Tỷ Muội Dịch Giá

Chương 4



Mới đầu họ chỉ ôm ấp, sau đó tình sâu như lửa khó lòng kiềm chế, chẳng mấy chốc đã hôn nhau thắm thiết. Đích tỷ kiễng chân, vòng tay ôm cổ Trương Nhượng, mặt đỏ lựng, nhắm mắt hưởng thụ. Trương Nhượng đặt tay lên eo thon của nàng, rèm mi khẽ run, hơi thở dồn dập.

Ta không dám nhìn thêm, vội vàng quay người đi. Nào ngờ đập ngay vào một l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc, suýt nữa thì hét lên thành tiếng. Cố Cảnh Ngôn luôn xuất hiện một cách thần xuất quỷ nhập như vậy. Ta nhíu mày, nhìn hắn đầy vẻ ghét bỏ. Nhìn cái gì mà nhìn, cảnh tượng phía sau là không hợp lễ nghĩa không nên nhìn ngài không hiểu sao?

Cố Cảnh Ngôn chỉ liếc nhìn phía sau một cái, rồi ánh mắt lại rơi xuống người ta: "Ghen rồi sao?" – Hắn trầm giọng hỏi.

Ta còn chưa hiểu câu này nghĩa là gì, đã bị hắn đùng đùng kéo đi một quãng xa, đến một nơi không ai quấy rầy. Mùa hè oi bức, hương sen thoang thoảng, tiếng ve trên cây đang thiu thiu ngủ. Cổ tay bị siết đau điếng, ta hất tay hắn ra: "Ngài làm cái gì vậy!"

"Thấy phu thê nhà người ta nồng nàn thắm thiết, tình sâu nghĩa nặng," – Hắn nuốt nước bọt, yết hầu chuyển động – "nàng có phải thấy ngưỡng mộ rồi không? Đố kỵ rồi không? Ghen rồi không?"

"..."

 

"Từ lúc vào tiền sảnh, mắt nàng chưa bao giờ rời khỏi Trương Nhượng, vừa rồi còn chạy đến lương đình nhìn trộm, nàng vương vấn hắn đến thế sao?"

Ta cười khổ: "Làm sao có thể!"

Cố Cảnh Ngôn vẻ mặt nghiêm nghị, toàn thân tỏa ra uy áp khiến người ta không rét mà run: "Thẩm Uyển Tinh, nhìn vào mắt ta, trả lời bản vương!"

"Cái này thật sự là không có..." Ta ra sức giải thích: "Thiếp vốn định nói vài lời tâm tình với tỷ muội, ai ngờ Trương Nhượng đột nhiên tới đó, thiếp..."

Nhìn thấy đôi mắt Cố Cảnh Ngôn dần híp lại, ta mới sực nhận ra có điều không ổn. Hắn đang lừa ta! Ta là Thẩm Sơ Nguyệt, vậy mà khi hắn gọi tên thật của đích tỷ, ta lại chẳng hề phản ứng gì.

Lộ tẩy rồi!

Tim ta lỡ mất một nhịp, hận không thể tự vả cho mình mấy cái.

"Vương gia, chuyện này nói ra thì dài dòng, đều là lỗi của thiếp..." Đôi chân ta mềm nhũn, sắp khóc đến nơi. Không thể nào giải thích với hắn rằng ta và đích tỷ đều trọng sinh, đích tỷ chê hắn "không được" nên kiếp này muốn gả cho người "dùng được" chứ?

Ta đành nói liều: "Thiếp tham phú quý, một lòng muốn bám víu Nhiếp chính vương nên đã lừa đích tỷ rằng Trương Nhượng tốt đẹp thế này thế kia, lừa tỷ ấy gả đi rồi."

Cố Cảnh Ngôn "ồ" một tiếng, nhướng mày, không chịu buông tha: "Vậy nàng thử nói xem, Trương Nhượng tốt ở chỗ nào?"

Ta thật sự không bịa thêm được nữa, "bộp" một cái quỳ xuống đất: "Vương gia tha mạng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

6

Người đời đều nói Nhiếp chính vương niên thiếu anh tài, năm nay mới vừa tròn hai mươi đã nắm trọn đại quyền trong tay, triều dã trên dưới không ai dám nghịch ý. Đằng sau vẻ ngoài thanh cao như chi lan ngọc thụ ấy là một trái tim sát phạt quyết đoán, tàn nhẫn vô tình.

Ta biết mình không thể trốn chạy: "Vương gia định xử trí thiếp thế nào?"

"Xử trí một mình nàng e là không đủ." Hắn một tay chắp sau lưng, tay kia vô tình hay hữu ý xoay chiếc nhẫn ngọc ban chỉ trên ngón trỏ, chậm rãi đi lại trước mặt ta. "Kháng chỉ khi quân, lừa dối bản vương, Thẩm phủ trên dưới một người cũng đừng hòng thoát khỏi liên can."

Sắc mặt ta trắng bệch, thân hình lảo đảo như sắp đổ, nhưng vẫn lấy hết can đảm mở lời: "Người khác tùy ngài xử trí, Vương gia có thể tha cho tỷ tỷ thiếp được không?"

Tinhhadetmong

Cố Cảnh Ngôn ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt ta: "Che chở Thẩm Sơ Nguyệt đến thế sao?"

"Từ nhỏ đến lớn, tỷ tỷ là người duy nhất đối tốt với thiếp."

"Bản vương đối với nàng không tốt sao?"

Từ khi làm Nhiếp chính vương phi, bụng ta lúc nào cũng no tròn, trên người mặc gấm vóc lụa là, tóc cài trâm vàng bộ d.a.o, ra ngoài có xe thơm lọng quý, phú quý vượt xa trí tưởng tượng. Dù cái phúc này chỉ mới kéo dài vỏn vẹn ba ngày, nhưng cũng coi như c.h.ế.t mà không hối tiếc.

Ta gật đầu lia lịa, công nhận cuộc sống hạnh phúc ngắn ngủi này: "Vương gia đối với thiếp cực tốt, là thiếp không tốt, không nên lừa gạt Vương gia."

Cố Cảnh Ngôn đứng thẳng người dậy, thần thái lạnh lùng như băng sơn dần tan chảy, mày ngài giãn ra, thêm vài phần diễm lệ. Ta nhất thời ngẩn ngơ, quên cả dời mắt.

"Còn quỳ đó làm gì?" Hắn khẽ thở dài, xoa xoa đầu ta: "Theo ta về nhà thôi, đồ đáng thương."

Đến khi ta kịp phản ứng, hắn đã đi xa mấy bước. Ta lật đật bước theo, lòng vẫn còn nghi hoặc không dám tin: "Vương gia đã biết chân tướng, vẫn bằng lòng để thiếp về phủ sao?"

"Nếu không thì sao?" Hắn tức giận đáp.

Ta liếc nhìn về phía lương đình. Sau tán hoa che khuất, thấp thoáng thấy hai bóng hình đang quấn quýt bên nhau. Ta cúi đầu vê vạt áo, lí nhí lẩm bẩm: "Cũng đúng, tỷ tỷ chắc là không thể theo ngài về được nữa rồi."

7. 

Lúc ra về, đích tỷ rưng rưng nước mắt: "Nguyện phụ thân mẫu thân giữ gìn quý thể, không cần lo lắng cho nữ nhi, nữ nhi nhất định sẽ thường xuyên về thăm."

Đích mẫu cảm động không thôi, phụ thân nhìn sang ta, ra hiệu ta cũng phải nói vài câu. Ta vốn không thạo lời hoa mỹ, chỉ đáp: "Thiếp cũng vậy."

.