Tuyệt Phẩm Vả Mặt: Trở Thành Thím Của Tra Nam

Chương 12



Nghe đến đây, Lâm Vĩ Dân hoàn toàn sụp đổ. Ông ta hét lên một tiếng thê t.h.ả.m, hai đầu gối nhũn ra, quỳ phịch xuống đất: "Tạ tổng! Không! Xin ngài thương tình! Ý Vãn, con mau cầu xin Tạ tổng đi! Ba là cha ruột của con mà!"

Đàm Thu Nguyệt nghe thấy gia sản sắp tiêu tan, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, lảo đảo lùi lại phía sau rồi ngã ngồi xuống sàn, hai mắt vô hồn. Lâm Ý Nhu thì che miệng khóc nức nở, thân phận con hoang bị bại lộ, giờ lại mất đi chỗ dựa cuối cùng là tiền bạc của nhà họ Lâm, ả biết cuộc đời mình từ nay coi như chấm hết.

Lâm Ý Vãn đứng nhìn cảnh tượng đó, đôi mắt trong veo không gợn lấy một tia thương xót. Kiếp trước, khi cô lên cơn hen suyễn đau đớn gục trên sàn, bọn họ đã đứng nhìn cô bằng ánh mắt lạnh nhạt, ép cô ký giấy rồi bỏ mặc cô đến c.h.ế.t. Đạo lý nhân quả tuần hoàn, hôm nay, chính bọn họ phải nếm trải cảm giác tuyệt vọng khi rơi xuống đáy vực sâu.

Cô không cần tự mình ra tay dọn rác, bởi vì người đàn ông bên cạnh cô đã dùng quyền lực tuyệt đối để nghiền nát bọn họ thành tro bụi.

Giải quyết xong đám người chướng mắt, Tạ Lẫm xoay người lại, ánh mắt khi nhìn về phía Lâm Ý Vãn đã thu lại toàn bộ sự sắc lạnh và tàn nhẫn ban nãy. Anh cởi chiếc áo khoác vest màu đen cắt may thủ công trên người, khoác lên đôi vai gầy guộc của cô. Hơi ấm nam tính cùng mùi trầm hương lập tức bao bọc lấy Lâm Ý Vãn, mang đến một cảm giác an toàn vững chãi mà cô chưa từng cảm nhận được ở kiếp trước.

Anh cúi đầu, khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh lướt qua gò má.

"Giải quyết xong rồi. Đi thôi, Tạ phu nhân."

Giọng nói của anh trầm ấm, mang theo sự sủng nịnh khó nhận ra, nhưng lại đủ để khiến trái tim Lâm Ý Vãn đập mạnh một nhịp. Cô khẽ gật đầu, ngoan ngoãn để mặc anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé có chút lạnh lẽo của mình. Bàn tay anh to lớn, khô ráo và vô cùng mạnh mẽ, bao trọn lấy tay cô, đan mười ngón tay vào nhau.

Dưới sự bảo vệ của hàng chục vệ sĩ, Tạ Lẫm dắt tay Lâm Ý Vãn ung dung bước xuống bậc thang, xuyên qua đám đông khách mời đang chủ động lùi lại nhường một lối đi rộng lớn. Không một ai dám cất tiếng, không một ai dám cản bước. Bọn họ chỉ biết dùng ánh mắt kính sợ xen lẫn ghen tị để nhìn theo bóng lưng của hai người.

Vài phút trước, Lâm Ý Vãn là một cô gái bị gia đình ruồng bỏ, bị vị hôn phu phản bội, đứng trên bờ vực mất trắng tài sản. Nhưng chỉ vài phút sau, cô đã khoác trên mình chiếc áo vest của vị tỷ phú quyền lực nhất Kinh Thị, trở thành sự tồn tại mà không ai ở đây có tư cách ngước nhìn.

Lâm Ý Vãn bước đi bên cạnh Tạ Lẫm, bóng lưng thẳng tắp, gót giày cao gót gõ xuống nền đá cẩm thạch tạo nên những âm thanh nhịp nhàng, dứt khoát. Cô không thèm ngoái đầu nhìn lại đống đổ nát phía sau, nơi Tống Hoài Thanh vẫn đang quỳ gối run rẩy, nơi Lâm Vĩ Dân đang gào khóc tuyệt vọng, và nơi Đàm Thu Nguyệt cùng Lâm Ý Nhu đang ôm nhau sợ hãi chờ đợi cảnh sát đến gõ cửa.

Cánh cửa lớn của Khách sạn Đế Cảnh mở ra, gió đêm mang theo chút se lạnh của thành phố lùa vào, thổi tung mái tóc dài của Lâm Ý Vãn. Cô hít một hơi thật sâu, không khí của sự tự do và chiến thắng tràn ngập trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Chiếc xe Rolls-Royce Phantom màu đen đã đỗ sẵn trước sảnh chờ. Vệ sĩ cung kính mở cửa xe.

Tạ Lẫm đưa tay che trên nóc cửa xe để bảo vệ đầu cô, đợi Lâm Ý Vãn ngồi vào trong rồi mới vòng qua cửa bên kia ngồi vào. Cánh cửa xe đóng lại, ngăn cách hoàn toàn sự ồn ào và dơ bẩn của giới thượng lưu bên ngoài.

Trong không gian hẹp và sang trọng của chiếc xe, Tạ Lẫm tựa lưng vào ghế, quay đầu nhìn cô gái nhỏ đang cuộn mình trong chiếc áo vest của anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Lái xe." Anh ra lệnh cho tài xế.

"Tạ tổng, chúng ta về đâu ạ?" Tài xế cẩn thận hỏi qua kính chiếu hậu.

Khóe môi Tạ Lẫm khẽ nhếch lên, ánh mắt sâu thẳm khóa c.h.ặ.t lấy Lâm Ý Vãn, giọng nói khàn khàn mang theo ý vị không thể chối từ:

"Cục Dân Chính Kinh Thị."

 

Bốn chữ thốt ra từ bờ môi mỏng của Tạ Lẫm tựa như một tiếng sấm rền vang giữa không gian tĩnh lặng của khoang xe. Tài xế khẽ giật mình, tay lái chệch đi nửa nhịp, nhưng thân phận người làm không cho phép anh ta tò mò hay thắc mắc. Rất nhanh, anh ta lấy lại bình tĩnh, bẻ lái, đạp ga, chiếc Rolls-Royce Phantom x.é to.ạc màn đêm Kinh Thị, lao thẳng về phía trung tâm hành chính của thành phố.

Lâm Ý Vãn chớp mắt. Lông mi cô khẽ run lên, rũ xuống tạo thành một mảng bóng mờ trên gò má trắng ngần. Không gian trong xe tĩnh lặng đến mức cô có thể nghe rõ tiếng hít thở trầm ổn của người đàn ông bên cạnh. Mùi hương gỗ tùng thoang thoảng xen lẫn chút khói t.h.u.ố.c lá nhạt từ áo vest của Tạ Lẫm bao bọc lấy cô, mang đến một cảm giác an toàn kỳ lạ mà cả nhị kiếp người cô chưa từng được nếm trải.

Tạ Lẫm khẽ nghiêng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm như giếng cổ khóa c.h.ặ.t lấy gương mặt kiều diễm của cô gái nhỏ. Dưới ánh đèn đường lướt qua cửa kính, biểu cảm của anh khó dò, nhưng giọng nói lại mang theo một tia nguy hiểm đầy mị hoặc:

"Bây giờ hối hận vẫn còn kịp. Một khi cánh cửa Cục Dân Chính mở ra, Lâm Ý Vãn, em sẽ vĩnh viễn bị trói buộc với Tạ Lẫm này. Cả đời này, đừng hòng trốn thoát."

Lâm Ý Vãn ngước mắt lên, dũng cảm đón nhận ánh nhìn áp bức của vị tỷ phú quyền lực bậc nhất Kinh Thị. Bàn tay nhỏ bé của cô dưới lớp áo vest khẽ siết lại, chạm vào mặt dây chuyền ngọc bích trước n.g.ự.c. Dòng linh tuyền từ không gian tùy thân vẫn đang không ngừng tẩm bổ cho cơ thể cô, xua tan đi sự yếu ớt bẩm sinh, đồng thời cũng bơm đầy dũng khí vào huyết quản.

Cô mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và sắc sảo như một đóa hồng có gai vừa vươn mình sau giông bão:

"Kẻ hối hận không phải là tôi, mà là những kẻ đã bị bỏ lại ở Khách sạn Đế Cảnh. Chú nhỏ, chẳng lẽ chú sợ sao?"

Nghe hai tiếng "chú nhỏ", khóe môi Tạ Lẫm khẽ giật. Anh vươn tay, những ngón tay thon dài, mang theo những vết chai mỏng do rèn luyện, nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô, âm cuối kéo dài đầy từ tính:

"Đã sắp thành người chung một sổ hộ khẩu, còn gọi là chú nhỏ?"

Lâm Ý Vãn chớp mắt, khóe môi nhếch lên một đường cong kiều diễm: "Vậy... anh Tạ Lẫm. Nửa đời về sau, mong anh chiếu cố."