Giản Chân quỳ ở đó, hai bàn tay bám c.h.ặ.t vào phiến đá gồ ghề, mười ngón tay đã rỉ m.á.u vì cào xé trong tuyệt vọng. Nước mưa tuôn rơi trên gương mặt tái nhợt, hòa lẫn với những giọt nước mắt mặn chát và cả vệt m.á.u tươi từ trán rỉ xuống sau hàng chục lần dập đầu tạ tội. Nàng mặc một bộ y phục mỏng manh đã ướt sũng, dán sát vào cơ thể tiều tụy. Nếu tinh mắt nhìn kỹ, người ta sẽ thấy trên cánh tay và cổ tay nàng chi chít những vết sẹo mờ nhạt, có vết đã đóng vảy, có vết vẫn còn đang rướm m.á.u tươi. Đó là dấu tích của hai năm trời ròng rã làm "dược dẫn" – làm một cái kho m.á.u sống để cung cấp cho người con gái mà trượng phu nàng yêu thương nhất.
"Hầu gia... Cố Khuynh Hàn... Ta cầu xin chàng..." Giản Chân khản giọng gào lên, âm thanh vỡ vụn bị tiếng sấm sét nuốt chửng. "Ông nội ta không trụ nổi nữa rồi! Chỉ cần một viên Hồi Mệnh Đan của Cố gia thôi... Chỉ cần một viên thôi... Chàng muốn ta lấy bao nhiêu m.á.u ta cũng chịu, ta xin chàng mở cửa đi!"
Cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo của thư phòng vẫn đóng c.h.ặ.t, im lìm như một nấm mồ. Bên trong ánh nến ấm áp hắt lên bóng dáng của hai con người đang tựa vào nhau, phác họa ra một bức tranh ân ái mỉa mai đến cùng cực trước mắt Giản Chân.