạ Thị chống lưng? Vậy cô sẽ c.h.ặ.t đứt luôn cái móng vuốt đó của hắn!
Lâm Ý Vãn bước lên bậc thang trải t.h.ả.m, tiến thẳng vào khu vực VIP. Bốn tên vệ sĩ mặc áo đen lập tức bước ra, đưa tay định chặn cô lại. Bầu không khí căng như dây đàn, đám đông bên dưới nín thở, chờ đợi cảnh Lâm Ý Vãn bị vệ sĩ quẳng ra ngoài vì tội mạo phạm.
Nhưng ngay lúc đó, Tạ Lẫm khẽ dừng động tác xoay điếu t.h.u.ố.c. Anh nâng đôi mắt lạnh lẽo lên, hất cằm một cái cực kỳ vi diệu. Bốn tên vệ sĩ như nhận được thánh chỉ, lập tức lùi lại, cúi đầu nhường đường.
Lâm Ý Vãn bước tới, đứng sừng sững trước mặt Tạ Lẫm. Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn chưa đầy nửa mét. Hương thơm thanh mát của linh tuyền trên người cô thoang thoảng hòa quyện với mùi trầm hương lạnh lẽo tỏa ra từ người anh, tạo nên một sự va chạm vừa nguy hiểm vừa mờ ám.
Tạ Lẫm ngước mắt nhìn cô. Ánh mắt anh sắc như d.a.o, đ.á.n.h giá cô gái có thân hình mỏng manh nhưng đôi mắt lại rực cháy ngọn lửa dã tâm ngút ngàn.
"Có chuyện gì?" Giọng nói của Tạ Lẫm vang lên, trầm thấp, khàn khàn, mang theo từ tính mê người nhưng cũng đủ khiến trái tim kẻ khác phải đập loạn nhịp vì sợ hãi.
Lâm Ý Vãn không hề lùi bước. Cô khẽ rũ mi mắt, nhìn thẳng vào vực sâu trong mắt anh, khóe môi nhếch lên một nụ cười tuyệt mĩ, vừa yêu kiều lại vừa táo bạo.
"Tống Hoài Thanh vừa lớn tiếng dọa nạt tôi dưới kia, nói rằng Tập đoàn Tạ Thị là chỗ dựa vững chắc nhất của anh ta, chỉ cần anh ta mở miệng, tôi sẽ c.h.ế.t không có chỗ chôn."
Lâm Ý Vãn hơi rướn người về phía trước, âm thanh trong trẻo, cố tình mang theo một tia khiêu khích ném thẳng vào mặt nam nhân quyền lực nhất Kinh Thị:
"Vậy nên... Chú nhỏ, chú có muốn cưới cháu không? Cháu đột nhiên rất muốn làm thím của anh ta."
Cả sảnh tiệc Khách sạn Đế Cảnh chìm trong một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc, đến mức người ta có thể nghe rõ tiếng một chiếc nĩa bạc vô tình rơi xuống mặt t.h.ả.m nhung.
Hàng trăm ánh mắt kinh hoàng, sững sờ đổ dồn về phía khu vực VIP. Những vị khách thuộc tầng lớp thượng lưu Kinh Thị, những kẻ vừa phút trước còn hả hê xem kịch vui của nhà họ Lâm, giờ đây đều nín thở, không dám phát ra dù chỉ một tiếng động mạnh. Bọn họ nhìn cô gái có thân hình mỏng manh đang đứng thẳng tắp trước mặt người đàn ông quyền lực nhất giới kinh doanh, trong đầu chỉ xẹt qua một suy nghĩ duy nhất: Lâm Ý Vãn điên thật rồi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Dám uy h.i.ế.p, khiêu khích, thậm chí là ép hôn Tạ Lẫm?
Tạ Lẫm là ai? Là con quỷ dữ khoác lớp da người trên thương trường, là kẻ nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả Kinh Thị, người mà chỉ cần khẽ nhíu mày cũng đủ khiến vô số tập đoàn lớn nhỏ phải phá sản. Anh tàn nhẫn, cấm d.ụ.c, không gần nữ sắc, lại mang theo áp lực của một kẻ sinh ra đã đứng trên đỉnh kim tự tháp.
Đứng trước mặt một ác ma như vậy, Lâm Ý Vãn lại dám rướn người, nở nụ cười kiêu ngạo và thốt ra câu hỏi ngông cuồng kia.
Tạ Lẫm từ từ nâng mí mắt. Đôi mắt đen sâu thẳm như hồ nước đóng băng ngàn năm của anh ghim c.h.ặ.t lên khuôn mặt xinh đẹp rực rỡ của Lâm Ý Vãn. Anh không tức giận như đám đông dự đoán, cũng không ra lệnh cho vệ sĩ ném cô ra ngoài. Khóe môi mỏng của anh khẽ nhếch lên một đường cong cực kỳ nguy hiểm, mang theo vài phần nghiền ngẫm, vài phần hứng thú tột độ.
Mùi hương linh tuyền thanh mát từ người cô hòa cùng hương trầm hương lạnh lẽo trên người anh. Một sự va chạm vô hình nhưng mãnh liệt đến nghẹt thở. Anh nhìn thấy sự kiên định, dứt khoát và cả dã tâm hừng hực cháy trong đôi mắt trong veo ấy. Cô không hề sợ hãi anh như những kẻ khác. Cô đang dùng anh như một thanh gươm sắc bén nhất để đ.â.m xuyên qua trái tim của những kẻ đã phản bội mình.
Thú vị lắm.
Tạ Lẫm vươn tay, chậm rãi dập tắt điếu t.h.u.ố.c trên gạt tàn pha lê. Động tác của anh tao nhã nhưng lại mang theo áp bức nặng nề khiến không khí xung quanh như đông đặc lại. Anh chống một tay lên tay vịn ghế sô pha, thong thả đứng dậy.
Chiều cao áp đảo cùng bờ vai rộng lớn của anh lập tức che khuất ánh đèn chùm chiếu xuống người Lâm Ý Vãn, bao trùm lấy cô trong cái bóng của riêng anh.
"Được."
Một chữ duy nhất thốt ra từ đôi môi mỏng, trầm thấp, khàn khàn nhưng lại mang theo uy lực sấm sét, nổ tung giữa đại sảnh tĩnh lặng.
Toàn trường như bị sét đ.á.n.h ngang tai. Đám đông há hốc mồm, trừng lớn mắt, không dám tin vào thính giác của chính mình. Tạ tổng... đồng ý rồi? Vị tỷ phú m.á.u lạnh chưa từng để một người phụ nữ nào chạm vào vạt áo, lại đồng ý cưới một cô gái vừa mới hủy hôn ngay tại trận?
Đôi mi dài của Lâm Ý Vãn khẽ chớp. Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhịp tim cô vẫn không tự chủ được mà lỡ một nhịp trước sự dứt khoát và khí tràng cường đại của anh. Cô mỉm cười, một nụ cười rực rỡ và chân thật nhất từ khi trọng sinh sống lại. Nước cờ này, cô thắng rồi. Thắng một cách tuyệt đối.
"Chú nhỏ! Chú đang nói cái gì vậy?!"
Một tiếng gầm thét hoảng loạn vang lên phá vỡ bầu không khí đình trệ. Tống Hoài Thanh như kẻ điên lao từ dưới sảnh lên. Khuôn mặt thư sinh bảnh bao thường ngày giờ đây vặn vẹo, tái nhợt và tràn ngập sự phẫn nộ xen lẫn sợ hãi tột cùng. Hắn không thể chấp nhận được sự thật trước mắt. Người phụ nữ vốn dĩ phải quỳ gối dưới chân hắn, khóc lóc cầu xin hắn thương xót, giờ đây lại đứng sóng vai cùng người đàn ông mà hắn kính sợ nhất cõi đời này.
"Chú nhỏ! Chú không thể đồng ý! Cô ta là vị hôn thê của cháu! Cô ta chỉ đang phát điên thôi, chú đừng để cô ta lừa gạt!" Tống Hoài Thanh gào lên, bước chân lảo đảo định xông tới bắt lấy cổ tay Lâm Ý Vãn.