Tạ Lẫm khẽ bật cười. Tiếng cười trầm thấp vang lên từ l.ồ.ng n.g.ự.c, mang theo sự sảng khoái và thỏa mãn tột độ. Bàn tay to lớn của anh trượt xuống, gắt gao đan mười ngón tay vào bàn tay mềm mại của cô. Nhiệt độ từ lòng bàn tay anh truyền sang, thiêu rụi chút giá lạnh cuối cùng còn sót lại trong trái tim đã từng c.h.ế.t đi sống lại của Lâm Ý Vãn.
Chiếc xe sang trọng dừng lại trước sảnh lớn của Cục Dân Chính Kinh Thị. Mặc dù lúc này đã quá giờ làm việc hành chính, nhưng toàn bộ tòa nhà vẫn sáng rực đèn. Giám đốc Cục Dân Chính cùng một loạt nhân viên đã xếp hàng đứng đợi sẵn ở cửa từ mười phút trước. Chỉ cần Tạ Lẫm lên tiếng, luật lệ ở Kinh Thị này đều có thể vì anh mà bẻ cong, huống hồ chỉ là việc tăng ca để làm thủ tục đăng ký kết hôn.
Cửa xe mở ra, vệ sĩ áo đen dàn thành hai hàng bảo vệ. Tạ Lẫm bước xuống trước, sau đó xoay người, đưa tay đỡ Lâm Ý Vãn. Bàn tay anh vững chãi, ánh mắt anh kiên định.
"Tạ tổng, cô Lâm, mọi thủ tục đã được chuẩn bị sẵn sàng." Vị giám đốc Cục Dân Chính tiến lên, thái độ cung kính đến mức gần như nịnh nọt, trán rịn mồ hôi hột dù trời đang se lạnh. Ông ta không dám nhìn thẳng vào mắt Tạ Lẫm, càng không dám đ.á.n.h giá cô gái xinh đẹp đang khoác áo vest nam rộng thùng thình đi bên cạnh anh.
Tạ Lẫm gật đầu lãnh đạm, dắt tay Lâm Ý Vãn bước qua cánh cửa kính cường lực.
Quá trình diễn ra nhanh ch.óng đến mức khó tin. Không cần xếp hàng, không cần chờ đợi. Hai người ngồi xuống trước ống kính máy ảnh. Phông nền đỏ ch.ót phía sau làm nổi bật gương mặt tinh xảo của Lâm Ý Vãn và đường nét cương nghị, góc cạnh của Tạ Lẫm.
"Hai vị... xin hãy ghé sát vào nhau một chút ạ." Nhiếp ảnh gia nuốt nước bọt, rụt rè lên tiếng. Khí tràng của Tạ Lẫm quá lớn, khiến người ta có cảm giác như đang chụp ảnh cho một vị đế vương chứ không phải một chú rể bình thường.
Tạ Lẫm không nói lời nào, cánh tay dài trực tiếp vươn ra, ôm trọn lấy eo nhỏ của Lâm Ý Vãn, kéo cô dán sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của mình. Hơi thở nam tính ập đến, Lâm Ý Vãn khẽ ngẩn người, nhưng ngay lập tức, cô tựa đầu vào vai anh, nở một nụ cười rạng rỡ, chân thực nhất kể từ khi cô trọng sinh sống lại.
Tách.
Khoảnh khắc ấy được lưu giữ vĩnh viễn. Một bản hợp đồng hôn nhân không hề có sự ép buộc, một tờ giấy chứng nhận đỏ ch.ói được đóng dấu mộc thép cẩn thận.
Khi nhân viên cung kính hai tay dâng hai cuốn sổ đỏ lên, Tạ Lẫm nhận lấy, ánh mắt lướt qua ba chữ "Lâm Ý Vãn" nằm chễm chệ cạnh tên mình. Đáy mắt anh xẹt qua một tia cố chấp và cuồng nhiệt đã được che giấu kỹ lưỡng suốt nhiều năm. Anh đưa một cuốn cho cô, giọng nói trầm ấm vang lên giữa đại sảnh vắng lặng:
"Tạ phu nhân, nhậm chức vui vẻ."
Lâm Ý Vãn siết c.h.ặ.t cuốn sổ đỏ trong tay. Bìa sổ nhám nhẹ, mang theo độ ấm chân thực. Kiếp trước, cô từng ao ước có một tờ giấy chứng nhận kết hôn đàng hoàng, nhưng Tống Hoài Thanh luôn lấy cớ bận rộn để trì hoãn, biến cô thành một người vợ vô danh vô phận, cuối cùng vứt bỏ cô như một miếng giẻ rách. Kiếp này, cô đã tự tay xé nát tờ giấy bán thân, đổi lấy một thân phận mà vạn người ở Kinh Thị này phải cúi đầu ngưỡng vọng.
"Tạ tiên sinh, hợp tác vui vẻ." Cô ngẩng đầu, đôi mắt trong veo phản chiếu hình bóng duy nhất của anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hai người vừa nắm tay nhau xoay người bước ra khỏi đại sảnh Cục Dân Chính, thì một tiếng phanh xe ch.ói tai x.é to.ạc bầu không khí yên tĩnh bên ngoài.
Một chiếc xe thể thao màu xám bạc phanh gấp đến mức lốp xe bốc khói mờ ảo. Cửa xe bị đẩy mạnh ra, Tống Hoài Thanh lảo đảo bước xuống. Mái tóc được vuốt keo cẩn thận lúc ở tiệc đính hôn giờ đây rối bù, cà vạt lệch xệch, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ ngầu. Hắn thở hổn hển, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào hai bóng người đang đứng trên bậc thềm đá hoa cương.
Khi nhận được tin báo Tạ Lẫm đưa Lâm Ý Vãn đến Cục Dân Chính, Tống Hoài Thanh tưởng chừng như sét đ.á.n.h ngang tai. Hắn bỏ mặc mớ hỗn độn ở Khách sạn Đế Cảnh, điên cuồng lái xe tới đây, trong lòng vẫn ôm một tia hy vọng mỏng manh rằng đây chỉ là một vở kịch Lâm Ý Vãn dựng lên để chọc tức hắn. Cô yêu hắn như vậy, ngoan ngoãn phục tùng hắn như vậy, làm sao có thể nói gả cho người khác là gả ngay được? Hơn nữa, người đó lại còn là Tạ Lẫm – vị ác thần của Tập đoàn Tạ Thị!
Nhưng khi nhìn thấy cuốn sổ đỏ ch.ói lóa trong tay Lâm Ý Vãn, bước chân Tống Hoài Thanh lảo đảo, trái tim như bị ai bóp nghẹt.
"Vãn Vãn!" Tống Hoài Thanh gào lên, định lao lên bậc thềm.
Lập tức, bốn vệ sĩ áo đen như những bức tường sắt di chuyển lên phía trước, lạnh lùng vươn tay chặn đứng hắn lại. Tống Hoài Thanh vùng vẫy trong vô vọng, ngước đôi mắt đầy thống khổ và không cam lòng nhìn người con gái hắn từng coi thường.
"Vãn Vãn, em điên rồi sao? Em đang làm cái quái gì vậy?" Giọng Tống Hoài Thanh vỡ nát, mang theo sự chất vấn đầy cay nghiệt. "Em tức giận vì chuyện của Ý Nhu, anh có thể hiểu! Em muốn hủy hôn, anh cũng có thể dỗ dành em! Nhưng tại sao em lại đem cuộc đời mình ra làm trò đùa? Chú nhỏ... chú nhỏ chỉ đang lợi dụng em để trừng phạt anh thôi, em tỉnh lại đi!"
Đến tận lúc này, tên tra nam tự phụ ấy vẫn cho rằng mình là trung tâm của vũ trụ, cho rằng mọi hành động của Lâm Ý Vãn đều xoay quanh hắn.
Lâm Ý Vãn đứng trên bậc thềm cao, gió đêm thổi tung tà váy đỏ rực rỡ bên dưới lớp áo vest đen. Cô từ trên cao nhìn xuống Tống Hoài Thanh, ánh mắt lạnh lẽo và sắc bén như một lưỡi d.a.o băng giá. Không còn sự bi lụy, không còn sự uất ức, chỉ có sự khinh miệt tột cùng.
"Tống Hoài Thanh, anh đề cao bản thân mình quá rồi đấy." Lâm Ý Vãn nhếch mép, từng chữ thốt ra nhẹ bẫng nhưng lại nặng như ngàn cân nện thẳng vào mặt hắn. "Tôi không dùng cuộc đời mình để làm trò đùa, tôi dùng nó để tự cứu lấy chính mình khỏi vũng bùn mang tên gia đình họ Lâm và tên cặn bã là anh."
"Em mắng anh là cặn bã?" Tống Hoài Thanh trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy tổn thương giả tạo. "Anh đã làm gì sai? Việc Lâm Ý Nhu là con ruột của ba em, anh hoàn toàn không biết! Em đổ mọi tội lỗi lên đầu anh, rồi quay sang quyến rũ chú của anh, em nói xem ai mới là kẻ đáng khinh?"
Lâm Ý Vãn bật cười thành tiếng. Tiếng cười trong trẻo vang vọng trong đêm, mang theo sự châm chọc sắc sảo. Cô bước xuống một bậc thềm, giơ cao cuốn sổ kết hôn màu đỏ.
"Thứ nhất, anh biết hay không biết chuyện của Lâm Ý Nhu không quan trọng, bởi vì những tin nhắn anh chuyển tiền cho cô ta mua sắm hàng hiệu bằng quỹ riêng của công ty, tôi đã sao lưu toàn bộ. Cần tôi gửi cho hội đồng quản trị nhà họ Tống xem không?"
Sắc mặt Tống Hoài Thanh lập tức trắng bệch. Đôi môi hắn run rẩy, không thốt nên lời.