Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 167



 

"Cũng không hẳn. Bọn chúng không coi trọng truyền thừa hay nền tảng, bên trong hoàn toàn dựa vào nắm đ.ấ.m để nói chuyện, ai lợi hại thì nghe theo người đó sai khiến. Thỉnh thoảng cũng xuất hiện vài kẻ có thực lực không thể khinh thường, nhưng đều không trụ được lâu. Giống như tổ chức 'Ung Hòa' thời trước, từng một hơi thâu tóm được bốn năm giáo phái tà tu, hưng thịnh nhất thời, gây ra chấn động không nhỏ. Mấy năm nay hình như cũng chẳng nghe thấy động tĩnh gì lớn nữa."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Hề Lâm vẫn luôn cúi đầu nhắm mắt dưỡng thần bỗng vô cớ nhíu mày một cái.

 

Dao Trì Tâm lơ đãng nghe Lâm Sóc kể, bất chợt nảy sinh một ý nghĩ. Nàng thầm nhủ, hiện tại mấy đại tiên môn chung sống hòa bình, vậy trước kia thì sao, có hòa bình không?

 

Hòn đảo hoang vu ở vùng biển cực Bắc. Mới chớm giờ Thân sơ khắc, bầu trời nơi đây đã tối sầm lại, nơi chân trời xa xa hòa lẫn với mặt biển là những tia sáng cuối cùng của vầng thái dương đỏ rực.

 

Kiếm Tông tọa lạc trên một hòn đảo bao quanh bốn bề bởi những vách đá lởm chởm. Ban ngày nhìn như một vùng đất c.h.ế.t bao la, đến đêm lại biến thành nơi ma quái, âm u, trông vô cùng rùng rợn.

 

Tại cổng sơn môn, một nhóm người vừa ra ngoài trở về đang lục tục đáp xuống. Tên đệ t.ử canh gác núi cung kính hành lễ với người dẫn đầu, hắn cũng chẳng hề làm ra vẻ kiêu ngạo, mà rất khiêm tốn đáp lễ lại.

 

Những người đi cùng dần tản ra, chỉ còn mình hắn đơn độc cất bước lên những bậc thang dẫn vào chính điện, định đi báo cáo tình hình với tông chủ.

 

Mấy ngày liền đi đường mệt nhọc phong trần, mặc dù bản tính vốn ưa sạch sẽ, y phục của hắn vẫn dính vài nếp nhăn.

 

Nữ đệ t.ử trong cửa nội môn của Kiếm Tông không nhiều. Thế nhưng khi biết tin hôm nay hắn sẽ trở về môn phái, bọn họ lại đua nhau không hẹn mà cùng tụ tập quanh đó. Đến thì đến, nhưng đều chỉ dám lén lút thập thò nhìn ngó, không ai dám bước tới làm phiền.

 

Những đệ t.ử đi ngang qua dừng lại chào một tiếng "Bạch sư huynh". Bề ngoài, hắn trong môn phái cũng được xem là người được tôn trọng, nhưng trong bóng tối vẫn có những kẻ mang theo ánh mắt dèm pha, xì xào:

 

"Chỉ là một con ch.ó săn của tông chủ thôi, có gì mà hắn đắc ý? Cũng xứng xưng 'sư huynh' à? Thật sự coi mình là bậc tiền bối cơ đấy."

 

Người bên cạnh nhắc nhở: "Ngươi nói nhỏ tiếng thôi."

 

Lại có người châm chọc: "Người nhà họ Bạch truyền đến mấy đời này cũng chỉ còn lại khuôn mặt đẹp mã, mãi mới sinh ra được một 'thiên tài', bảo sao chẳng nâng niu như báu vật?"

 

"Nhà hắn nâng niu còn chưa đủ, vào môn phái cũng đòi được nâng niu nữa sao?" Nói đoạn gã liếc nhìn đám sư tỷ muội đang mê mẩn tên mặt trắng kia đến điên đảo thần hồn, càng thêm khó chịu, "Chẳng lẽ chúng ta đều phải cung phụng hắn như con cầu tự chắc?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Người nọ cười đầy ẩn ý: "Ngươi xem lại ngươi đi, ghen tị với kẻ có bộ dạng đẹp mã được người ta thích thì làm gì được? Ngươi cũng muốn đi làm trò bán nhan sắc à?"

 

Nghe thế, đối phương lập tức hiểu ý, hùa theo bật cười. Nụ cười hèn hạ và đầy ý vị sâu xa.

 

Lúc ấy Bạch Yến Hành đã bước lên bậc thang cuối cùng. Giọng nói của các đồng môn đằng xa cực kỳ nhỏ, nhưng hắn vẫn nghe không sót một chữ nào.

 

Hắn nghe rành rọt lại còn thấy quen tai, sắc mặt không mảy may thay đổi mà vén vạt áo bước qua cánh cửa lớn của chính điện.

 

Chính điện là công trình kiến trúc hùng vĩ nhất của toàn bộ Kiếm Tông, bên trong rộng lớn và trống trải. Ngay giữa điện có một thanh cự kiếm hơi nghiêng, hòa làm một với gạch lát nền, mũi kiếm chỉ thẳng lên bầu trời.

 

Từ khi lập phái đến nay, Bắc Minh Kiếm Tông đã trải qua hai ngàn năm lịch sử. Dù không sánh bằng cội nguồn sâu xa của Dao Quang cổ đại, nhưng cũng được xếp vào hàng những môn phái lâu đời, thực lực thuộc hàng top.

 

Hoa nở rồi cũng tàn. Thế hệ các môn phái xưa kia đi đến ngày hôm nay, sa sút thì sa sút, tiêu vong thì tiêu vong, những kẻ còn tồn tại chẳng còn mấy. Bắc Minh Kiếm Tông hiển nhiên đóng vai trò hạc giữa bầy gà trong số đó.

 

Nhưng nếu so với thời kỳ đỉnh cao năm xưa thì vẫn sa sút đi quá nhiều.

 

Nhớ lại cái thời làm bá chủ giới tiên môn, phong quang biết bao nhiêu. Toàn cõi Bắc Tấn đều được che chở dưới bóng dáng của môn phái này, từng một thời nhờ vào uy danh của Kiếm Tông mà trở thành quốc gia trù phú nhất trên đại lục Cửu Châu.

 

Nhân tài trong môn phái mọc lên như nấm sau mưa, tầng tầng lớp lớp. Nghe nói vào lúc hưng thịnh nhất, chỉ một suất vào nội môn thôi cũng phải trải qua mấy trận diễn võ tranh đoạt, quả thực nóng bỏng tay.

 

Bạch Yến Hành bước vào đại điện trống rỗng. Gần như ngay khi bước vào chốn này, ánh sáng rực rỡ trong mắt hắn liền giảm đi bảy tám phần.

 

Dưới thanh cự kiếm ở ngay phía trước, tông chủ đang ngả ngớn trên chiếc giường đặt lệch một bên. Ông ta dường như đã đợi hắn từ rất lâu, ánh mắt quét qua, thong dong đ.á.n.h giá từng bước chân đang tiến lại gần.