Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 179



 

Dao Trì Tâm xem mà nghĩ mãi không ra. Thế nào, chẳng lẽ tên tiểu quỷ này có đam mê thích đồ xấu? Tiên nữ tỷ tỷ thì hắn hận thấu xương, còn hầu hạ hai gã đàn ông dung mạo bình thường lại cam tâm tình nguyện đến vậy.

 

Trong lòng đại sư tỷ vô cùng bất bình, tiếp tục bám theo không buông cho tới tận phòng thu chi.

 

Thiếu niên đang nhận lấy tiền công từ tay chưởng quỹ, chỗ tiền đồng đó lác đác chỉ có hai xâu, còn chưa dài bằng ngón tay của nàng.

 

Nghe hai người đối thoại, dường như hắn muốn về nhà mấy hôm, vài ngày nữa sẽ quay lại.

 

Lúc này đã là giờ Tuất, tuy mưa gió đã tạnh nhưng đêm lại càng thêm tối. Sau khi xin nghỉ, A Thiền bèn cõng chiếc túi nhỏ đơn sơ, không chút đình trệ đẩy cửa bước ra ngoài, rõ ràng là muốn đi đường đêm.

 

Bây giờ lên đường luôn ư? Có vội vàng đến thế không?

 

Đại sư tỷ đầy bụng nghi hoặc, từ từ lơ lửng bám theo sau lưng hắn, không biết tên tiểu quỷ này định đi đâu.

 

Ngựa xe của phàm nhân đã chậm, cước trình đi bộ lại càng chậm hơn. Trèo đèo lội suối cũng phải mất nửa ngày trời, Dao Trì Tâm nhàm chán đến mức sắp ngủ gật.

 

Huống hồ túi tiền thiếu niên eo hẹp, trăm ngàn lần không với tới nổi một chiếc đèn l.ồ.ng. Hắn sờ soạng bước đi trên con đường quan lộ vắng tanh vắng ngắt. Ánh trăng nấp sau tầng mây không chịu ló dạng, cái bóng dưới chân mờ nhạt đến cực điểm, nhìn qua chỉ thấy sợn tóc gáy.

 

Đi chừng gần nửa canh giờ, phía không xa xuất hiện một thị trấn nhỏ với vài đốm lửa đèn dầu thưa thớt. Dao Trì Tâm thấy hắn vội chạy vào y quán ngay trước lúc đóng cửa, dùng một mớ tiền đồng đổi lấy mấy gói t.h.u.ố.c lớn, rồi mang theo một thân mồ hôi nóng hổi bước ra.

 

Sau đó hắn liền rời khỏi thị trấn, nhắm thẳng đường mòn trên núi mà đi.

 

Đại sư tỷ vội vàng xốc lại tinh thần. Ai ngờ bước chân của A Thiền càng lúc càng nhanh, ba bước thành một nhịp, năm bước nhảy một cái, thoăn thoắt hệt như thỏ chạy, lóe lên ở một bụi cỏ tranh rồi bỗng nhiên biến mất tăm.

 

Nàng kinh ngạc chớp chớp mắt, lập tức dùng thần thức quét một vòng quanh đó, nhưng rốt cuộc chẳng nhìn thấy gì cả.

 

Một người sống sờ sờ lại biến mất vào hư không.

 

Giỏi lắm!

 

Dao Trì Tâm thầm nghĩ, quả nhiên để nàng bắt được sơ hở, trong ngọn núi này ắt có sự cổ quái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng thu hồi thần thức lại, mở bừng hai mắt trong căn phòng tối tăm. Đôi mắt sáng ngập tràn vẻ nóng lòng muốn thử, chuẩn bị rèn sắt khi còn nóng, tiến đến đó thăm dò trong đêm.

 

Bất quá, dựa vào bản lĩnh của mình mà đơn thương độc mã tiến đến thì trăm ngàn lần nàng không dám. Lỡ không cẩn thận bỏ mạng ở trong đó thì biết tính sao?

 

Dao Trì Tâm nắm rất rõ đạo lý "đánh không lại thì gọi người". Vừa định tiến vào linh đài kêu gọi sư đệ, nàng chưa kịp mở miệng đã khựng lại, sự do dự chẳng khác gì lúc ở trước cửa phòng khi nãy.

 

Nàng nhìn chằm chằm vào mũi giày được ánh đèn chiếu sáng, trong lòng tự biết từ trước tới nay, vì những suy đoán vô căn cứ này của bản thân mà đã không ít lần hại Hề Lâm phải mạo hiểm.

 

Khi ở cánh đồng Thương Ngô hắn đã bị thương, lúc trước đối phó tà ám còn suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma, thân thể cứ bị dằn vặt lặp đi lặp lại không ngừng nghỉ.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Đâu thể cứ mãi bất chấp hậu quả mà sai bảo người ta như vậy, suy cho cùng hắn đâu có nợ nần gì Dao Quang sơn.

 

Dao Trì Tâm lại mím môi, tự nhủ lần này cứ để sư đệ nghỉ ngơi cho khỏe cũng tốt.

 

Chuyện của Dao Quang thì nên để Dao Quang tự mình giải quyết.

 

Thần sắc đại sư tỷ kiên định, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, sau đó xoay người mở cửa phòng Lâm đại công t.ử ra.

 

Lâm Sóc cũng không nhập định tu luyện, hắn tựa người bên cửa sổ hướng ra mặt đường phát ngốc.

 

Từ lúc Dao Trì Tâm vô cớ nhắc tới sư phụ mấy ngày trước, hắn đã liên tục tâm thần bất định mấy ngày liền, căn bản không có cách nào tĩnh tâm lại để luyện kiếm.

 

Lâm đại công t.ử sinh ra trong một danh môn vọng tộc có bề dày gia học, địa vị ở Bắc Tấn có phần giống với nhà họ Bạch lúc còn đỉnh cao.

 

Hắn là đích trưởng tôn trong nhà, khi được đưa lên núi Dao Quang mới chỉ 6 tuổi. Ban đầu hắn theo hầu bên cạnh chưởng môn học tập thuật pháp bùa chú, thế nhưng Dao Quang Minh nhận thấy thần thức của hắn dị thường cường đại, bèn ngỏ ý với trưởng bối trong gia tộc hắn xem liệu có muốn thử song tu cả kiếm thuật hay không.

 

Kỳ thực Lâm Sóc không thích học kiếm. Hắn chỉ muốn đ.á.n.h đàn, muốn chìm đắm trong âm luật cả đời, thỏa sức buông lơi vui buồn. Nhưng hắn không cãi lại được phụ mẫu, cũng không chống lại được gia tộc, cuối cùng vẫn phải cầm lên cục sắt nặng trịch ấy.

 

Có một khoảng thời gian rất dài thời thơ ấu, Lâm Sóc vô cùng ghen tị với cô nhóc nhà chưởng môn, người muốn làm gì thì làm, muốn học gì thì học, dẫu cho căn cốt của nàng phế đến mức chẳng khác gì khúc gỗ mục, cuối cùng cũng không sao học thành tài được.