Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 178



 

Đại sư tỷ dùng ngữ khí nhẹ nhàng, tùy ý, nhưng Hề Lâm nhìn nụ cười tươi rói của nàng, lại trầm mặc một lát: "Sư tỷ sẽ không còn giận đệ nữa chứ?"

 

Vấn đề này nàng đáp mà chẳng cần suy nghĩ: "Đương nhiên là không rồi, đệ nghĩ đi đâu vậy."

 

Hắn chừng như muốn nói gì thêm, hé miệng ra nhưng rốt cuộc lại thôi.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Sau khi vào phòng mình, Dao Trì Tâm đẩy cánh cửa sổ sát hành lang ra, thò người nhìn ra bên ngoài.

 

Cửa phòng Lâm Sóc khép hờ, cửa phòng Ân trưởng lão sớm đã đóng c.h.ặ.t, ba vị tiểu sư đệ kia đang nói nói cười cười bước vào căn phòng khách cuối lầu hai.

 

Nói cũng lạ, trên núi đệ t.ử đông đảo, chưa chắc nàng đã nhớ mặt chỉ tên hết, nhưng khi ba người này xuất hiện, dù Dao Trì Tâm không nhớ nổi tên họ từng người, lại thấy diện mạo họ rất quen thuộc.

 

Phảng phất như... phảng phất như bọn họ từng cùng nhau trải qua chuyện gì đó.

 

Nhưng là chuyện gì cơ chứ?

 

Nàng chắc chắn bản thân chưa bao giờ tới khách điếm này, càng chưa từng gặp thiếu niên tên A Thiền kia trước đêm đại kiếp nạn.

 

Dao Trì Tâm buông cửa sổ xuống, ngồi bên bàn khoanh tay nỗ lực nhớ lại, vào thời gian này kiếp trước nàng đang làm gì?

 

Phiên chợ Tiên (Tiên thị) năm nào cũng tổ chức, địa điểm lại khác nhau, toàn quyền do mấy vị đại lão bản của các thương hội quyết định.

 

Phiên chợ Tiên mở ở Bắc Tấn lần trước dường như nàng đi không thành, hình như vì vướng bận chuyện khác.

 

Lần này là do nàng tùy tiện nhắc tới Trấn Sơn Ấn với lão cha, mới bị vội vã sắp xếp đi lên phía bắc.

 

Cho nên nói, kiếp trước cũng không có bọn họ ở đây.

 

Nếu trừ bốn người nàng, đại trưởng lão, sư đệ và Lâm Sóc ra, vậy theo lẽ thường, những người xuất hiện ở nơi này chỉ có ba vị tiểu sư đệ Dao Quang và nhóm người Kiếm Tông.

 

Tất nhiên, đây cũng chỉ là suy đoán. Dù sao cục diện đại bỉ đã thay đổi, rất có thể sai một ly đi một dặm, làm thay đổi rất nhiều người và việc.

 

Đại sư tỷ hiếm khi lại điềm đạm suy nghĩ cặn kẽ thế này. Bạch Yến Hành và A Thiền không chừng chính là kết bạn tại nơi này, hoặc cũng có thể đã âm thầm qua lại từ sớm. Nếu là vế trước, nàng phải nghĩ cách ngáng đường; nếu là vế sau, liền phải xem thử hai người này có âm mưu gì.

 

Nếu kiếp này hai người bọn họ không hề liên can gì tới nhau thì tự nhiên càng tốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Mặc kệ thế nào, cứ tùy cơ ứng biến là được.

 

Do đó, Dao Trì Tâm nhắm mắt lại, bấm quyết niệm một đạo pháp thuật, thả thần thức ra lén lút bám theo hành tung của tên tiểu quỷ kia.

 

Thuật rình coi này dùng lên người tu sĩ thì cực kỳ mạo hiểm, linh cảm của cao thủ rất nhạy bén, dễ dàng bị vạch trần, nhưng dùng lên phàm nhân thì chẳng phải lo lắng điều đó.

 

Nàng theo dõi một cách trắng trợn táo bạo, dính ngay trên đỉnh đầu thiếu niên, dọc đường quan sát hắn rửa chén bát, quét dọn bụi bặm, nhặt rau rửa quả, như hình với bóng.

 

Đến khi theo đuôi tới bên ngoài nhà xí, đại sư tỷ vẫn giữ chút rụt rè do dự, sĩ diện mà đứng chờ bên ngoài.

 

Không thể không nói, việc hắn phải làm thực sự rất nhiều.

 

Khách điếm kỳ thực không chỉ có một tiểu nhị, nhưng hắn là người nhỏ tuổi nhất, người ta toàn lớn hơn hắn. Trẻ nhỏ không cãi lại được người lớn, các tiền bối chỉ cần buông một câu, dù việc đó có thuộc bổn phận của hắn hay không, nếu muốn tiếp tục làm việc lâu dài ở quán này thì hắn đều phải làm hết.

 

Dao Trì Tâm theo hắn từ nhà bếp ra tiền viện, chỉ nhìn thôi cũng thấy mệt. Nàng cho rằng tên tiểu quỷ này nhất định sẽ không nhịn nổi mà bỏ gánh giữa chừng, sau đó gào lên với đám nam nhân đang áp bức mình rằng —— sẽ có một ngày ta bắt các ngươi nổ chân nguyên cho ta xem.

 

Ai ngờ, hắn không những không nổi nóng, thậm chí còn làm việc không một lời oán thán, tinh thần bừng bừng ngâm nga khúc hát nhỏ, đun xong nước nóng cho mấy vị "đại ca" lớn tuổi.

 

"Hưng ca, Thành ca, nguyên liệu nấu ăn ngày mai đệ đều dọn dẹp sẵn đặt ở nhà bếp rồi. Tương ngọt của đầu bếp Khương hôm nay chưa có hàng, hai vị ca ca nhớ sáng mai đi một chuyến đến cửa hàng Đông Ký, kẻo lão nhân gia ông ấy lại nổi giận."

 

Thái độ của hắn hoạt bát khiêm tốn, làm việc lại chịu thương chịu khó. Hai tên tiểu nhị kia tuy sai bảo hắn xoay như chong ch.óng, nhưng cũng không tỏ thái độ khó chịu với hắn.

 

"Được rồi, ca nhớ rồi, đệ cứ yên tâm lo việc của mình đi —— A Thiền, đệ lại phải về nhà đấy à?"

 

Hắn đáp: "Vâng, dạo này trời trở lạnh, đệ phải về xem mẫu thân đệ thế nào."

 

"Đệ cứ chạy đôn chạy đáo hai nơi mãi mà không thấy cực sao." Tiểu nhị lấy từ trên bàn ra hai gói kẹo mạch nha, "Cầm lấy ăn cho đỡ thèm, cũng để bá mẫu ăn cho ngọt miệng."

 

Hắn ôm lấy, vui mừng đến mức hai mắt sáng rực: "Cảm ơn ca."

 

Vậy mà lại khách khí với bọn họ đến thế sao?