Đám đông bên dưới lập tức ồ lên. Có người lắc đầu cười nhạt, có người lại mang ánh mắt thương hại nhìn Lâm Ý Vãn. Dù sao thì trong giới hào môn, phụ nữ mất đi sự hậu thuẫn của gia đình mẹ đẻ thực sự rất khó có chỗ đứng. Tống Hoài Thanh chịu đứng ra nhận lấy cô vào lúc này, trong mắt nhiều kẻ lại biến thành một hành động thâm tình, trượng nghĩa.
Nhưng ngay giây tiếp theo, nụ cười trên môi Lâm Ý Vãn vụt tắt, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng tuyệt sát.
"Nhưng có lẽ Tống thiếu gia đã hiểu lầm một chuyện," Cô nhìn thẳng vào khuôn mặt đang dần biến sắc của Tống Hoài Thanh. "Hôm nay, không phải nhà họ Tống các người từ bi cưới tôi, mà là tôi, Lâm Ý Vãn, chính thức từ hôn!"
Hai chữ "từ hôn" ném ra như một quả b.o.m tạ, nổ tung giữa hội trường.
Tống Hoài Thanh trợn tròn mắt, bước lên phía trước một bước, gầm lên: "Lâm Ý Vãn! Cô bị điên rồi sao?"
"Người điên là anh mới đúng!" Lâm Ý Vãn không hề nhượng bộ, giọng nói qua micro càng lúc càng đanh thép. "Anh nghĩ tôi không biết những chuyện dơ bẩn mà anh và Lâm Ý Nhu làm sau lưng tôi sao? Một bên diễn vai vị hôn phu thâm tình, dịu dàng khuyên bảo tôi giao cổ phần cho em gái để gia đình hòa thuận. Một bên lại lén lút ôm ấp, lăn lộn trên giường với chính đứa con hoang đó!"
"Cô câm miệng! Cô vu khống!" Tống Hoài Thanh luống cuống quát lớn, khuôn mặt thư sinh của hắn đỏ bừng lên vì nhục nhã. Hắn không ngờ Lâm Ý Vãn lại dám vạch trần chuyện này trước bàn dân thiên hạ.
"Vu khống?" Lâm Ý Vãn cười lạnh, ngón tay thon dài chỉ thẳng vào mặt hắn. "Vết son môi màu đỏ rượu trên cổ cồn áo sơ mi của anh tối hôm qua, và mùi nước hoa nhài rẻ tiền của Lâm Ý Nhu vẫn còn vương trên vạt áo vest của anh lúc này, anh nghĩ mũi của tôi bị điếc, hay mắt của tôi bị mù? Hai kẻ cặn bã các người, một kẻ thèm khát tài sản của tôi, một kẻ thèm khát đàn ông của tôi, quả nhiên là nồi nào úp vung nấy, một đôi cẩu nam nữ trời sinh!"
Cả hội trường bùng nổ. Những ánh mắt vốn đang thương hại Lâm Ý Vãn lập tức chuyển sang khinh bỉ, ghê tởm ném thẳng về phía Tống Hoài Thanh và Lâm Ý Nhu – kẻ đang co rúm người lại ở một góc phòng vì bị lật tẩy thân phận.
Đường đường là thiếu gia nhà họ Tống, lại đi dan díu với em gái cùng cha khác mẹ của vị hôn thê, hơn nữa đứa em gái đó lại vừa bị chứng minh là con hoang của kẻ thứ ba. Trò cười này, đủ để nhà họ Tống không ngóc đầu lên nổi trong giới thượng lưu suốt nhiều năm tới!
Sự kiêu ngạo giả tạo của Tống Hoài Thanh sụp đổ hoàn toàn. Lớp mặt nạ quân t.ử bị xé rách, để lộ ra bản chất hẹp hòi, ti tiện và tàn nhẫn của một gã tra nam chính hiệu. Hắn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, gân xanh nổi đầy trên trán. Sự nhục nhã khi bị một người phụ nữ công khai ruồng bỏ, lại còn vạch trần tội lỗi trước mặt bao người khiến lý trí của hắn đứt phựt.
"Được! Rất được!" Tống Hoài Thanh nghiến răng trèo trẹo, bước nhanh về phía bục phát biểu, ánh mắt vằn lên tia tàn độc. "Lâm Ý Vãn, là do cô rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Cô tưởng xé một bản hợp đồng, đứng đây mạnh miệng vài câu là có thể làm anh hùng sao?"
Hắn dang hai tay ra, cố tình lớn tiếng để toàn bộ khách mời đều nghe thấy: "Cô đắc tội nhà họ Lâm, nay lại tự tay hất đổ bát cơm của nhà họ Tống. Cô nghĩ một mình cô có thể sống sót ở Kinh Thị này sao? Cô đừng quên, chống lưng cho nhà họ Tống chính là Tập đoàn Tạ Thị!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bốn chữ "Tập đoàn Tạ Thị" vừa thốt ra, không khí trong sảnh tiệc bỗng chốc hạ xuống vài độ. Những tiếng xì xào lập tức im bặt. Ai nấy đều biến sắc, ánh mắt lộ rõ sự kiêng dè và sợ hãi.
Ở Kinh Thị này, nhà họ Tống chỉ là một con rể nhỏ nhoi, vươn lên được tầng lớp thượng lưu hoàn toàn nhờ vào việc bám víu lấy nhánh quyền lực khổng lồ của Tập đoàn Tạ Thị. Mà người đứng đầu Tạ Thị, chính là một tồn tại cấm kỵ, một vị ác ma m.á.u lạnh trên thương trường, người nắm giữ sinh sát trong tay, chỉ cần dậm chân một cái cũng đủ khiến nền kinh tế Kinh Thị chao đảo.
Thấy sự im lặng e dè của đám đông, Tống Hoài Thanh lấy lại được chút đắc ý. Hắn nhếch mép, buông lời đe dọa tàn nhẫn nhất: "Chỉ cần tôi mở miệng nhờ cậy chú nhỏ của tôi, tôi đảm bảo, toàn bộ Kinh Thị này sẽ phong sát cô! Cổ phần của mẹ cô để lại sẽ biến thành mớ giấy lộn. Sẽ không một ngân hàng nào dám cho cô vay tiền, không một công ty nào dám hợp tác với cô. Cô sẽ phải quỳ gối ngoài đường, cầu xin tôi bố thí cho một miếng cơm!"
Sự tàn độc của Tống Hoài Thanh khiến nhiều người phải rùng mình. Không ai nghi ngờ tính chân thực trong lời đe dọa này. Bất cứ ai đắc tội với người của Tập đoàn Tạ Thị, kết cục chỉ có con đường c.h.ế.t.
Nhưng, trái với dự đoán của Tống Hoài Thanh, khuôn mặt Lâm Ý Vãn không hề xuất hiện lấy một tia hoảng loạn. Ngược lại, khóe môi cô từ từ cong lên, tạo thành một nụ cười rạng rỡ nhưng lại mang theo hàn khí lạnh lẽo thấu xương.
"Tập đoàn Tạ Thị sao? Quyền lực thật đấy." Lâm Ý Vãn ném chiếc micro xuống bục. Âm thanh va đập trầm đục vang lên, dứt khoát như chính quyết tâm của cô.
Cô bước xuống khỏi bục phát biểu, không thèm nhìn Tống Hoài Thanh lấy một lần, mà quay mặt hướng thẳng về phía khu vực VIP nằm trên tầng lửng của sảnh tiệc. Nơi đó được thiết kế khuất sau những bức bình phong chạm trổ tinh xảo, ánh sáng mờ ảo, ngăn cách hoàn toàn với sự ồn ào bên dưới, là khu vực cấm địa chỉ dành cho người quyền lực nhất đêm nay.
Tiếng giày cao gót của Lâm Ý Vãn gõ nhịp nhàng trên nền đá cẩm thạch. Cộc. Cộc. Cộc. Mỗi bước đi của cô đều vô cùng kiên định, mang theo khí thế bức người khiến đám đông vô thức dạt ra hai bên, nhường lại một lối đi thẳng tắp.
Tống Hoài Thanh sững người, dự cảm bất an dâng lên trong lòng. "Cô... cô định làm gì? Đứng lại đó!"
Lâm Ý Vãn phớt lờ tiếng la hét của gã tra nam. Đôi mắt sắc sảo của cô xuyên thấu qua lớp ánh sáng lờ mờ, khóa c.h.ặ.t vào bóng người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế sô pha bọc da thật màu đen.
Đó là một người đàn ông mang theo khí tràng áp bức đến nghẹt thở. Anh ta mặc một bộ vest đen được cắt may thủ công tinh xảo, đường nét khuôn mặt góc cạnh, sắc lạnh như được tạc từ băng tuyết ngàn năm. Đôi mắt sâu thẳm, đen kịt tựa như vực sâu không đáy, hờ hững quan sát màn kịch vừa diễn ra bên dưới như một vị thần linh đang nhìn bầy kiến đấu đá. Giữa ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng của anh đang kẹp một điếu t.h.u.ố.c chưa châm lửa, thong thả xoay tròn.
Tạ Lẫm.