Tuyệt Tình Phủ Hầu: Đích Nữ Niết Bàn Trùng Sinh

Chương 6



"Đưa ta đến gặp tổ phụ! Ngay lập tức!" Giọng nói của Giản Chân đanh lại, mang theo uy áp không thể chối từ khiến chính Thu Cảnh Du cũng phải sững sờ. Đứa biểu muội nhu nhược, bi lụy ngày nào giờ đây lại phát ra một khí tràng bức người, tựa như một bậc đế vương đang ra lệnh.

Thu Cảnh Du không dám cản, vội vã lấy một chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt choàng lên người nàng, sau đó bế thốc nàng lên, sải những bước dài hướng về sương phòng phía đông.

Bên trong phòng, không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc nhọc nhằn, đứt quãng của Giản lão gia t.ử trên giường bệnh. Vài vị đại phu râu tóc bạc phơ đang lắc đầu thở dài, thu dọn hòm t.h.u.ố.c chuẩn bị rời đi.

Giản Chân bước xuống khỏi vòng tay Thu Cảnh Du, đi thẳng đến bên giường. Nhìn khuôn mặt gầy guộc, tái nhợt như tờ giấy của ông nội, trái tim nàng thắt lại. Ở thế giới hiện đại, nàng là một bậc thầy giám bảo hô mưa gọi gió, nhưng đồng thời, nàng cũng xuất thân từ một gia tộc có truyền thống y học cổ truyền. Từng đường kinh mạch, từng vị thảo d.ư.ợ.c đều đã khắc sâu vào trong xương tủy nàng.

Nàng đưa tay bắt mạch cho ông cụ. Nhịp đập rời rạc, hư vô, khí huyết ứ trệ tại tâm mạch. Quả thực là đã bước một chân vào quỷ môn quan. Nhưng với Giản Chân, chỉ cần Diêm Vương chưa gạch tên, nàng tuyệt đối không buông tay.

"Biểu ca, chuẩn bị cho ta một bộ ngân châm tốt nhất, nướng qua lửa than. Cử người đến thái y viện lấy Nhân Sâm ngàn năm, T.ử Đằng La, Độc Hoạt, Xuyên Khung và ba lạng Xạ Hương xịn nhất, thái mỏng đun lửa lớn trong một nén nhang!" Nàng quay sang hạ lệnh, giọng nói dứt khoát, lưu loát đến mức khiến các vị đại phu có mặt ở đó phải trợn tròn mắt.

"Đại tiểu thư, d.ư.ợ.c liệu ngài nói toàn là t.h.u.ố.c mạnh, lão gia t.ử cơ thể suy kiệt, làm sao chịu nổi hư bổ?" Một lão đại phu vuốt râu lên tiếng can ngăn.

"Người sắp c.h.ế.t, dùng t.h.u.ố.c bình thường thì có ích gì? Lấy độc trị độc, mượn hỏa công tâm!" Giản Chân lạnh lùng quát, ánh mắt lướt qua như một lưỡi d.a.o băng khiến lão đại phu lập tức im bặt.

Chỉ trong chớp mắt, mọi thứ đã được chuẩn bị xong. Giản Chân cởi bỏ áo choàng, cầm lấy hộp ngân châm. Đôi bàn tay vốn được dùng để chạm khắc, thẩm định những món đồ cổ vô giá nay di chuyển với tốc độ hoa cả mắt.

"Phập! Phập! Phập!"

Ngân châm chuẩn xác găm vào các đại huyệt: Bách Hội, Thần Môn, Đản Trung, Khí Hải. Nàng dùng thủ pháp vê châm đặc biệt của gia tộc hiện đại, truyền từng đợt lực đạo nhỏ nhưng liên tục vào các huyệt vị, kích thích tâm mạch đang dần đình công của ông cụ. Mồ hôi lấm tấm trên trán Giản Chân, sắc mặt nàng vốn đã nhợt nhạt nay càng thêm trong suốt, nhưng ánh mắt lại rực lửa kiên định.

Thời gian như ngừng trôi. Cả căn phòng nín thở theo dõi từng cử động của nàng. Nửa canh giờ sau, Giản lão gia t.ử đột nhiên ho khan một tiếng, phun ra một b.úng m.á.u đen ngòm đặc quánh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Tổ phụ!" Thu Cảnh Du thốt lên hoảng hốt.

Giản Chân nhanh tay rút châm, thở phào một hơi, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười mệt mỏi: "Tốt rồi. Máu bầm chèn ép tâm mạch đã được nôn ra. Lập tức cho ông nội uống t.h.u.ố.c. Mạng của ông, ta đã giành lại được từ tay Diêm Vương rồi."

Các đại phu bước tới bắt mạch lại, sắc mặt từ kinh ngạc chuyển sang chấn động tột độ. Nhịp đập dẫu còn yếu nhưng đã ổn định, tà khí hoàn toàn tiêu tán. Bọn họ đồng loạt quỳ rạp xuống đất: "Y thuật của đại tiểu thư quả là xuất thần nhập hóa, chúng thần bái phục!"

Thu Cảnh Du nhìn muội muội đang lảo đảo vì kiệt sức, trong lòng vừa xót xa vừa dâng lên một cỗ tự hào mãnh liệt. Hắn tiến tới đỡ lấy nàng, trầm giọng thề: "Chân nhi, muội cứ yên tâm nghỉ ngơi. Món nợ với Cố gia, Thu gia ta sẽ bắt chúng trả gấp trăm ngàn lần!"

Giản Chân tựa đầu vào vai biểu ca, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai đầu tiên đang x.é to.ạc tầng mây xám xịt.

"Không, biểu ca." Nàng nhẹ giọng đáp, thanh âm mỏng manh nhưng sắc lạnh như sương giá mùa đông. "Kẻ c.ắ.n ta một nhát, ta phải tự mình bẻ gãy từng cái răng của chúng mới thỏa mãn. Cứ để bọn chúng nhảy nhót thêm vài ngày."

Cùng lúc đó, tại Cố Hầu Phủ.

Bầu không khí ảm đạm bao trùm lên toàn bộ khuôn viên vốn dĩ từng vô cùng tráng lệ. Cánh cổng lớn bằng gỗ lim nạm đồng bị Thu Cảnh Du đạp nát bấy hôm qua vẫn nằm chỏng chơ giữa vũng bùn lầy, trông giống như cái tát giáng thẳng vào mặt Cố gia trước toàn bộ Kinh Đô.

Cố Khuynh Hàn đứng giữa thư phòng lạnh lẽo. Dưới sàn nhà, vết m.á.u đỏ sẫm từ ngón tay Giản Chân nhỏ xuống khi nàng viết Hòa Ly Thư đã khô lại, bám c.h.ặ.t vào lớp gỗ bào, ch.ói mắt đến mức khiến hắn cảm thấy ngột ngạt.

Hắn nhắm nghiền mắt lại. Trong đầu hắn cứ lặp đi lặp lại hình ảnh Giản Chân gầy gò, ướt sũng dưới mưa, ánh mắt nhìn hắn không còn lấy một tia ái mộ hay bi lụy, mà chỉ là sự tuyệt vọng và khinh bỉ tột cùng. Nàng ném tờ giấy đẫm m.á.u vào mặt hắn, sau đó quay lưng bước đi, không hề quay đầu lại.

Một trăm hai mươi rương của hồi môn. Toàn bộ tiền bạc, khế ước đất đai, cửa hiệu, trân châu mã não mà Giản Chân mang theo khi gả vào phủ đều bị dọn sạch sẽ. Giờ phút này, Cố Khuynh Hàn mới bàng hoàng nhận ra, sự xa hoa lộng lẫy của Cố Hầu Phủ trong hai năm qua, toàn bộ đều được đắp nặn từ tiền của nữ nhân mà hắn ngày đêm khinh rẻ.

"Khuynh Hàn..."