Vị trưởng lão luyện đan với phong thái hệt như một thái giám chắp tay đứng hầu bên cạnh, trên mặt hiện rõ vẻ đắc ý của kẻ đang chờ xem kịch hay.
"Về rồi à."
Tông chủ Kiếm Tông với cơ bắp cuồn cuộn, nhưng lại ăn mặc hở hang để lộ cả l.ồ.ng n.g.ự.c, trông vô cùng lôi thôi lếch thếch. "Xem ra nhiệm vụ lần này khó nhằn đấy, đến mức đích thân ngươi ra mặt mà cũng phải mất tới mấy tháng."
Thanh niên trước mặt vén vạt áo quỳ một gối xuống, báo cáo đúng mực: "Khu vực quanh Nam Nhạc mới xảy ra binh đao. Đúng như tông chủ dự liệu, khi đệ t.ử dẫn theo đồng môn đến nơi, một số thôn trang đã bị tà khí ăn mòn. Do yêu tà sinh sôi quá nhanh, khó mà c.h.é.m g.i.ế.c hết trong thời gian ngắn, cho nên mới chậm trễ vài ngày."
Tông chủ Kiếm Tông có vẻ rất dễ nói chuyện: "Đây cũng là chuyện bất khả kháng mà, đi đường chung quy cũng cần chút thời gian."
Nói xong, ông ta vươn thân hình vạm vỡ nhưng đã bị bào mòn bởi tháng năm ngồi thẳng dậy: "Nghe người ta nói, ngươi còn mang về một đứa trẻ sơ sinh hả?"
"Vâng." Bạch Yến Hành vẫn không ngẩng đầu lên, "Người này tuy bị oán tà chi khí xâm nhập mấy ngày, nhưng không hề bị yêu hóa. Căn cốt có vẻ có điểm bất phàm, nên đệ t.ử mới đưa về tông môn."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ông ta lẳng lặng nghe xong, cười hỏi: "Không phải bổn tọa đã ra lệnh, khi diệt trừ tà ám thì một tên cũng không được để lại sao?"
Hắn do dự trong giây lát, nhưng rồi vẫn giải thích: "Tông chủ, nhưng thiên tư của đứa trẻ này..."
Giọng nói từ trên cao không dấu vết ngắt lời hắn: "Trước khi khởi hành, bổn tọa đã dặn dò các ngươi điều gì?"
Câu nói này vừa thốt ra lại mang theo uy áp bức người trên từng chữ, đè nặng từ trên xuống, ép cho toàn bộ cơ thể Bạch Yến Hành dường như phải chịu sức nặng ngàn cân vô cớ.
Gân xanh trên trán hắn lập tức nổi lên, một chân còn lại suýt nữa cũng bị ép quỳ xuống. Nhờ vào tu vi Triều Nguyên kỳ chống đỡ lấy sống lưng, nhưng trước uy áp của đại năng cảnh giới, hắn không thể không cúi đầu.
Hắn gằn từng chữ:
"...Một tên cũng không để lại."
Đối phương dường như vẫn chưa thấy câu trả lời này đủ cụ thể: "Cái gì một tên không để lại?"
Bạch Yến Hành: "Lần này đi trừ tà, phàm là nơi có tà khí hoành hành... sinh vật sống, một tên cũng không để lại."
Luồng linh lực tựa ngũ lôi oanh đỉnh kia vẫn không chịu buông tha hắn: "Vậy những chuyện ngươi làm hôm nay đáng nhận tội gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vẻ mặt hả hê của vị trưởng lão luyện đan quả thực muốn che giấu cũng không được, vội vàng đưa tay vuốt mũi một cái. Chỉ cảm thấy cục tức dồn nén suốt chuyến đi tham gia Đại hội Huyền môn dường như đã được giải tỏa không ít, cả người khoan khoái lạ thường.
Thanh niên quỳ dưới điện hơi thở hổn hển, nhắm mắt lại điều tức một thoáng rồi lại mở ra, cố kìm nén giọng điệu: "Đệ t.ử biết sai..."
Ngay khi hắn thốt ra những lời này, sự u ám treo trên đỉnh đầu rốt cuộc cũng tan biến không còn tăm hơi, tựa như tảng đá Thái Sơn vô hình vừa được dời đi. Tông chủ Kiếm Tông lại ngồi trên giường, vẻ mặt hiền từ dễ gần: "Biết sai rồi thì lui xuống lãnh phạt đi."
"Yến Hành à, đúng là vất vả cho ngươi rồi."
Thanh niên nhấc cái chân đang quỳ trên mặt đất lên. Dù môi tái nhợt như giấy, nhưng hắn không để lộ chút vẻ ốm yếu nào, cung kính hành lễ xong, lưng thẳng tắp xoay người bước ra ngoài.
Tông chủ Kiếm Tông dường như cực kỳ hài lòng với phản ứng này của hắn, đầy hứng thú nhìn theo bóng lưng Bạch Yến Hành bước ra khỏi đại điện.
Mãi đến khi khuất khỏi tầm nhìn dưới thanh cự kiếm, Bạch Yến Hành mới đưa tay ôm lấy n.g.ự.c. Nỗi đau nhẫn nhịn cho đến giờ phút này nguyên hình tất lộ, đôi chân phù phiếm tưởng chừng như bất cứ lúc nào cũng có thể lăn từ trên bậc thang xuống.
Hắn cau mày, dùng sức lau đi vệt m.á.u rỉ ra từ khóe miệng, hoàn toàn không còn tâm trí đối phó với người khác, mắt nhìn thẳng, từng bước đi xuống.
Đúng lúc đó, bên ngoài điện cũng có một người đang vén áo bước lên, vừa vặn đi lướt qua hắn.
Kẻ nọ vận một bộ áo choàng rộng thùng thình màu đen, mặt bịt khăn đen, áo choàng trùm kín đầu, chẳng nhìn rõ giới tính hay dung mạo, từ trên xuống dưới toát lên vẻ khả nghi. Sau khi lướt qua Bạch Yến Hành, đối phương còn nán lại đôi chút, ngoái đầu nhìn hắn vài lần.
Lúc này, trên chiếc xe ngựa đi về hướng Bắc, ráng chiều đỏ ối treo lơ lửng trên những ngọn cây.
Dao Trì Tâm cố tình ngoảnh mặt ra chỗ khác ngẩn người, đưa gáy về phía Hề Lâm.
Kể ra bọn họ đã rời núi được mười ngày rồi. Cũng chẳng biết cảnh tượng trên núi hiện tại ra sao, lão cha đã bắt tay vào chấn chỉnh nội ngoại môn đệ t.ử chưa nhỉ?
Rốt cuộc đã bắt được tên nội gián lớn nhất kia chưa...
Nàng chống cằm dời ánh mắt sang Ân Ngạn đang ngồi như một con gấu đen khổng lồ ở bên cạnh. Nếu lão già đã yên tâm để ông ấy đi theo, ít nhất cũng chứng tỏ Ân trưởng lão là người đáng tin cậy phải không?