Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 177



 

Chuyện này vẫn luôn khiến người ta khó hiểu.

 

Hắn có ấn tượng bình thường về diện mạo của Dao Trì Tâm, nhưng trận tỷ thí đó Bạch Yến Hành cho đến nay vẫn còn nhớ như in.

 

Hắn chưa từng gặp người nào liều lĩnh bất chấp tất cả đến vậy. Trong tình huống biết rõ sự chênh lệch thực lực, nàng vẫn quyết tâm muốn đ.á.n.h bại hắn bằng mọi giá. Đây là điều hắn chưa từng trải qua trong những cuộc tỉ thí trong môn phái trước đây.

 

Khi ánh mắt đó hướng về phía hắn, sâu thẳm trong đôi đồng t.ử rực cháy lòng dũng cảm cô độc tuyệt đối, như kiến lay cây, là một sự rung động hiếm thấy trong đời. Giờ nghĩ lại, trong lòng vẫn còn xao xuyến.

 

Tuy đoán trước được sẽ không thực sự xảy ra xô xát, nhưng Dao Trì Tâm vẫn có chút thất vọng. Nàng cảm giác nếu đ.á.n.h nhau thật ở đây, khả năng bên nàng thắng là rất lớn. Thế nên nàng đành tiếc nuối lắc lắc chén trà, uống cạn ly trà thơm.

 

Đề phòng người của hai nhà tiên môn này lại gây ra chuyện động trời gì đó, chưởng quỹ lập tức sắp xếp người hầu dẫn hai bên về phòng nghỉ, cách nhau càng xa càng tốt.

 

Cuối cùng cũng được thở phào, tiểu nhị của khách điếm đ.á.n.h bạo bước tới chào hỏi: "Khách, các vị khách quan, phòng đã dọn dẹp xong xuôi, mời đi theo ta bên này."

 

Nói xong, hắn lại dặn dò một tiểu nhị khác bên cạnh: "A Thiền, mau dẫn đường cho các vị tiên nhân."

 

Cậu thiếu niên nhỏ lại không hề e ngại khí thế của các tu sĩ, mạnh dạn như nghé con mới đẻ không sợ cọp, cất tiếng vang lảnh lót: "Vâng —— Các vị đại tiên xin mời rẽ sang hành lang bên tay phải, phòng trà ở ngay góc cua, nước trà nóng phục vụ mười hai canh giờ không ngớt, có nhu cầu gì cứ gõ chuông gió trong phòng."

 

Cậu nhóc nhẹ nhàng lướt qua giữa mọi người, tựa như một con bướm không biết mệt mỏi luồn lách qua từng bông hoa. Khi đi ngang qua Dao Trì Tâm, có lẽ thấy nàng xinh đẹp, cậu bé còn dẻo miệng: "Tiên nữ tỷ tỷ cẩn thận dưới chân nhé, chỗ này mới lau dọn, coi chừng trượt ngã."

 

Đại sư tỷ ra ngoài, được người ta gọi là tiên cô, tiên t.ử, tiên nữ tỷ tỷ nghe cũng khá mới mẻ.

 

Nàng vừa ngẩng đầu lên, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của cậu thiếu niên đã lọt vào tầm mắt. Ngũ quan lanh lợi, non nớt nhưng đầy vẻ ngây thơ, phóng khoáng, bất chợt đ.á.n.h động vào ký ức, tức khắc kéo nàng trở lại đêm trăng đại kiếp nạn ở Dao Quang sơn.

 

—— "Chà, đây không phải là đại sư tỷ của chúng ta sao?"

 

—— "Bỏ chạy thục mạng nhếch nhác thế này là muốn tìm ai cứu mạng hả?"

 

—— "Chẳng phải chưởng môn đã đút hết đan d.ư.ợ.c tốt nhất cho cô sao? Cô thử tự phát nổ chân nguyên cho ta xem nào!"

 

Dao Trì Tâm vừa mới tự tin vì nhìn thấy Bạch Yến Hành mà tay không hề run rẩy, nay lại bị cậu bé dọa cho giật mình.

 

Đứa nhỏ này... không phải là cậu thiếu niên áo xanh từng theo sát bên cạnh "chồng cũ", đệ t.ử nội môn kiêm kẻ phản bội Dao Quang sơn trong quá khứ đó sao?

 

Sao hắn lại ở đây?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngay sau đó nàng ngỡ ngàng đảo mắt nhìn từ trên xuống dưới...

 

Làm tiểu nhị trong quán ư?

 

Dao Trì Tâm nhìn tiểu thiếu niên bước đi nhẹ nhàng phía trước, suy nghĩ trong đầu đã lượn lờ vòng vèo mấy bận.

 

Thảo nào nàng tìm không thấy người này trong môn phái, hóa ra hắn thực sự vẫn chưa bái nhập núi Dao Quang.

 

Vị tiểu nhị lớn tuổi gọi hắn là A Thiền (ve sầu), nghe qua rất giống cái tên xuề xòa người phàm tục hay đặt cho dễ nuôi.

 

Ban đầu đại sư tỷ còn căng thẳng đề phòng một hồi, nhưng sau khi quan sát, nàng phát hiện trên người thiếu niên này không có lấy một tia linh khí, thậm chí chẳng có dấu vết tu luyện nào, quả thực đúng chuẩn là một đứa trẻ phàm nhân.

 

Hắn chỉ là một kẻ phàm nhân, làm sao trong vòng năm sáu năm ngắn ngủi lại vào được nội môn Dao Quang?

 

Hiện tại chưa nhập môn, vậy bao lâu nữa, vì cơ duyên gì?

 

Đúng lúc này, Bạch Yến Hành lại vừa vặn dẫn theo người của Kiếm Tông tới đây trọ lại.

 

Nếu trước kia quan hệ của hai người bọn họ không tầm thường, vậy khẳng định là xuất phát từ một cơ duyên nào đó mới quen biết nhau.

 

Chẳng lẽ cơ duyên ấy, chính là vào tối nay?

 

Dao Trì Tâm cứ có cảm giác chuyện này không đơn giản, càng nghĩ càng thấy sởn gai ốc, mơ hồ như sắp có chuyện gì đó xảy ra.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Trong lòng nàng chợt nảy sinh một dự cảm chẳng lành không sao tả rõ, quanh thân vô cớ dâng lên hàn ý dày đặc, da gà trên cánh tay nổi hết cả lên.

 

Dường như dự đoán được nguy hiểm đang đến gần, nhưng lại không biết là nguy hiểm gì, sự vô định ấy mang đến cho người ta một nỗi hoảng loạn to lớn.

 

"Sư tỷ?"

 

Hề Lâm phát giác vẻ mặt nàng không đúng lắm, cẩn thận lên tiếng dò hỏi, "Tỷ làm sao vậy?"

 

Khi Dao Trì Tâm nhìn hắn, theo bản năng định mở miệng, nhưng lời đến khóe môi lại đột ngột nuốt trở vào, thay vào đó là: "...Không có gì, đi đường quá mệt mỏi nên có chút thất thần thôi."