Tỷ Muội Dịch Giá

Chương 2



Ta thấy mất mặt quá, dứt khoát "đập nồi dìm thuyền", lật tung đệm giường cho hắn xem: "Không ngon sao ta ăn nhiều thế này được?"

Cố Cảnh Ngôn nén cười, ghé sát tai ta phả hơi nóng như lan, nhưng giọng điệu chẳng chút thành ý: "Hoa quả này ngụ ý sớm sinh quý t.ử', xem ra Vương phi đã nôn nóng muốn khai chi tán diệp cho bản vương rồi."

Ánh mắt ta vô thức rơi xuống "chỗ đó" của hắn, tràn đầy sự đồng cảm. Hắn vẫn còn diễn cơ đấy.

Giây tiếp theo, ta bất ngờ bị hắn đẩy ngã xuống giường. Thân hình cường tráng, đầy sức mạnh ép xuống, che khuất ánh sáng, bóng nến chập chờn giữa sắc đỏ hỷ sự. Hắn tháo đai lưng của ta, động tác hung hãn như thể sắp nuốt chửng ta tới nơi.

Hắn định làm thật sao?!

Tinhhadetmong

Ta sợ đến mức hét toáng lên: "Thiếp... thiếp... thiếp thân không khỏe, Vương gia tha mạng!"

Bàn tay đang làm loạn kia mới chịu dừng lại. Cố Cảnh Ngôn vẫn giữ tư thế áp sát, ung dung nhìn ta: "Vương phi sau này thân thể không khỏe, nhất định phải nói sớm."

"Phải, phải, phải..." Ta thầm thề, sau này ta sẽ thường xuyên "không khỏe".

3. 

Đợi Cố Cảnh Ngôn đi rồi, ta mới sực tỉnh. Hắn rõ ràng cố ý ép ta cầu xin để có cớ rời đi một cách hợp lý. Đúng là đồ đàn ông mưu mô!

Ta đ.á.n.h một giấc ngon lành, hôm sau theo hắn vào cung, được tiểu hoàng đế khách khí gọi một tiếng "Hoàng thẩm". Giây phút đó ta mới nhận ra thân phận này oai phong đến nhường nào. Ngày lành đến thật rồi!

Nhiếp chính vương phủ phong cảnh hữu tình, đình đài lầu các san sát. Ta ăn no uống say, hái hoa sau vườn kết thành vòng đội lên đầu. Xoay vòng, nhảy nhót, ngắm vuốt, nghêu ngao hát nhỏ. Chơi mệt rồi, ta mang quả dưa hấu lớn ngâm vào nước hồ sau vườn, nằm trên ghế tựa dưới bóng cây hóng mát.

Tiểu Thúy vừa quạt vừa càm ràm: "Đêm động phòng Vương gia không cùng người hành lễ hợp cẩn, vậy mà người vẫn còn tâm trí chơi bời!"

Ta xòe tay, thản nhiên đáp: "Hắn không làm việc, cũng chẳng phải do ta không chịu hầu hạ, không trách ta được nha."

Tiểu Thúy vốn là nha hoàn của đích tỷ, vốn dĩ chẳng xem ta ra gì. Khi tráo đổi, vì sợ phụ mẫu nhận ra nên đích tỷ mới để nàng ta theo ta. Thật lòng mà nói, giờ ta lo cho đích tỷ hơn.

Trương Nhượng tuy nhân phẩm không tồi nhưng nhiễm đầy thói hư tật xấu của đám hủ nho. Nhớ kiếp trước, cũng đêm tân hôn đó, ta đợi đến mòn mỏi, đói không chịu nổi nên mới lục quả dưới nệm ăn. Khi hắn vào phòng, đúng lúc thấy ta đang há mồm c.ắ.n hạt lạc. Sắc mặt hắn biến đổi như thể bị sỉ nhục, nhưng vẫn nén giận, văn vẻ đạo mạo:

"Thẩm nhị tiểu thư, hôm nay là đại hỷ của ta và nàng, khăn voan này vốn phải do phu quân vén lên mới đúng. Nàng không đợi ta đã tự ý vén khăn, phải chăng ta đã làm gì sai khiến nàng phật ý?"

Ta cũng dùng đạo lý đáp lại: "Ta chỉ là đói quá thôi, chàng đừng nghĩ nhiều. Hay là ta trùm lại nhé, chàng vén lại lần nữa được không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn bất mãn: "Thành thân là chuyện đại sự, lễ nghi không được sai nửa bước. Tiểu thư qua loa như vậy, rõ ràng là không coi Trương mỗ ra gì!"

Ta tức muốn bốc hỏa, ném vỏ lạc xuống đất mắng: "Chỉ là ăn miếng đồ ăn thôi mà! Chàng ở tiền sảnh ăn no uống đủ rồi, còn ta cả ngày chưa có gì vào bụng, giờ không ăn thì nhịn đến sáng mai chắc? Cảm giác đó khó chịu lắm đấy!"

Hắn tức đến đỏ mặt, tay run rẩy chỉ vào ta: "Cứ ngỡ thế gia chi nữ lễ tiết chu toàn, không ngờ nàng... nàng..."

Hắn "nàng" hồi lâu, ta thè lưỡi làm mặt quỷ. Hắn giận đến tái mặt, phất tay áo bỏ đi ngay lúc đó. Từ đấy về sau, chúng ta chẳng ngày nào yên ổn. Hắn luôn soi mói từng li từng tí, cằn nhằn lỗi lầm của ta. Cuối cùng, hắn đập bát đĩa, ta xé thơ hắn vừa viết, chẳng ai nhường ai.

May quá, kiếp này thoát được hắn rồi.

Ước chừng thời gian vừa đủ, ta vớt quả dưa hấu được ướp lạnh dưới nước lên, "răng rắc" bổ làm đôi, dùng thìa xúc ăn, sảng khoái vô cùng.

"Ngươi ăn không?" Ta đưa nửa kia cho Tiểu Thúy.

Nàng ta lườm một cái: "Hừ."

"Thái độ gì thế, ta giờ là Nhiếp chính vương phi đấy."

"Vị trí này rõ ràng là của đại tiểu thư!" Tiểu Thúy rơm rớm nước mắt: "Không biết tiểu thư nghĩ gì, Nhiếp chính vương phi không làm lại muốn đổi với người, gả cho cái tên thư sinh nghèo kiết xác kia."

Ta ôm nửa quả dưa, thong dong nói: "Ngươi thì hiểu cái gì. Tỷ ấy làm đại tiểu thư quen rồi, từ nhỏ cẩm y ngọc thực, chẳng phải lo toan nên mới muốn theo đuổi tình yêu oanh oanh liệt liệt. Cái câu đó nói thế nào nhỉ? À, đúng rồi, 'ấm cật no nê thì sinh dâm d.ụ.c'."

"Ta thì khác nha, ăn no mặc ấm còn chưa xong, hơi đâu mà nghĩ chuyện khác? Ta gả tới đây là để kiếm miếng cơm thôi." Ta ra hiệu bảo nàng ta ghé tai lại gần, thầm thì bí mật: "Ngươi biết không? Nhiếp chính vương... không được!"

Tiểu Thúy trợn tròn mắt hét lên: "Cái gì? Nhiếp chính vương không được!"

Ta vội nhảy dựng lên bịt miệng nàng ta lại: "Hét to thế làm gì, ngốc à!"

Nàng ta bị ta bịt đến nghẹt thở, mặt mày tái mét. "Nhiếp chính vương không được là chuyện tốt, đỡ cho cô nãi nãi ta sau này phải hầu hạ hắn, hiểu chưa?"

Chẳng biết nàng ta có nghe lọt tai không, cứ chân tay múa may, kêu la oai oái. Con bé này tâm lý kém quá, chuyện nhỏ thế đã không chịu nổi. Ta ngán ngẩm lắc đầu, buông nàng ta ra.

Quay người lại.

Thấy Cố Cảnh Ngôn đang ngồi đúng chiếc ghế dựa ta vừa nằm, ung dung gặm dưa hấu.