Lâm Ý Vãn thong thả cầm bản hợp đồng chưa ký lên, gõ gõ xấp giấy vào lòng bàn tay, ánh mắt quét qua hai gương mặt đang chuyển từ đắc ý sang hoang mang tột độ.
"Tôi làm gì à? Tôi đang tự cứu lấy mạng mình đấy, dì Đàm." Giọng Lâm Ý Vãn lạnh lẽo thấu xương, từng chữ từng chữ nhả ra như đinh đóng cột. "Mười lăm phần trăm cổ phần này là tiền mồ hôi nước mắt của mẹ tôi, Triệu Phương Hoa. Khi mẹ tôi cùng ông ngoại xây dựng nên nền móng cho Tập đoàn họ Lâm, bà còn đang bận rộn làm một ả tình nhân không thể lộ sáng, chui lủi trong bóng tối để sinh ra đứa con hoang này."
Lâm Ý Vãn chỉ thẳng mặt Lâm Ý Nhu. Câu nói sắc như d.a.o cạo đ.â.m trúng t.ử huyệt của hai mẹ con bọn họ.
"Chị! Chị ngậm m.á.u phun người! Em là con gái danh chính ngôn thuận của nhà họ Lâm, sao chị dám nh.ụ.c m.ạ mẹ con em?" Lâm Ý Nhu tức giận đến mức khuôn mặt méo mó, nước mắt tuôn rơi lả chã.
"Nhục mạ? Những chuyện dơ bẩn các người làm, còn sợ người ta nói sao?" Lâm Ý Vãn tiến lên một bước, khí tràng tỏa ra bức người khiến Lâm Ý Nhu phải sợ hãi lùi lại. "Muốn cổ phần của mẹ tôi làm của hồi môn để gả vào nhà họ Tống? Các người đang nằm mơ giữa ban ngày à? Lâm Ý Nhu, cô thích nhặt mớ rác rưởi Tống Hoài Thanh kia thì cứ việc nhặt, nhưng tiền của tôi, cô đừng hòng đụng vào dù chỉ là một xu!"
Đàm Thu Nguyệt tức đến run lẩy bẩy, đưa ngón tay sơn đỏ ch.ót chỉ vào mặt Lâm Ý Vãn: "Mày... con ranh con phản nghịch! Mày dám ăn nói với bề trên như thế sao? Mày tưởng không ký cái hợp đồng này thì mày ra khỏi được căn phòng này à? Cha mày đã ra lệnh rồi, hôm nay mày không ký, thì cái hôn lễ này đừng hòng diễn ra!"
"Thế thì hủy đi."
Bốn chữ thốt ra nhẹ bẫng, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân nện thẳng vào màng nhĩ của Đàm Thu Nguyệt và Lâm Ý Nhu.
"Mày nói cái gì?" Đàm Thu Nguyệt không dám tin vào tai mình. Hủy hôn? Con nhãi Lâm Ý Vãn này si mê Tống Hoài Thanh đến c.h.ế.t đi sống lại, coi hắn ta như phao cứu sinh, sao có thể dễ dàng nói ra từ hủy hôn?
"Tôi nói, không cần các người phải đe dọa, tôi sẽ đích thân ra ngoài đó từ hôn."
Lâm Ý Vãn cuộn tròn bản hợp đồng chưa ký trong tay, ánh mắt lướt qua hai mẹ con họ như nhìn những kẻ hề rẻ tiền. Nỗi đau đớn, uất hận của kiếp trước đã được linh tuyền gột rửa, giờ đây chỉ còn lại sự tỉnh táo đến đáng sợ và khao khát báo thù rực cháy. Cô không chỉ muốn giữ lại cổ phần, cô còn muốn xé nát lớp mặt nạ đạo đức giả của cái gia đình này trước mặt hàng trăm khách mời thượng lưu ngoài kia.
"Rượu mời không muốn lại muốn uống rượu phạt! Người đâu, giữ nó lại cho tao!" Đàm Thu Nguyệt gào lên, định lao tới giằng lấy tờ hợp đồng.
Nhưng Lâm Ý Vãn đã nhanh hơn một bước. Với thể lực đã được phục hồi hoàn toàn nhờ nước không gian, cô chỉ cần vung nhẹ tay đã hất văng Đàm Thu Nguyệt ngã nhào lên ghế sô pha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Không thèm nhìn lại dáng vẻ chật vật, hoảng loạn của hai mẹ con bọn họ, Lâm Ý Vãn quay gót. Cô chỉnh lại tà váy dạ hội màu trắng tinh khôi, sống lưng thẳng tắp, kiêu hãnh như một nữ vương đang bước lên ngai vàng của chính mình.
Bàn tay thon thả đặt lên tay nắm cửa bằng đồng mạ vàng. Với một lực đẩy dứt khoát, cánh cửa gỗ lim chạm trổ của phòng nghỉ bật mở.
Bên ngoài, ánh đèn pha lê của sảnh tiệc chính tỏa sáng rực rỡ, tiếng nhạc du dương và tiếng cười nói ồn ào của giới thượng lưu Kinh Thị lập tức ùa vào. Lâm Ý Vãn cầm bản hợp đồng chưa có chữ ký, lạnh lùng bước ra khỏi phòng nghỉ, tiến thẳng về phía sảnh chính, nơi những kẻ đã đẩy cô vào chỗ c.h.ế.t ở kiếp trước đang đắc ý chờ đợi.
Trò chơi săn mồi, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Ánh sáng lộng lẫy từ chùm đèn pha lê khổng lồ treo giữa trần Khách sạn Đế Cảnh hắt xuống mặt sàn đá cẩm thạch, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như trải t.h.ả.m nghênh đón. Tiếng nhạc giao hưởng du dương hòa quyện cùng tiếng ly rượu vang chạm nhau lanh canh, vẽ nên một bức tranh hoàn mỹ của giới thượng lưu Kinh Thị. Hàng trăm vị khách ăn mặc xa hoa, rạng rỡ đang tụ tập tại đây để chứng kiến lễ đính hôn được mong chờ nhất giữa hai gia tộc Lâm - Tống.
Khi cánh cửa gỗ lim chạm trổ hoa văn từ khu vực hành lang phòng nghỉ bật mở, Lâm Ý Vãn bước ra.
Khoảnh khắc cô xuất hiện, dường như có một luồng khí lạnh vô hình tràn vào sảnh tiệc, khiến vài ánh mắt vô thức ngoái nhìn. Lâm Ý Vãn diện một chiếc váy dạ hội đuôi cá màu trắng tinh khôi, ôm sát lấy những đường cong hoàn mỹ. Mái tóc đen nhánh được b.úi cao lơi lả, làm tôn lên chiếc cổ thon dài và bờ vai gầy mỏng manh. Thế nhưng, trái ngược với vẻ ngoài có phần yếu ớt thường thấy của đại tiểu thư nhà họ Lâm, sống lưng cô lúc này thẳng tắp, bờ môi đỏ mọng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, còn đôi mắt trong veo lại sâu thẳm và sắc bén như một lưỡi d.a.o vừa được tuốt khỏi vỏ.
Nhờ dòng linh tuyền thần kỳ từ không gian ngọc bích, cơn hen suyễn bám riết lấy cô như ác mộng suốt bao năm qua đã hoàn toàn bị dập tắt. Lồng n.g.ự.c cô phập phồng nhịp nhàng, từng luồng dưỡng khí tràn vào phổi mang theo sức sống mãnh liệt. Cảm giác khỏe mạnh, tràn trề sinh lực này là thứ mà kiếp trước cô đã đ.á.n.h mất từ rất lâu.
Từ phía trung tâm sảnh tiệc, Tống Hoài Thanh đang nâng ly giao lưu cùng vài vị giám đốc đối tác. Vừa thấy bóng dáng Lâm Ý Vãn, đôi mắt anh ta lập tức sáng rực lên. Anh ta vội vàng xin lỗi những người xung quanh, sải những bước dài lịch lãm tiến về phía cô.
Hôm nay, Tống Hoài Thanh khoác lên mình bộ vest trắng đặt may thủ công đắt đỏ, tóc vuốt keo chải chuốt tỉ mỉ, nụ cười trên môi ôn nhu, thâm tình đến mức có thể khiến bất kỳ cô gái nào cũng phải rung động. Nếu là Lâm Ý Vãn của kiếp trước, chỉ cần nhìn thấy nụ cười này, cô sẽ ngoan ngoãn dâng hiến mọi thứ mình có, vứt bỏ cả lòng tự tôn để chạy đến bên anh ta như một con thiêu thân lao vào lửa.
Nhưng hiện tại, dạ dày Lâm Ý Vãn lại dâng lên một trận cuộn trào buồn nôn.
"Vãn Vãn, em ra rồi à? Sắc mặt em trông có vẻ tốt hơn ban nãy nhiều rồi đấy." Tống Hoài Thanh bước tới, giọng nói trầm ấm vang lên đầy vẻ quan tâm. Anh ta vươn tay, định nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên hông của cô.
Lâm Ý Vãn khẽ lùi lại nửa bước, động tác cực kỳ tự nhiên nhưng lại dứt khoát né tránh cái chạm của anh ta. Mùi nước hoa nam tính nhàn nhạt tỏa ra từ người Tống Hoài Thanh từng là mùi hương cô say mê nhất, giờ đây lại hòa lẫn với thứ mùi mục nát của sự dối trá, phản bội. Trong đầu cô xẹt qua hình ảnh kiếp trước, khi cô nằm co quắp trên chiếc giường lạnh lẽo, vật vã hớp từng ngụm không khí cho đến c.h.ế.t, thì người đàn ông rạng rỡ trước mặt cô đây lại đang ôm ấp con gái của Lâm Ý Nhu, thổi nến mừng sinh nhật trong tiếng cười hạnh phúc.