Mệnh lệnh của Lâm Ý Vãn vừa dứt, toàn bộ hệ thống ánh sáng lộng lẫy trong sảnh tiệc của Khách sạn Đế Cảnh đột ngột vụt tắt. Trong ba giây chìm vào bóng tối ngắn ngủi, đám đông quan khách chưa kịp ồ lên kinh ngạc thì màn hình LED khổng lồ phía sau bục trung tâm đã chớp lóe, rồi bừng sáng rực rỡ.
Âm thanh rè rè của loa khuếch đại vang lên, kéo theo mọi ánh mắt đổ dồn về phía trung tâm.
Trên màn hình lúc này không phải là những thước phim lãng mạn ghi lại khoảnh khắc ngọt ngào của đôi uyên ương, mà là một tờ giấy trắng mực đen được phóng to hết cỡ. Góc trên cùng bên trái in rõ logo đỏ ch.ót của Bệnh viện Trung tâm Kinh Thị, kèm theo dòng chữ in đậm đập thẳng vào thị giác: "BÁO CÁO GIÁM ĐỊNH ADN HỒ SƠ SỐ 4092".
Bên dưới, hai cái tên được bôi vàng ch.ói lọi:
Người xét nghiệm 1: Lâm Vĩ Dân.
Người xét nghiệm 2: Lâm Ý Nhu.
Kết luận: Quan hệ huyết thống cha con ruột thịt lên đến 99,99%.
Sảnh tiệc rộng hàng ngàn mét vuông bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng c.h.ế.t ch.óc. Tiếng một ly rượu vang tuột khỏi tay ai đó rơi xuống t.h.ả.m nhung nghe "bịch" một tiếng trầm đục, như phát s.ú.n.g lệnh x.é to.ạc sự tĩnh lặng, kéo theo sau là một trận cuồng phong của những tiếng xì xầm, bàn tán nổ ra dữ dội.
"Trời đất ơi! Chuyện gì thế này? Lâm Ý Nhu không phải là con gái riêng của bà Đàm Thu Nguyệt mang đến khi tái giá sao?"
"99,99%? Thế này nghĩa là hai người họ là cha con ruột! Thật kinh tởm, nuôi con rơi dưới danh nghĩa con ghẻ để che mắt thiên hạ!"
"Các người nhìn kỹ ngày sinh của Lâm Ý Nhu đi, cô ta chỉ nhỏ hơn Lâm Ý Vãn chưa đầy một tuổi. Có nghĩa là... Lâm Vĩ Dân đã tằng tịu với Đàm Thu Nguyệt từ khi người vợ đầu tiên còn đang mang thai!"
Những lời bàn tán như những mũi d.a.o vô hình, sắc lẹm và tàn nhẫn, thi nhau đ.â.m c.h.é.m vào lớp mặt nạ đạo đức giả mà gia đình họ Lâm đã cất công xây dựng suốt bao năm qua.
Sắc mặt Lâm Vĩ Dân nháy mắt trắng bệch, đôi mắt ông ta trợn ngược, gân xanh nổi đầy trên trán. Ông ta hoảng loạn quay sang hét lớn vào mặt đám nhân viên kỹ thuật đang đứng như trời trồng ở góc rạp: "Tắt đi! Tắt ngay cái màn hình đó cho tôi! Ai cho phép các người chiếu bừa bãi! Bảo vệ đâu? Lôi cổ hết đám kỹ thuật viên này ra ngoài!"
Nhưng vô ích, phòng điều khiển trung tâm đã bị Lâm Ý Vãn dùng một khoản tiền lớn mua chuộc từ trước, cửa phòng đã bị khóa trái từ bên trong. Không ai có thể can thiệp vào vở kịch hay nhất đêm nay.
"Vãn Vãn!" Đàm Thu Nguyệt lúc này đã hoàn toàn mất đi vẻ tao nhã, cao quý của một phu nhân thượng lưu. Bà ta run rẩy bước lên, đôi mắt ửng đỏ, cố gắng nặn ra những giọt nước mắt oan ức, đưa tay định nắm lấy cánh tay Lâm Ý Vãn: "Con... con đang làm cái quái gì vậy? Sao con có thể dùng loại giấy tờ giả mạo này để bôi nhọ danh dự của ba con và dì? Dì biết con không thích Ý Nhu, nhưng con không thể tàn nhẫn đến mức vu khống con bé là con hoang được!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Giả mạo?"
Lâm Ý Vãn lùi lại một bước, tránh khỏi cái chạm của Đàm Thu Nguyệt như tránh một thứ rác rưởi đầy mầm bệnh. Cô nhếch mép cười khẩy, nụ cười lạnh lẽo đến mức khiến những người đứng gần cũng phải rùng mình.
"Bà Đàm à, bà đóng kịch bao năm nay không thấy mệt sao? Kết quả giám định này có dấu mộc đỏ ch.ót của viện trưởng Bệnh viện Trung tâm Kinh Thị. Nếu bà cảm thấy nó là giả, ngay bây giờ chúng ta có thể mời cảnh sát đến lập biên bản, đưa ba người đi lấy mẫu m.á.u xét nghiệm lại trước mặt tất cả quan khách ở đây. Bà dám không?"
Đàm Thu Nguyệt cứng họng, hàm răng va vào nhau đ.á.n.h bò cạp. Đương nhiên bà ta không dám. Bí mật tày trời này, bà ta và Lâm Vĩ Dân đã chôn giấu suốt hai mươi năm, làm sao con ranh con này có thể đào ra được?
Lâm Ý Nhu đứng bên cạnh, toàn thân run rẩy như chiếc lá trước gió bão. Lớp vỏ bọc "nhị tiểu thư ngoan hiền, cam chịu" của cô ta đã bị x.é to.ạc không thương tiếc, phơi bày ra thân phận thật sự: một đứa con hoang do tiểu tam sinh ra. Cô ta nhận ra những ánh mắt ngưỡng mộ, thương xót ban nãy của đám thiếu gia, tiểu thư trong giới thượng lưu giờ đây đã biến thành sự khinh bỉ, tởm lợm.
"Chị... chị ơi..." Lâm Ý Nhu khóc nấc lên, hai dòng nước mắt lăn dài làm nhòe đi lớp trang điểm tinh xảo. "Em không biết gì hết... Em thật sự không biết... Xin chị đừng làm thế này, hôm nay là ngày đính hôn của chị mà..."
"Đừng gọi tôi là chị! Tôi cảm thấy buồn nôn!"
Giọng nói của Lâm Ý Vãn sắc bén như đao, trực tiếp cắt đứt màn khóc lóc thê lương của cô em gái trà xanh. Cô nâng Tập hồ sơ màu nâu trên tay lên, ánh mắt quét qua ba khuôn mặt đang vặn vẹo vì hoảng sợ của gia đình họ Lâm.
"Các người tưởng bấy nhiêu đó là xong sao? Trò hay vẫn còn ở phía sau."
Lâm Ý Vãn thong thả rút từ trong tập hồ sơ ra một xấp tài liệu dày cộp, mạnh tay ném thẳng lên không trung. Những tờ giấy trắng mang theo những con số đen ngòm bay lả tả như tuyết rơi giữa mùa đông, vương vãi khắp mặt sàn t.h.ả.m đỏ.
"Lâm Vĩ Dân!" Lâm Ý Vãn gọi thẳng tên người cha ruột, âm cuối gằn mạnh mang theo sự uất hận dồn nén từ tận kiếp trước. "Ông mượn danh nghĩa tình yêu để cưới mẹ tôi, bòn rút tài sản của nhà họ Triệu để xây dựng cái Tập đoàn Lâm Thị rách nát của ông. Khi mẹ tôi vừa nhắm mắt xuôi tay, ông lập tức rước tình nhân và đứa con hoang này về nhà, chiếm đoạt toàn bộ quỹ tín thác mà mẹ tôi để lại."
Lâm Ý Vãn chỉ tay xuống những tờ giấy đang nằm dưới đất, giọng nói dõng dạc, rành rọt truyền đến tai từng người trong hội trường: "Dưới chân các người là bản sao kê ngân hàng, hợp đồng chuyển nhượng ma và những bằng chứng trốn thuế, rửa tiền mà ông Lâm Vĩ Dân đây đã thực hiện trong suốt mười năm qua. Tiền của mẹ tôi, ông dùng để mua biệt thự, sắm siêu xe, đắp vàng đắp bạc lên người ả nhân tình và đứa con hoang này, trong khi lại ép tôi phải ký giấy nhường nốt 15% cổ phần cuối cùng để làm của hồi môn cho cô ta!"
Lâm Ý Vãn tiến lên một bước, ép Lâm Vĩ Dân phải lùi lại. Đôi mắt cô rực lửa, khí thế áp đảo hoàn toàn người cha đang run rẩy. "Ông hỏi tôi làm loạn đủ chưa? Tôi nói cho ông biết, hôm nay tôi sẽ lột sạch lớp da mặt đạo mạo của ông, để toàn bộ Kinh Thị này xem, Chủ tịch Lâm mà họ luôn kính trọng, thực chất chỉ là một kẻ cặn bã, ăn bám phụ nữ, phản bội vợ con, đạo đức suy đồi!"
"Cô... Cô câm miệng lại cho tôi!"