"Thứ hai..." Lâm Ý Vãn hất cằm, ánh mắt kiêu ngạo quét qua gương mặt t.h.ả.m hại của hắn. "Anh bảo tôi quyến rũ Tạ Lẫm? Phải, là tôi chủ động cầu hôn, nhưng người gật đầu đồng ý là anh ấy. Tống Hoài Thanh, anh thua rồi. Trắng tay, mất mặt, và giờ đây, anh đứng trước mặt tôi, ngay cả tư cách để lớn tiếng cũng không có."
Tống Hoài Thanh nghiến răng, quay sang nhìn Tạ Lẫm, ánh mắt mang theo sự cầu xin và phẫn nộ đan xen: "Chú nhỏ! Chú thật sự muốn lấy người phụ nữ bị cháu vứt bỏ sao? Cô ta chỉ đang lợi dụng thế lực của chú thôi! Nhà họ Tống chúng ta..."
"Câm miệng."
Chỉ hai chữ, trầm thấp, lạnh lẽo, nhưng mang theo uy áp tuyệt đối khiến không gian xung quanh như bị rút cạn dưỡng khí. Tạ Lẫm bước xuống, che chắn Lâm Ý Vãn ở phía sau lưng mình. Bóng lưng rộng lớn của anh như một ngọn núi vững chãi, cắt đứt hoàn toàn ánh nhìn dơ bẩn của Tống Hoài Thanh.
Anh đút một tay vào túi quần, tay kia vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Lâm Ý Vãn, đôi mắt chim ưng sắc bén nhìn Tống Hoài Thanh như nhìn một con kiến hôi.
"Thứ nhất, là cháu không xứng với cô ấy, không phải cô ấy bị vứt bỏ. Thứ hai..." Tạ Lẫm chậm rãi nhả từng chữ, dẫm nát chút tôn nghiêm cuối cùng của gã trai trẻ. "Nhà họ Tống các người có ngày hôm nay là nhờ ai ban phát, cháu quên rồi sao? Tập đoàn Tạ Thị có thể b.úng tay đưa nhà họ Tống lên, thì cũng có thể nghiền nát các người thành tro bụi."
Tống Hoài Thanh lùi lại một bước, hai chân bủn rủn. Hắn sợ hãi. Lần đầu tiên, hắn nhận ra người đàn ông trước mặt không chỉ là một người chú trên danh nghĩa, mà là một bạo chúa nắm trong tay quyền sinh sát.
"Từ hôm nay trở đi, tập đoàn Tạ Thị sẽ rút toàn bộ vốn đầu tư khỏi các dự án của Tống thị." Tạ Lẫm lạnh lùng tuyên án t.ử hình cho sự nghiệp của Tống Hoài Thanh. "Và một điều nữa, quy củ nhà họ Tống có vẻ đã lỏng lẻo quá rồi. Gặp trưởng bối, cháu quên mất cách xưng hô sao?"
Tống Hoài Thanh há hốc mồm, mồ hôi lạnh toát ra ướt sũng cả trán. Hắn nhìn Tạ Lẫm, rồi lại nhìn Lâm Ý Vãn đang đứng ung dung, cao ngạo phía sau. Đôi mắt cô hờ hững, như đang xem một màn kịch hề không hơn không kém.
Bảo hắn gọi người con gái hắn từng kiểm soát trong lòng bàn tay là trưởng bối? Đây là sự sỉ nhục, là màn vả mặt tàn nhẫn nhất đập thẳng vào cái tôi cao ngạo của hắn!
"Cháu... cháu..." Tống Hoài Thanh lắp bắp, cổ họng nghẹn đắng như nuốt phải mảnh thủy tinh.
Vệ sĩ phía sau lưng hắn tiến lên một bước, bàn tay cứng như sắt đè lên vai hắn, lực đạo mạnh đến mức xương cốt kêu răng rắc. Sự đau đớn buộc đôi chân Tống Hoài Thanh phải khuỵu xuống.
Giữa sự nhục nhã ê chề và nỗi sợ hãi tột độ về việc mất đi tất cả quyền lực, Tống Hoài Thanh nhắm nghiền mắt, c.ắ.n rách cả môi dưới, khó nhọc nặn ra từng chữ từ kẽ răng:
"Chào... chào chú nhỏ. Chào... thím nhỏ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hai chữ "thím nhỏ" vang lên, chính thức kết thúc chuỗi ngày kiêu ngạo của Tống Hoài Thanh, đồng thời đặt dấu chấm hết cho mọi ân oán tình thù với tên cặn bã này. Cảm giác sảng khoái dâng trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c Lâm Ý Vãn. Tảng đá đè nặng tâm trí cô suốt nhị kiếp người cuối cùng cũng bị vỡ vụn, tan biến vào hư vô. Cô đã hoàn toàn lật ngược thế cờ.
"Ngoan lắm." Tạ Lẫm khẽ nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Cút đi. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt thím nhỏ của cháu nữa."
Nói xong, Tạ Lẫm không buồn liếc nhìn hình dáng t.h.ả.m hại của Tống Hoài Thanh thêm một giây nào. Anh ôm eo Lâm Ý Vãn, xoay người bước lên chiếc Rolls-Royce. Cửa xe đóng sập lại, bỏ mặc Tống Hoài Thanh quỳ gục trên nền đất lạnh lẽo, gào khóc trong sự hối hận và tuyệt vọng tột cùng. Hắn biết, hắn đã vĩnh viễn đ.á.n.h mất báu vật quý giá nhất, lại còn tự tay đẩy mình xuống vực thẳm vạn kiếp bất phục.
Bên trong khoang xe ấm áp, chiếc Rolls-Royce nhẹ nhàng lăn bánh, bỏ lại màn đêm giông bão phía sau lưng.
Điện thoại của Tạ Lẫm rung lên. Anh bật loa ngoài. Giọng nói nghiêm nghị của trợ lý Trần vang lên rành rọt:
"Tạ tổng, mọi việc đã xử lý xong theo đúng phân phó. Cảnh sát kinh tế đã niêm phong toàn bộ tài sản của Lâm Vĩ Dân. Bằng chứng biển thủ quỹ và trốn thuế đã được giao nộp đầy đủ, ông ta chắc chắn sẽ phải bóc lịch không dưới hai mươi năm. Về phần Đàm Thu Nguyệt và Lâm Ý Nhu, tài khoản ngân hàng của họ đã bị đóng băng. Bọn họ vừa bị đuổi ra khỏi biệt thự nhà họ Lâm, hiện đang lang thang ngoài đường với khoản nợ khổng lồ từ các cửa hàng đồ hiệu mà Lâm Ý Nhu đã mua chịu."
"Tốt." Tạ Lẫm nhàn nhạt đáp một tiếng rồi cúp máy.
Anh quay sang nhìn Lâm Ý Vãn. Đôi mắt sắc lẹm của anh lúc này chỉ còn lại sự dịu dàng dung túng. Quá khứ đã được dọn sạch, những kẻ gieo gió đã gặt bão. Từ nay về sau, bầu trời của cô sẽ không còn bất kỳ tầng mây đen nào che khuất.
"Bây giờ, phu nhân muốn đi đâu?" Tạ Lẫm hỏi, khóe môi ngậm ý cười.
Lâm Ý Vãn tựa lưng vào ghế, cảm nhận dòng chảy ấm áp của linh tuyền trong cơ thể, hơi thở đều đặn và khỏe mạnh. Cô nghiêng đầu, nhìn ngắm sườn mặt hoàn mỹ của người đàn ông đã vì cô mà chống lại cả thế giới, người đàn ông kiếp trước cô đã bỏ lỡ, kiếp này lại trở thành chiếc ô vững chắc nhất che chở cho cô.
"Về nhà." Lâm Ý Vãn khẽ đáp, đôi mắt cong cong như vành trăng non. "Về nhà của chúng ta."
Tạ Lẫm vươn tay, kéo cô vào lòng. Nụ hôn của anh rơi xuống trán cô, thành kính và sâu sắc.
"Được, chúng ta về nhà."
Đêm Kinh Thị lấp lánh ánh đèn. Cuộc chiến báo thù chớp nhoáng đã khép lại một cách hoàn hảo. Đứng trên đỉnh cao của quyền lực và hạnh phúc, Lâm Ý Vãn biết rằng, cuộc đời rực rỡ và ngọt ngào của cô, bây giờ mới thực sự bắt đầu.