Tuyệt Phẩm Vả Mặt: Trở Thành Thím Của Tra Nam

Chương 5



Một sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc bao trùm toàn bộ sảnh tiệc. Ngay cả tiếng thở cũng trở nên cẩn trọng. Không ai dám tin vào mắt mình. Vị đại tiểu thư nhà họ Lâm nổi tiếng yêu đuối, nhu nhược, si tình đến mức mất cả não, hôm nay lại dám vả mặt cha ruột và vị hôn phu một cách công khai, ngông cuồng và tàn nhẫn đến thế!

"Lâm Ý Vãn! Cô điên rồi sao?!" Tống Hoài Thanh gầm lên, lớp ngụy trang dịu dàng thường ngày vỡ nát hoàn toàn. Khuôn mặt anh ta vặn vẹo vì tức giận, đôi mắt hằn lên sự cay cú tột độ. Nhìn những mảnh giấy vụn trên sàn, trái tim anh ta rỉ m.á.u vì tiếc nuối. Mười lăm phần trăm cổ phần! Cứ thế mà bay mất! Anh ta chỉ thẳng tay vào mặt cô, nghiến răng rít lên: "Cô có biết mình vừa làm cái quái gì không hả? Cô tưởng xé bỏ nó thì tôi sẽ để yên cho cô sao? Nếu hôm nay cô không quỳ xuống xin lỗi, cái lễ đính hôn này coi như hủy bỏ!"

"Hủy bỏ?" Lâm Ý Vãn cười lạnh, đôi mắt phượng híp lại lấp lánh sự khinh bỉ tột cùng. "Anh Tống, anh đề cao bản thân mình quá rồi đấy. Anh nghĩ tôi bước ra đây là để cầu xin anh đính hôn với tôi sao? Loại đàn ông rác rưởi, ăn bám nhà vợ lại còn lén lút sau lưng như anh, có quỳ xuống l.i.ế.m giày cho tôi, tôi cũng thấy bẩn!"

"Cô... cô dám mắng tôi?!" Tống Hoài Thanh lảo đảo lùi lại, tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c muốn nổ tung. Anh ta chưa từng bị ai nh.ụ.c m.ạ bằng những từ ngữ thô thiển như vậy, lại còn là trước mặt toàn bộ giới thượng lưu Kinh Thị.

Lâm Vĩ Dân đứng bên cạnh đã hoàn toàn mất đi lý trí. Thể diện của một gia chủ, danh dự của nhà họ Lâm bị chính đứa con gái ruột giẫm nát không thương tiếc. Máu nóng dồn lên não, ông ta gầm lên một tiếng như thú dữ: "Đồ nghịch t.ử! Hôm nay tao phải đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"

Nói đoạn, Lâm Vĩ Dân vung cánh tay to khỏe, dồn toàn bộ sức lực giáng một cái tát trời giáng hướng thẳng về phía khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Ý Vãn. Tốc độ cực nhanh, mang theo luồng gió rít lên đầy giận dữ.

Vài vị phu nhân đứng xem không nhịn được phải che miệng thét lên kinh hãi.

Thế nhưng, Lâm Ý Vãn không hề nao núng. Với thể lực đã được cường hóa bởi linh tuyền, ngũ quan của cô nhạy bén hơn người thường gấp nhiều lần. Động tác của Lâm Vĩ Dân trong mắt cô bỗng trở nên chậm chạp một cách nực cười.

Ngay khi bàn tay của ông ta chỉ cách má cô vài centimet, Lâm Ý Vãn hơi nghiêng người, gót giày cao gót lùi nhẹ về phía sau một bước cực kỳ chuẩn xác và uyển chuyển.

Cái tát của Lâm Vĩ Dân hoàn toàn trượt vào không khí. Vì dùng lực quá mạnh nhưng lại mất đà, cơ thể mập mạp của ông ta lảo đảo lao về phía trước, suýt chút nữa thì ngã sấp mặt xuống đống giấy lộn trên sàn. Nếu không nhờ Tống Hoài Thanh nhanh tay đỡ lấy, có lẽ vị chủ tịch tập đoàn họ Lâm đã có một màn vồ ếch chấn động nhất lịch sử Kinh Thị.

"Ông Lâm, ở nơi đông người thế này, xin ông tự trọng một chút." Lâm Ý Vãn đứng thẳng người, phủi nhẹ nếp váy không hề tồn tại bụi bẩn, ánh mắt nhìn Lâm Vĩ Dân lúc này chỉ còn lại sự lạnh lẽo như nhìn một đống rác. "Đánh người không thành lại tự làm mình ngã, nhìn khó coi lắm."

Lâm Vĩ Dân đứng vững lại, thở hồng hộc như trâu điên, chỉ tay vào mặt cô nhưng tức đến mức không thốt nên lời: "Mày... mày..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cùng lúc đó, tại khu vực VIP được ngăn cách bởi hàng rào nhung đỏ nằm khuất ở một góc trên tầng lửng của sảnh tiệc, có một đôi mắt đen thẳm, sắc lạnh như chim ưng đang thu trọn toàn bộ màn kịch vừa rồi vào tầm nhìn.

Tạ Lẫm ngồi lười biếng trên chiếc ghế sofa bọc da cao cấp. Bộ vest đen may đo thủ công ôm trọn lấy thân hình cao lớn, vạm vỡ, toát lên một luồng khí tràng áp bức, cấm d.ụ.c và nguy hiểm tột cùng. Một tay anh tùy ý cầm ly rượu vang đỏ như m.á.u, tay kia khẽ gõ gõ những nhịp điệu vô hình lên thành ghế.

Là người nắm giữ huyết mạch kinh tế của Tập đoàn Tạ Thị, cũng là chú nhỏ trên danh nghĩa của Tống Hoài Thanh, Tạ Lẫm vốn dĩ chẳng có hứng thú với mấy cái tiệc đính hôn sặc mùi lợi ích của đám nhãi nhép này. Anh đến đây chỉ vì nể mặt ông cụ Tống ở nhà. Ban đầu, anh cứ ngỡ sẽ phải chứng kiến một màn kịch nhàm chán của một cô tiểu thư ngốc nghếch bị gia đình và vị hôn phu dắt mũi.

Nhưng không ngờ, con thỏ trắng nhu nhược trong lời đồn lại đột nhiên nhe nanh múa vuốt, vươn mình biến thành một con báo gấm kiêu ngạo, tàn nhẫn xé nát hợp đồng và vả mặt tra nam một cách dứt khoát, sắc bén đến vậy.

Đôi môi mỏng của Tạ Lẫm khẽ nhếch lên một độ cong nhạt nhòa, đáy mắt đen u tối lóe lên một tia hứng thú mãnh liệt.

"Đại tiểu thư nhà họ Lâm..." Tạ Lẫm khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn, từ tính vang lên trong không gian tĩnh lặng của khu VIP. Ly rượu vang trên tay anh khẽ chao đảo, chất lỏng màu đỏ sóng sánh ánh lên một tia nguy hiểm. "Thú vị đấy."

Dưới sảnh chính, sự hỗn loạn vẫn chưa dừng lại. Tống Hoài Thanh lấy lại vẻ uy phong giả tạo, bước lên chắn trước mặt Lâm Vĩ Dân, dùng ánh mắt thất vọng tột độ nhìn Lâm Ý Vãn: "Lâm Ý Vãn, cô làm loạn đủ chưa? Bây giờ cô lập tức xin lỗi bác Lâm, tôi sẽ niệm tình xưa nghĩa cũ mà bỏ qua chuyện cô xé hợp đồng. Nếu không, cô đừng trách tôi cạn tình cạn nghĩa!"

"Bỏ qua?" Lâm Ý Vãn bật cười thành tiếng, nụ cười rực rỡ nhưng lại mang theo sát khí ngút trời. Cô đưa mắt nhìn lướt qua đám đông quan khách, rồi dừng lại ở vị trí bàn điều khiển âm thanh ánh sáng của sân khấu chính.

Cô đã sống lại một đời, đã nếm trải cái cảm giác bị ngạt thở đến c.h.ế.t trong cô độc, thì chút thể diện rách nát này của bọn chúng có đáng là gì? Hôm nay, cô không chỉ xé nát một bản hợp đồng, mà cô muốn xé nát toàn bộ lớp da mặt của cái gia đình cực phẩm này.

Lâm Ý Vãn vươn tay, ra hiệu cho người nhân viên phục vụ đang đứng gần đó, giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp sảnh: "Đừng vội tức giận. Nếu các người đã muốn chơi lớn, vậy thì tôi sẽ cho các người xem một thứ hay ho hơn tờ giấy lộn này nhiều. Bật màn hình lớn lên cho tôi!"

Trận chiến thực sự, bây giờ mới chỉ bắt đầu. Màn vả mặt này, cô sẽ tát cho bọn chúng không còn đường lui!