Tuyệt Phẩm Vả Mặt: Trở Thành Thím Của Tra Nam

Chương 4



"Vãn Vãn?" Tống Hoài Thanh hơi khựng lại, bàn tay lơ lửng giữa không trung có chút gượng gạo. Nhưng rất nhanh, ánh mắt anh ta đã đảo xuống cuộn giấy được nắm c.h.ặ.t trong tay phải của cô. Đáy mắt anh ta lóe lên một tia tham lam không thể che giấu.

"Em đã ký xong rồi đúng không?" Anh ta hạ giọng, thì thầm bằng chất giọng dỗ dành ngọt ngào nhất. "Em ngoan lắm. Đợi lát nữa buổi lễ kết thúc, anh sẽ đưa em đi thử váy cưới. Mọi chuyện về nhà họ Lâm, từ nay cứ để anh lo."

Lúc này, Lâm Vĩ Dân cũng từ trong đám đông bước ra. Ông ta mặc bộ vest đen sang trọng, khuôn mặt vuông vức tỏ vẻ hiền từ, đạo mạo, nhưng đôi mắt lại híp lại đầy tính toán. Thấy con gái cầm theo bản hợp đồng ra ngoài, trong lòng ông ta như trút được một tảng đá lớn. Ông ta tin chắc rằng, dưới sự uy h.i.ế.p của Đàm Thu Nguyệt trong phòng nghỉ, cộng thêm sự si mê mù quáng của Lâm Ý Vãn dành cho Tống Hoài Thanh, đứa con gái ngu ngốc này chắc chắn đã ngoan ngoãn giao nộp mười lăm phần trăm cổ phần.

"Ý Vãn, con làm nũng trong phòng nghỉ hơi lâu rồi đấy. Các quan khách đều đang đợi hai đứa tuyên bố đính hôn." Lâm Vĩ Dân cười ha hả, tỏ vẻ một người cha bao dung đang nhắc nhở cô con gái bé bỏng. Ông ta bước tới, chìa tay ra trước mặt cô, giọng điệu mang theo sự ra lệnh không thể chối cãi: "Nào, đưa bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần cho cha cất giữ. Xong việc này, con cứ yên tâm làm thiếu phu nhân nhà họ Tống, Ý Nhu cũng sẽ có chút vốn liếng làm của hồi môn. Chị em trong nhà, đùm bọc nhau là chuyện đương nhiên."

Lâm Ý Vãn đứng yên tại chỗ, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua hai khuôn mặt đạo đức giả trước mắt. Một người là cha ruột, một người là vị hôn phu. Bọn họ kẻ tung người hứng, dệt nên một tấm lưới lợi ích khổng lồ, dùng thứ gọi là "tình thân" và "tình yêu" để trói c.h.ặ.t cô, hút cạn từng giọt m.á.u của cô, sau đó ném xác cô ra đường cho ch.ó gặm.

"Đưa cho ông cất giữ?" Lâm Ý Vãn nhếch môi, giọng nói trong trẻo nhưng lại mang theo một tầng băng giá lạnh thấu xương. "Ông Lâm, ông lấy tư cách gì để cất giữ tài sản do chính mẹ ruột tôi để lại?"

Câu nói vừa thốt ra, không khí xung quanh lập tức đông cứng.

Nụ cười trên môi Lâm Vĩ Dân tắt ngấm. Tống Hoài Thanh cũng sững người, trừng mắt nhìn cô như đang nhìn một kẻ xa lạ. Từ "Ông Lâm" thốt ra từ miệng cô con gái luôn răm rắp nghe lời chẳng khác nào một cái tát vô hình giáng thẳng vào mặt ông ta giữa chốn đông người.

Vài vị khách đứng gần đó đã bắt đầu ngừng nói chuyện, tò mò hướng ánh mắt về phía tâm điểm của buổi tiệc. Những tiếng xì xầm bàn tán bắt đầu nổi lên.

"Vãn Vãn, em đang nói linh tinh cái gì vậy?" Tống Hoài Thanh nhíu mày, cố gắng duy trì vẻ mặt hòa nhã, nhưng trong giọng nói đã xen lẫn sự bực dọc. "Mau đưa hợp đồng cho bác trai đi. Đừng làm loạn vào lúc này, xung quanh bao nhiêu người đang nhìn kìa. Em muốn nhà họ Tống và nhà họ Lâm mất mặt sao?"

Anh ta luôn dùng cách này. Kiếp trước, mỗi khi cô phản kháng, anh ta lại lôi danh dự của hai gia tộc, lôi ánh mắt của người đời ra để ép cô phải nhẫn nhịn, phải thỏa hiệp. Anh ta biết rõ điểm yếu của cô là sợ bị bỏ rơi, sợ làm mất lòng người khác.

Nhưng Lâm Ý Vãn hiện tại chỉ thấy nực cười. Cô chậm rãi nâng cuộn giấy trong tay lên. Dưới ánh đèn pha lê, bìa kẹp hợp đồng bằng da màu xanh đen hiện ra rõ ràng trước mắt bao người.

"Mất mặt?" Lâm Ý Vãn lặp lại từ đó, nụ cười trên môi càng lúc càng rạng rỡ, nhưng đôi mắt lại lạnh lẽo như hồ băng ngàn năm. "Các người ép tôi chuyển nhượng mười lăm phần trăm cổ phần thừa kế của mẹ tôi cho một đứa con gái không chung dòng m.á.u, làm của hồi môn cho nó, rồi lại lấy cái danh nghĩa 'chị em đùm bọc' để che đậy sự tham lam bỉ ổi. Các người làm ra chuyện ghê tởm này mà không sợ mất mặt, thì tôi có gì phải sợ?"

Giọng nói của cô không lớn, nhưng nhờ không gian sảnh tiệc đang dần chìm vào im lặng, từng chữ từng câu đều vang lên rành rọt, đập thẳng vào màng nhĩ của tất cả những người có mặt.

Đám đông lập tức bùng nổ.

"Cái gì? Chuyển nhượng cổ phần thừa kế cho con gái riêng của mẹ kế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Nhà họ Lâm đang làm cái trò ép uổng gì vậy? Bắt con gái lớn nhả tài sản của vợ cả cho con vợ lẽ sao?"

"Trời ạ, lại còn làm ngay trong tiệc đính hôn? Chẳng trách nãy giờ sắc mặt đại tiểu thư không tốt!"

Nghe những lời xì xầm lọt vào tai, sắc mặt Lâm Vĩ Dân chuyển từ đỏ sang tím, rồi lại từ tím sang đen. Ông ta tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, đôi mắt vằn lên những tia m.á.u. Kế hoạch hoàn hảo của ông ta đã bị phơi bày trụi trần trước hàng trăm nhân vật có m.á.u mặt của Kinh Thị.

"Mày… mày câm miệng lại cho tao!" Lâm Vĩ Dân nghiến răng trừng mắt, không còn giữ nổi lớp mặt nạ đạo đức giả. Ông ta bước tới, giơ tay định giật lấy bản hợp đồng. "Đưa ngay tờ giấy đó đây!"

Tống Hoài Thanh cũng hoảng hốt không kém. Nếu Lâm Ý Vãn không giao cổ phần, giá trị của cô trong mắt nhà họ Tống sẽ giảm sút nghiêm trọng, kế hoạch bòn rút nhà họ Lâm của anh ta cũng sẽ đổ sông đổ biển. Anh ta vội vàng tiến lên một bước, lớn tiếng quát: "Lâm Ý Vãn! Cô uống lầm t.h.u.ố.c à? Mau đưa hợp đồng đây, đừng để chuyện bé xé ra to!"

Lâm Ý Vãn nhìn hai gã đàn ông đang lao về phía mình với bộ mặt gớm ghiếc, khóe môi khẽ cong lên tạo thành một độ cong tàn nhẫn. Cô lùi lại một bước dài, giơ cao bản hợp đồng lên khỏi tầm với của bọn họ.

"Muốn tờ giấy này đến vậy sao?" Cô nghiêng đầu, giọng nói mang theo sự giễu cợt tột cùng. "Được thôi."

Nói xong, trước ánh mắt thèm khát pha lẫn kinh hoàng của Lâm Vĩ Dân và Tống Hoài Thanh, hai bàn tay thon dài của Lâm Ý Vãn dùng lực, nắm c.h.ặ.t lấy hai đầu mép của tập tài liệu dày cộp.

Xoẹt!

Một tiếng xé giấy vang lên lanh lảnh, sắc bén, cắt ngang bầu không khí ồn ào của sảnh tiệc.

Mọi âm thanh như bị nhấn nút tạm dừng. Tất cả quan khách đều trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mắt.

Lâm Ý Vãn không hề chớp mắt. Cô xé đôi bản hợp đồng một cách dứt khoát. Chưa dừng lại ở đó, cô gộp hai mảnh giấy lại, tiếp tục xé.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Những tiếng xé giấy liên tiếp vang lên như từng nhát d.a.o c.h.é.m thẳng vào tham vọng đen tối của đám người cặn bã. Bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần trị giá hàng trăm triệu đô la, thứ mà Lâm Vĩ Dân và Tống Hoài Thanh đã tốn bao công sức bày mưu tính kế để đoạt lấy, giờ đây dưới bàn tay của cô chỉ còn là những mảnh vụn vô giá trị.

Hoàn tất động tác, Lâm Ý Vãn nhẹ nhàng tung tay. Những mảnh giấy trắng lả tả rơi xuống không trung, bay bay dưới ánh đèn pha lê rực rỡ, rồi nằm vương vãi trên mặt sàn đá cẩm thạch hệt như những bông tuyết bẩn thỉu bị chà đạp.

"Trả cho các người đấy." Cô vỗ vỗ hai bàn tay vào nhau, giọng nói nhẹ bẫng nhưng lại nặng tựa ngàn cân. "Nhặt lấy mà chia nhau."