Phụ thân và đích mẫu tiễn từ tiền đường ra tận cửa môn. So với sự xa cách giữa ta và Cố Cảnh Ngôn, hai người phía sau lại thân mật vô ngần. Trương Nhượng nắm tay đích tỷ, một câu "Uyển Tinh", hai câu "Uyển Tinh" ngọt xớt.
"Uyển Tinh, sau này nàng nhớ nhà, ta sẽ tùy lúc đưa nàng về."
"Uyển Tinh, tối nay nàng muốn ăn gì? Vi phu sẽ đích thân xuống bếp."
Ta nghe mà nổi hết cả da gà. Cố Cảnh Ngôn khẽ hắng giọng, đột ngột dừng bước, ôn tồn nói với đích tỷ: "Bản vương thấy cái tên 'Uyển Tinh' này hợp với Vương phi nhà ta hơn, chi bằng hai tỷ muội các ngươi đổi tên cho nhau đi."
Đích tỷ ngẩn ra một chút, rồi lập tức hiểu ý, tán thưởng gật đầu với ta. Phụ thân và đích mẫu trao nhau ánh mắt ngầm hiểu, thầm thở phào nhẹ nhõm. Nhiếp chính vương đây là đã biết chân tướng nhưng không muốn truy cứu.
Thế nhưng, Trương Nhượng lại không đồng ý.
"Dựa vào cái gì!" Hắn xông lên lý luận với Cố Cảnh Ngôn. "Uyển Tinh nhà ta tuy là thứ xuất, nhưng với ta nàng là bảo vật độc nhất vô nhị trên đời. Hạ quan chức vị không cao, nhưng tuyệt không cho phép ai bắt nạt nàng! Cho dù ngài là Nhiếp chính vương dưới một người trên vạn người, cũng không thể tùy tiện tước đoạt khuê danh của nương t.ử ta!"
Hắn ngẩng cao đầu, nghiến răng nghiến lợi lườm Cố Cảnh Ngôn. Cố Cảnh Ngôn hít sâu một hơi, lạnh lùng nhìn hắn, chẳng biết nói gì thêm. Trương Nhượng là vậy, tính khí bốc lên là như con lừa bướng, không ai cản nổi. Kiếp trước ta khuyên hắn sửa cái nết đó đi, hắn không những không nghe mà còn nóng nảy hơn, đắc tội khắp chốn quan trường.
Đích tỷ kéo kéo tay áo Trương Nhượng: "Tướng công, chàng đừng kích động, chuyện này về nhà thiếp sẽ giải thích với chàng."
Tinhhadetmong
Ta cứ ngỡ đích tỷ sẽ bị mắng một trận, đã chuẩn bị sẵn tinh thần giúp tỷ ấy xả giận. Nào ngờ, kẻ vốn ngang bướng như Trương Nhượng, vừa nghe lời tỷ ấy xong liền thu hết gai nhọn, nắm lấy tay nàng nhu tình: "Được, nghe lời nương t.ử."
Ta đứng hình tại chỗ, há hốc mồm kinh ngạc.
8.
Xe ngựa lộc cộc lăn bánh, Cố Cảnh Ngôn tựa lưng vào đệm mềm nhắm mắt dưỡng thần. Ta ngoan ngoãn ngồi một bên, thở cũng không dám mạnh.
Đích tỷ cố tình về Thẩm phủ trước ta để cha mẹ có sự chuẩn bị, họ vốn cẩn trọng nên đã hạ lệnh cho gia nhân không được để lộ sơ hở. Khả năng duy nhất là cuộc trò chuyện giữa ta và Tiểu Thúy hôm đó đã bị Cố Cảnh Ngôn nghe sạch.
Vậy chẳng phải hắn cũng nghe thấy ta bảo hắn có "bệnh kín" sao?
"Thẩm Uyển Tinh, nàng đang nghĩ gì vậy?" Cố Cảnh Ngôn đột ngột lên tiếng.
Ta giật thót mình, vội vàng cười gượng: "Thiếp đang tính, chắc giờ này Trương Nhượng đã biết người hắn cưới thật ra là đích tỷ Thẩm Sơ Nguyệt rồi, hì hì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Cảnh Ngôn chồm người về phía trước, nhíu mày: "Nàng vẫn còn vương vấn hắn?"
"Không không không!" Ta xua tay liên tục. "Hắn yêu quý tỷ tỷ, sẵn sàng vì tỷ ấy mà ra mặt, thậm chí không tiếc đắc tội Vương gia, thiếp mừng vì tỷ tỷ đã tìm được lương nhân."
Chân mày Cố Cảnh Ngôn càng nhíu c.h.ặ.t: "Ý nàng là bản vương không bằng Trương Nhượng, gả cho bản vương làm nàng uất ức?"
Ta tiếp tục xua tay, nhỏ giọng: "Thiếp bằng lòng đổi với tỷ tỷ, đương nhiên là vì muốn gả cho Vương gia rồi."
Sắc mặt hắn mới dịu đi đôi chút, vỗ vỗ vị trí bên cạnh, ra hiệu ta ngồi gần lại. Một lúc lâu sau, hắn mới lạnh nhạt lên tiếng: "Từ nay về sau, hãy đường đường chính chính làm Nhiếp chính vương phi, quản lý nội vụ trong phủ, không được tơ tưởng đến kẻ khác."
Đây là... hắn thừa nhận ta rồi!
Nghĩ lại thì hắn có bệnh kín, chắc cũng chẳng yêu cầu cao ở Vương phi, chỉ cần trung thành với hắn là được. Ta hớn hở đồng ý: "Vương gia yên tâm, sau này trong lòng thiếp chỉ có Vương gia, Nhiếp chính vương phủ là nhà duy nhất của thiếp."
Cố Cảnh Ngôn khẽ ho một tiếng, quay mặt đi, thoáng thấy vệt đỏ trên má.
Kiếp trước, Trương Nhượng chưa bao giờ cho ta chạm vào nội vụ. Hắn chê ta thô tâm đoảng tính, chưa từng học xem sổ sách, sợ ta làm sai lệch tiền nong nên thà tự mình làm hết, đêm hôm khuya khoắt vẫn thắp đèn lạch cạch gẩy bàn tính. Mỗi dịp cúng bái tổ tiên, hắn đều sám hối trước bài vị: "Cưới vợ không hiền, là lỗi của con." Bề ngoài là tự trách, thực chất là mắng ta.
Vậy mà kiếp này, sản nghiệp to lớn của Nhiếp chính vương phủ, Cố Cảnh Ngôn lại yên tâm giao vào tay ta, còn dặn dò quản gia dạy bảo tận tình. Ta tràn đầy chí khí, thề sẽ không phụ sự tin tưởng của hắn.
9
Đêm đã qua canh hai, ta buồn ngủ đến mức đầu cứ gật lên gật xuống, không cẩn thận mà thiếp đi mất. Cho đến khi cảm thấy thân mình nhẹ bẫng, ta đã được Cố Cảnh Ngôn bế bổng lên.
Hắn lấy xấp sổ sách trên người ta ra, ôn tồn nói: "Sao lại liều mạng thế này? Mai hãy học tiếp, ngủ trước đã."
ta hé mắt lầm rầm: "Những gì đích tỷ biết, thiếp cũng phải học cho bằng được, không thể để ngài thấy cưới thiếp là chịu thiệt."
"Phải đó, nàng không được để bản vương chịu thiệt đâu."
Cố Cảnh Ngôn đặt ta nằm vào phía trong giường, kéo chăn đắp cho ta. Sau đó hắn cởi hài tất, thản nhiên nằm xuống phía ngoài, lại kéo thêm một chiếc chăn khác đắp lên người, nhắm mắt.
Ta lập tức tỉnh táo hẳn. Cố Cảnh Ngôn cứ thế nằm cạnh ta sao? Định ngủ luôn như vậy ư?
"Vương gia? Vương gia?" Ta gọi mấy tiếng, lại đẩy hắn hai cái, hắn chẳng mảy may phản ứng. Ngủ thật là nhanh quá đi.