Ta là thứ nữ trong nhà, từ nhỏ đã nhận được sự che chở, chăm sóc của đích tỷ.
Kiếp trước, đích tỷ gả cho Nhiếp chính vương – kẻ vốn có tật ẩn hiến, không thể hành phòng.
Tỷ ấy ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, cuối cùng u uất mà c.h.ế.t.
Còn ta gả cho chàng Trạng nguyên lang xuất thân bần hàn.
Chàng chê ta thô lậu, ta mắng chàng hủ lậu chua ngoa.
Ngày qua ngày, gà bay ch.ó chạy, chẳng một chút yên thân.
Kiếp này, ta và đích tỷ cùng lúc trọng sinh.
Đích tỷ nhìn ta, nhẹ giọng hỏi: "Đổi không?"
Ta lập tức đáp lời: "Đổi!"
1.
Sắc chỉ ban hôn của triều đình vừa hạ xuống, thấy đích tỷ thở ngắn than dài, ta liền biết tỷ ấy cũng trọng sinh rồi.
Kiếp trước, tỷ ấy hân hoan lên kiệu hoa, trở thành Nhiếp chính vương phi kim tôn ngọc quý. Nhưng sau đó lại u uất không vui, chưa đầy ba mươi tuổi đã buông tay nhân thế.
Ta tò mò hỏi: "Nhiếp chính vương chẳng lẽ không tốt sao?"
"Tốt cái nỗi gì!" Đích tỷ phì một tiếng: "Chẳng qua là hạng 'giáo đầu bạc', nhìn thì oai phong nhưng bên trong chẳng dùng được gì!" Nói đoạn, tỷ ấy lại rút khăn tay ra sụt sùi.
"Hắn 'không được' thì liên quan gì đến chúng ta?" Ta lựa lời an ủi. Đích tỷ đỏ bừng mặt, bảo ta chưa thành thân nên chẳng hiểu gì cả.
Sao lại không hiểu chứ? Kiếp trước ta cũng từng gả đi rồi.
Phụ thân vì muốn phô trương thanh thế trọng dụng nhân tài, cậy quyền Thừa tướng, ép gả một thứ nữ như ta cho Trạng nguyên lang Trương Nhượng. Trương Nhượng tuy tướng mạo khôi ngô nhưng tính tình gàn dở, tự cao tự đại, chốn quan trường chẳng đi đến đâu. Phụ thân vốn khinh rẻ đứa con thiếp thất này nên cũng lười giúp hắn.
Ta và Trương Nhượng tính khí xung khắc, phu thê bần hàn trăm chuyện t.h.ả.m thương, ngày ngày gà bay trứng ch.ó. Sau này hắn dứt khoát nạp thiếp, ba năm bồng hai đứa, cố ý trưng ra bộ mặt đắc ý cho ta xem. Những chuyện cũ ấy, thật chẳng muốn ngoảnh đầu nhìn lại.
Đích tỷ đột ngột nắm lấy tay ta, ánh mắt khẩn thiết:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chỉ ý triều đình khó lòng vi phạm. Muội muội đã không thích Trương Nhượng, chi bằng để ta gả thay, muội thay ta làm Nhiếp chính vương phi, thấy thế nào?"
Đích tỷ tính tình mềm yếu, nếu lại gả cho Nhiếp chính vương như kiếp trước, e là vẫn khó thoát cảnh u uất mà c.h.ế.t. Ta sao có thể giương mắt nhìn tỷ ấy nhảy vào hố lửa thêm lần nữa, bèn sảng khoái đáp: "Thành giao!"
Mẫu thân ta xuất thân thấp kém, mất khi ta còn nhỏ. Phụ thân chỉ để tâm đến quan lộ, đích mẫu lại ghét ta, không muốn ta lởn vởn trước mắt. Duy chỉ có đích tỷ là đối đãi tốt với ta. Tỷ ấy cho ta quần áo cũ, xin tha khi ta bị phạt quỳ, và mắng nhiếc lũ nô tỳ nịnh hót khi ta bị bắt nạt.
Nhưng phần lớn thời gian, đích tỷ cũng chẳng rảnh rang để ý đến ta. Tỷ ấy phải học cầm kỳ thi họa, lễ nghi giáo huấn để trở thành mẫu mực của các khuê tú. Với ta mà nói, chỉ cần có cơm ăn, có áo mặc, không bị ai bắt nạt là mãn nguyện rồi. Đàn ông có yêu ta hay không, có muốn chạm vào ta hay không, ta chẳng mảy may để tâm.
Cứ thế, ta và đích tỷ cùng ngày xuất giá, dưới lớp khăn voan đỏ, chúng ta bước lên kiệu hoa của đối phương. Từ đó, danh tính đảo rời: Ta là Thẩm Sơ Nguyệt, tỷ ấy là Thẩm Uyển Tinh.
2.
Ánh trăng như lụa, nến đỏ cao khơi. Nhiếp chính vương phủ một mảnh hỷ khí lâm môn.
Bụng ta đói cồn cào, bèn lục lọi dưới nệm tìm được ít táo đỏ, nhãn nhục và đậu phộng, cứ thế "rôm rốp" mà ăn. Khi Nhiếp chính vương bước vào, ta đã kịp giấu đống vỏ thừa, ngồi đoan trang trên giường hỷ.
Tinhhadetmong
Khăn voan được vén lên, ta ngước nhìn người đàn ông trước mắt với vẻ đầy mong đợi. Hắn là Cố Cảnh Ngôn, hoàng thúc của tiểu hoàng đế, từ nay về sau sẽ là người bao ăn bao ở cho ta. Mặt như quan ngọc, dáng dấp hiên ngang, nhưng... có bệnh kín.
Thật sự là quá hoàn mỹ!
Vừa nhìn thấy ta, Cố Cảnh Ngôn lộ vẻ kinh ngạc, thốt lên: "Là nàng?"
Ta ngẩn ra: "Vương gia trước đây từng gặp thiếp thân sao?"
"Chưa từng." Ánh mắt hắn lóe lên tia cảm xúc khó đoán, cười như không cười. Nụ cười ấy làm ta chột dạ, cảm giác như bị nhìn thấu. Nhưng ta dám chắc hắn chưa bao giờ thấy mặt ta hay đích tỷ.
Cố Cảnh Ngôn ngồi xuống cạnh giường, bàn tay thon dài trắng trẻo đưa lại gần, khẽ lướt qua gò má ta. Hình như... hắn định chạm vào ta. Ta cứng đờ người, cảnh giác cao độ.
Trước khi cưới, tỷ muội ta đã truyền thụ kinh nghiệm kiếp trước cho nhau. Tỷ ấy nói Cố Cảnh Ngôn lãnh tâm lãnh tình, kiệm lời, chẳng màng nữ sắc. Hắn thậm chí từng thẳng thừng nói với đích tỷ: "Bản vương không thể hành phòng, nàng sau này đừng phí tâm tư."
Nghĩ đến đây, lòng ta mới vững lại đôi chút. Đàn ông mà, ai chẳng muốn che đậy khiếm khuyết, chắc hẳn phải diễn một màn ra trò rồi sau đó mới giả vờ không có hứng thú để giữ thể diện. Ta thầm nghĩ: Để xem ngài diễn đến mức nào.
Đầu ngón tay Cố Cảnh Ngôn chậm rãi dừng trên môi ta, rồi khẽ miết một cái. Hắn nhìn ngón tay mình, "chậc chậc" hai tiếng rồi cười. Mắt ta tối sầm lại. Trên ngón tay hắn dính lớp son đỏ rực của ta, kèm theo một mẩu vỏ lạc mỏng dính màu hồng.
"Ngon không?" Hắn hỏi.