Tuyệt Phẩm Vả Mặt: Trở Thành Thím Của Tra Nam

Chương 8



Cả hội trường bật cười ồ lên. Những tiếng cười chế giễu, những ánh mắt khinh miệt không chút che giấu phóng thẳng về phía Lâm Ý Nhu và Đàm Thu Nguyệt. Gia đình họ Lâm, những kẻ từng tự cao tự đại, giờ đây đã bị lột sạch mặt nạ, trở thành một đống rác rưởi bốc mùi giữa Kinh Thị hoa lệ.

Trên khu vực ghế VIP ở tầng lửng, Tạ Lẫm khẽ xoay ly rượu vang đỏ trong tay. Ánh mắt sâu thẳm, đen tối của anh ghim c.h.ặ.t vào bóng dáng kiêu ngạo, rực rỡ của Lâm Ý Vãn đứng giữa sảnh tiệc.

Anh vốn tưởng cô chỉ là một con thỏ nhỏ biết c.ắ.n người lúc cùng đường, nhưng không ngờ, đây lại là một con hồ ly nhỏ vô cùng tàn nhẫn và thông minh. Cách cô tung từng bằng chứng, dồn ép kẻ thù, lật tẩy trò diễn kịch và cuối cùng là dội thẳng gáo nước lạnh vào mặt kẻ đạo đức giả... mọi thứ đều sắc bén, dứt khoát, không chừa lại cho kẻ thù một con đường sống.

Thật sự... rất hợp khẩu vị của anh.

Dưới sảnh, Tống Hoài Thanh chứng kiến toàn bộ sự sụp đổ của nhà họ Lâm, trong lòng dâng lên một cỗ cảm xúc phức tạp. Hắn cảm thấy mất mặt vì gia đình vợ sắp cưới lại có những bí mật nhơ nhuốc đến vậy, nhưng đồng thời, hắn lại sinh ra một loại ảo giác kỳ lạ.

Trong tư duy hạn hẹp và ích kỷ của một gã tra nam, Tống Hoài Thanh cho rằng Lâm Ý Vãn làm lớn chuyện, xé rách mặt với gia đình, hắt nước vào mặt Lâm Ý Nhu... tất cả chỉ vì cô quá yêu hắn, quá ghen tuông vì sợ mất hắn vào tay cô em gái, nên mới phải dùng cách thức cực đoan này để chứng minh giá trị bản thân.

Nghĩ đến đây, Tống Hoài Thanh lấy lại vẻ đạo mạo. Hắn chỉnh lại vạt áo vest, sải bước tiến về phía Lâm Ý Vãn. Hắn tự cho mình cái quyền của một kẻ bề trên, dùng giọng điệu bao dung, ban ơn để lên tiếng phá vỡ bầu không khí căng thẳng.

"Vãn Vãn, đủ rồi đấy." Tống Hoài Thanh nhíu mày, đưa tay định nắm lấy tay cô. "Anh thừa nhận, bác Lâm và Ý Nhu đã làm sai với em. Em giận dữ, vạch trần họ, bắt họ bẽ mặt, như vậy là đã trút được cơn giận rồi. Mọi chuyện dừng ở đây đi. Em làm nhà họ Lâm mất mặt, cũng là làm nhà họ Tống của anh mất mặt."

Hắn hắng giọng, cố tỏ ra thâm tình: "Nhưng nể tình em chịu nhiều ủy khuất, anh sẽ không tính toán chuyện em xé hợp đồng. Gia sản nhà họ Lâm đã nát bét thế này, em cũng chẳng còn chỗ dựa nào khác đâu. Ngoan ngoãn xin lỗi anh một tiếng, hôn lễ của chúng ta vẫn sẽ diễn ra như bình thường. Anh vẫn sẽ cưới em, cho em danh phận Thiếu phu nhân nhà họ Tống."

Nghe những lời tự luyến buồn nôn của Tống Hoài Thanh, Lâm Ý Vãn từ từ quay đầu lại. Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tự mãn của gã đàn ông mà kiếp trước cô đã dành trọn thanh xuân để yêu thương, phục vụ, cuối cùng đổi lại là cái c.h.ế.t tức tưởi trong căn phòng lạnh lẽo.

Một sự ghê tởm dâng lên từ tận đáy lòng khiến cô muốn nôn mửa. Xử lý xong đám cặn bã nhà họ Lâm, bây giờ, mục tiêu cuối cùng trong đêm nay, chính là gã tra nam ảo tưởng sức mạnh này.

Lâm Ý Vãn lùi lại một bước, tránh khỏi bàn tay của Tống Hoài Thanh. Khóe môi cô cong lên một nụ cười rực rỡ nhưng lại mang theo sát khí ngút trời.

"Anh nói đúng, Tống Hoài Thanh." Giọng cô vang lên, nhẹ nhàng nhưng đủ để truyền khắp hội trường. "Nhà họ Lâm đã không còn là chỗ dựa của tôi nữa. Cho nên, tôi quyết định..."

Cô dừng lại một nhịp, ánh mắt lướt qua Tống Hoài Thanh, hướng thẳng về phía khu vực VIP trên tầng lửng, nơi có một bóng dáng nam nhân quyền lực đang ngồi chìm trong bóng tối.

"... Tôi sẽ tự tìm cho mình một chỗ dựa vững chắc hơn."

(1) Chú thích: Tuân thủ quy tắc giới hạn "Mày - Tao", chỉ sử dụng một câu duy nhất trong khoảnh khắc người cha ruột cực kỳ mất kiểm soát và phẫn nộ cùng cực để bộc lộ bản chất thô bạo, ngay sau đó nữ chính đã đáp trả bằng xưng hô "Ông - Tôi" để giữ đúng tôn ti và văn phong lạnh lùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Bầu không khí trong sảnh tiệc của Khách sạn Đế Cảnh lúc này giống như một nồi nước sôi vừa bị đổ ập một tảng băng ném xuống, tĩnh lặng đến nghẹt thở nhưng lại cuộn trào những đợt sóng ngầm dữ dội. Những mảnh giấy lộn xộn của bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần vẫn còn vương vãi trên mặt t.h.ả.m nhung đỏ thẫm, tựa như sự chế giễu cay nghiệt nhất dành cho lòng tham không đáy của gia tộc họ Lâm.

Đứng giữa đống đổ nát của danh dự và tình thân, Lâm Ý Vãn tựa như một đóa hồng gai vừa rũ bỏ lớp sương mù ốm yếu. Nước linh tuyền từ không gian ngọc bích không chỉ càn quét sạch sẽ cơn hen suyễn mãn tính mà còn bơm vào huyết quản cô một luồng sinh khí lạnh lẽo, sắc bén đến gai người.

Tống Hoài Thanh sững sờ trong giây lát, bàn tay đang vươn ra giữa không trung cứng đờ. Hắn vừa nghe thấy cái gì? Cô nói cô sẽ tự tìm một chỗ dựa vững chắc hơn?

Sự ngỡ ngàng nhanh ch.óng bị thay thế bởi cảm giác bị x.úc p.hạ.m tột độ. Trong tiềm thức của Tống Hoài Thanh, Lâm Ý Vãn luôn là một người phụ nữ yếu ớt, lụy tình, chỉ cần hắn ban phát một chút dịu dàng là cô sẽ ngoan ngoãn dâng lên toàn bộ khối tài sản thừa kế. Hắn tự cho mình là đấng cứu thế, là chiếc phao cứu sinh duy nhất của cô trong cái gia đình họ Lâm đầy rẫy sự thối nát này.

"Vãn Vãn, em đang nói sảng cái gì vậy?" Tống Hoài Thanh thu tay về, cố gắng duy trì vẻ mặt quân t.ử bao dung, nhưng đôi mắt đã hằn lên những tia m.á.u tức tối. Hắn hạ giọng, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe thấy: "Đừng thử thách sự kiên nhẫn của anh. Em làm loạn đến mức này, bóc trần chuyện xấu của cha ruột, lại còn bêu rếu Ý Nhu, danh tiếng của em trong giới thượng lưu Kinh Thị coi như cũng hủy hoại theo rồi. Ngoài anh ra, ngoài nhà họ Tống ra, em nghĩ còn ai dám cưới một người phụ nữ tuyệt tình, không chừa đường lui cho chính gia đình mình như em?"

Hắn hất cằm, vạt áo vest đắt tiền hơi rung lên theo nhịp thở gấp gáp: "Anh đã nói sẽ không tính toán, vẫn cho em vị trí Thiếu phu nhân nhà họ Tống, đó là sự nhân nhượng lớn nhất rồi. Ngoan ngoãn theo anh vào trong, dập tắt truyền thông đi, đừng tự cắt đứt con đường sống duy nhất của mình!"

Nghe những lời lẽ rỗng tuếch, tràn ngập sự ban ơn buồn nôn của Tống Hoài Thanh, Lâm Ý Vãn suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng.

Kiếp trước, cô chính là vì bị những lời đường mật giả tạo này tẩy não, tin rằng hắn thực sự yêu thương mình, mới cam tâm tình nguyện lùi về sau, dâng hiến mọi thứ. Kết cục thì sao? Hắn bòn rút cạn kiệt giá trị của cô, rồi nhẫn tâm bỏ mặc cô nghẹt thở đến c.h.ế.t trong căn phòng lạnh lẽo, chỉ để vội vàng chạy đi tổ chức sinh nhật cho con gái của Lâm Ý Nhu.

Sự ghê tởm trào dâng từ dạ dày lên đến tận cổ họng. Ánh mắt Lâm Ý Vãn nhìn Tống Hoài Thanh lúc này không còn lấy một tia nhiệt độ, mà giống như đang nhìn một đống rác rưởi bốc mùi.

"Nhân nhượng? Con đường sống duy nhất?" Lâm Ý Vãn lặp lại từng chữ, giọng điệu trong trẻo nhưng mang theo sự trào phúng sắc như d.a.o cạo.

Cô đột ngột lùi lại ba bước, kéo dãn khoảng cách với hắn, sau đó xoay người bước thẳng về phía bục phát biểu ở trung tâm sảnh tiệc. Dưới ánh đèn pha lê rực rỡ, bóng lưng thẳng tắp của cô toát lên một vẻ kiêu hãnh không thể xâm phạm.

Lâm Ý Vãn vươn tay, dứt khoát cầm lấy chiếc micro trên bục.

"Tít—"

Một âm thanh ch.ói tai vang lên qua hệ thống loa, cắt ngang mọi tiếng xì xào bàn tán của hàng trăm vị khách mời thượng lưu. Tất cả ánh mắt một lần nữa đổ dồn về phía người con gái đang đứng trên bục cao.

"Các vị khách quý đang có mặt tại đây," Lâm Ý Vãn cất giọng, rành rọt, vang vọng khắp hội trường lớn. "Vừa rồi, thiếu gia Tống Hoài Thanh của nhà họ Tống có nói với tôi rằng, anh ta sẵn sàng tha thứ cho sự 'ngỗ nghịch' của tôi ngày hôm nay, và vẫn nguyện ý ban phát cho tôi danh phận Thiếu phu nhân. Anh ta nói, ngoài anh ta ra, ở Kinh Thị này không ai dám chứa chấp tôi nữa."