10.
Gối đầu đột nhiên có thêm một nam nhân, ta không quen, nửa đêm đầu chẳng tài nào chợp mắt. Nhưng đến nửa đêm về sáng thì cũng thiếp đi. Ta tự thuyết phục bản thân mình:
Một là, Cố Cảnh Ngôn là phu quân danh chính ngôn thuận của ta, nếu cứ mãi không chung phòng, trong phủ chắc chắn sẽ lời ra tiếng vào, tổn thương lòng tự trọng của hắn. Hai là, hắn cũng chẳng tính là nam nhân "thực thụ", không thể làm gì ta được, ta cứ coi như đang ngủ cùng tỷ muội tốt của mình vậy.
Từ đó về sau, Cố Cảnh Ngôn đêm nào cũng nằm cạnh ta. Hắn ngủ không được yên phận cho lắm, đôi khi khẽ trở mình là lại vô tình vơ ta vào lòng, thế nào cũng không thoát ra được.
Nhìn gương mặt hắn ở khoảng cách gần, đôi mày kiếm như họa, sống mũi cao thẳng. Lúc ngủ trông hắn ngoan ngoãn hơn ban ngày nhiều. Ta nhìn đến ngẩn ngơ, mãi mới sực nhận ra mặt hai đứa sát nhau quá, đến cả nhịp thở cũng nghe rõ mồn một.
Kiếp trước đích tỷ gả cho hắn, tỷ ấy muốn phu thê hòa thuận, muốn sinh con đẻ cái vui vầy, nên đã chủ động lấy lòng. Cố Cảnh Ngôn thủy chung vẫn lãnh đạm, chưa từng viên phòng. Đích tỷ chịu không nổi, chất vấn thẳng mặt, hắn mới bất đắc dĩ nói ra nguyên do: "Thân thể có tật, không thể hành sự. Nếu nàng không muốn, bản vương có thể viết thư hòa ly, sau này cưới gả tùy nàng."
Đích tỷ vốn đã đồng ý, nhưng phụ thân lại bảo: "Tướng phủ không giữ nữ nhi bị ruồng bỏ, nếu con hòa ly, thà đ.â.m đầu mà c.h.ế.t cho xong, đừng để liên lụy danh tiếng Thẩm gia."
Nói đích tỷ vì bị Cố Cảnh Ngôn ghẻ lạnh mà u uất mà c.h.ế.t, chi bằng nói tâm hồn tỷ ấy quá mong manh, bị phụ thân ép đến đường cùng không lối thoát. Đích tỷ không nơi nương tựa, đành tiếp tục ở lại vương phủ. Dù vậy, Cố Cảnh Ngôn vẫn cho tỷ ấy đủ thể diện của một Vương phi, tư hạ chưa từng khắt khe nửa điểm.
Giờ nghĩ lại, ta thấy thương đích tỷ, cũng thấy thương cả Cố Cảnh Ngôn. Ta nằm trong vòng tay hắn, cảm nhận được l.ồ.ng n.g.ự.c hắn đang đập. Rèm mi hắn rất dài, đen nhánh phủ xuống đôi mắt thụy phụng đẹp đẽ, hơi thở đều đặn, đã ngủ say rồi.
Ta vòng tay ôm lại hắn, khẽ nói: "Thân thể khiếm khuyết không phải lỗi của ngài. Trong lòng thiếp, ngài vẫn vẹn toàn không tì vết. Chỉ cần ngài không chê bỏ, thiếp nguyện cả đời bầu bạn bên ngài." Nói xong, ta cũng chìm vào giấc ngủ.
11.
Từ sau đêm đó, ánh mắt Cố Cảnh Ngôn nhìn ta càng thêm lạ lùng. Đích tỷ sai người báo tin: Tỷ ấy có hỷ rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kiếp trước điều hối tiếc nhất của tỷ ấy là không có con, kiếp này cuối cùng cũng toại nguyện. Ta vui mừng khôn xiết, vội vã chạy đến thư phòng chia sẻ tin vui với Cố Cảnh Ngôn. Nhưng lời định thốt ra thì chợt khựng lại, ta nhận ra không thể nhắc chuyện này trước mặt hắn. Nhắc đến chỉ khiến hắn thêm đau lòng mà thôi.
Cố Cảnh Ngôn tựa trên ghế gỗ lê, trông tâm trạng có vẻ rất tốt. Thấy ta đến, hắn đặt chén trà sang một bên, cười hỏi: "Chuyện gì mà vui thế?"
Ta giấu hai tay sau lưng, nhón chân đi tới: "Thiếp đã xem hết sổ sách trong phủ, tính toán rõ ràng cả rồi, sau này cai quản gia nghiệp cho ngài chắc chắn không thành vấn đề!"
"Uyển Tinh thật thông tuệ." Hắn dang rộng vòng tay, đôi mắt lấp lánh: "Lại đây, ta thưởng cho nàng."
Dù sao cũng đã bị hắn ôm nhiều lần rồi, ta tự nhiên ngồi lên đùi hắn, hỏi hắn định thưởng món đồ tốt gì. Hắn vòng tay siết c.h.ặ.t lấy ta, rồi bất thình lình cúi đầu, hôn lấy môi ta.
12.
Đầu óc ta lập tức trống rỗng, tay chân không biết đặt vào đâu, trố mắt nhìn gương mặt ngay sát sạt. Cố Cảnh Ngôn nhắm mắt, rèm mi khẽ run, hơi thở dồn dập. Tim ta đập loạn nhịp, không hề nghĩ đến việc đẩy hắn ra, nhưng cũng chẳng biết đáp lại thế nào, chỉ đành ra sức nín thở.
Sau đó, ta cảm thấy có thứ gì đó cồm cộm chạm vào sau eo, cứ ngỡ là miếng ngọc bội hay vật trang sức trên người hắn. Ta khó chịu ngọ nguậy trong lòng hắn vài cái, theo bản năng đưa tay xuống chộp lấy, lầm bầm: "Cái gì thế này, cấn đau thiếp quá."
Hắn đột ngột mở mắt, mặt đỏ bừng. Đến khi ta kịp phản ứng lại thứ mình đang cầm là gì, hắn đờ người, ta cũng đờ người. Sau giây lát bốn mắt nhìn nhau, ta cuống cuồng bò dậy khỏi người hắn, chạy thục mạng ra ngoài. Nữ nhi vào dâng trà bánh bị ta đ.â.m sầm phải, đĩa bánh rơi xuống vỡ tan tành. Nàng ta quỳ xuống liên tục gọi "Vương phi thứ tội", ta cũng chẳng kịp bảo nàng ta đứng lên, cứ thế chạy thẳng về phòng, hai má nóng bừng như lửa đốt.
Đích tỷ chẳng lẽ... lừa ta? Không nên chứ! Hay là ta cảm nhận sai rồi? Nhưng dù sao da mặt ta cũng mỏng, chuyện này làm sao mà mở miệng hỏi cho được, nhất thời không biết đối mặt với hắn thế nào.
13.
Tinhhadetmong
Mấy ngày sau đó, ta cố ý tránh mặt hắn, ban ngày dẫn Tiểu Thúy đi dạo phố. Cố Cảnh Ngôn nói trong phủ không thiếu tiền bạc, nhưng ta vẫn muốn tiết kiệm cho hắn, mua đồ gì cũng xem xét ba nhà, mặc cả kỳ kèo. Rõ ràng mua không nhiều, nhưng xe ngựa lúc nào cũng chất đầy.