Dao Trì Tâm siết c.h.ặ.t cây cung suy nghĩ một lúc, thần sắc kiên định đáp lại một cách thong dong: "Được."
Tứ chi nàng đ.á.n.h đ.ấ.m một hồi đã hơi nóng lên, đầu óc cũng linh hoạt hơn rất nhiều. Nàng móc ra một món pháp khí hình lục lạc, ném phịch xuống dưới chân mình. Ngay lập tức một luồng gió lốc như thác đổ từ dưới cuộn lên, trực tiếp nâng bổng nàng lên giữa không trung.
Bạch Yến Hành khẽ giật mình.
Nàng thế mà lại dùng pháp bảo thuộc tính Phong nâng mình lên, coi như ngự kiếm mà dùng.
Nhân lúc yêu thú còn chưa kịp định thần, Dao Trì Tâm rút Quỳnh Chi ra, thuần thục vung thành một vòng tròn hoàn mỹ. Sương đao cuốn theo luồng khí lạnh lẽo sắc bén c.h.é.m mạnh về phía trước.
Một chuỗi động tác này nước chảy mây trôi, có thể nói chỉ diễn ra trong chớp mắt, lưu loát đến mức ngay cả Lâm đại công t.ử cũng phải tiết kiệm một cái gật đầu. Thế nhưng linh khí của Quỳnh Chi dường như sắp cạn kiệt, luồng băng hàn kia không thể đóng băng toàn bộ cơ thể nó, chỉ miễn cưỡng phong tỏa được đôi cánh khổng lồ!
Chiếc lục lạc thổi ra gió kia vang lên hai tiếng "lạch cạch", ngã lăn ra sau. Mất đi không khí, Đại sư tỷ cùng con yêu chim không thể vỗ cánh kia đồng loạt rơi thẳng xuống.
Hề Lâm chờ sẵn trên mặt đất dang hai tay ra, vừa vặn đón được Dao Trì Tâm đang rơi xuống, cả hai người gần như vì quán tính ngã bật ngửa ra t.h.ả.m cỏ phía sau.
"Hề Lâm."
Nàng ngoái đầu gọi hắn một tiếng, rồi lập tức nhìn về phía con yêu chim kia, lo lắng nói: "Quỳnh Chi cạn linh lực rồi, không thể đóng băng nó được, làm sao bây giờ?"
"Không sao cả." Hề Lâm đỡ nàng đứng lên lần nữa: "Sư tỷ làm tốt lắm rồi."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hắn ngưng mắt nhìn con yêu thú đang vùng vẫy ở cách đó không xa, cố gắng dùng chân để chống đỡ cơ thể. Giữa hai lông mày khẽ động, ngay sau đó Chiếu Dạ Minh đã nằm gọn trong tay hắn. Cũng may nơi này linh khí yếu ớt, thanh kiếm nhìn chẳng khác gì佩kiếm bình thường.
"Chúng ta che chắn cho tỷ một lát, tỷ tìm xem có pháp khí nào có thể trấn áp được nó không, g.i.ế.c không được thì phong ấn nó lại."
Hắn nói xong người đã nhanh ch.óng đuổi kịp bước chân của hai người Lâm Sóc.
Pháp khí phong ấn trấn áp...
Dao Trì Tâm lướt nhanh qua những pháp bảo mà mình sở hữu trong đầu.
Nếu nói quá nửa không gọi được tên thì cũng không hoàn toàn đúng, đó là chuyện trước kia, kể từ lần Hề Lâm dạy nàng cách cảm nhận ý thức của pháp khí, nàng gần như đã mang từng món đồ sưu tầm của mình ra để nhận dạng toàn bộ.
Nếu không cần thúc đẩy linh khí, mà lại không làm thương tổn nó mảy may...
Đại sư tỷ bỗng nảy ra tia sáng lóe lên: "Khổn Tiên Thằng (Dây Trói Tiên) có được không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hề Lâm: "Được."
Ba vị kiếm tu bên kia đã thi nhau cạo gió cho con yêu chim. Tuy chưa thể đ.â.m thủng da thịt nó, nhưng ít ra cũng đã tranh thủ được chút thời gian cho Dao Trì Tâm.
Nàng nhanh tay móc sợi dây thừng màu vàng ra, vừa chạy vừa ném về phía con yêu thú ——
Khốn nỗi ở cái nơi linh khí bị hạn chế này, lực ném cũng mất đi độ chuẩn xác. Mắt thấy sợi dây thừng sắp sửa rơi xuống người yêu điểu, thình lình sư đệ vung kiếm lên, sợi Khổn Tiên Thằng bay tới liền quấn c.h.ặ.t lấy cổ tay trái của hắn.
Hề Lâm đ.â.m kiếm mới được một nửa, lập tức bị nàng kéo lùi lại mấy bước liên tiếp, thiếu chút nữa đứng không vững.
Dao Trì Tâm nhìn sợi dây thừng trong tay mình, lại nhìn sư đệ bị kéo đến trước mặt: "..."
Hai người còn chưa kịp trợn mắt nhìn nhau, giọng nói của thanh niên đã vang lên trên linh đài: "Sư tỷ, tỷ..."
Nàng còn gấp gáp hơn hắn: "Đệ tự nhiên cử động lung tung làm gì!"
Hề Lâm: "..."
Hắn c.h.é.m yêu thú mà sao lại gọi là cử động lung tung...
Thôi bỏ đi, làm lại lần nữa.
Dao Trì Tâm vì thế đổi sang một sợi dây khác, nhắm chuẩn xác ném về phía con yêu điểu.
Lần này nàng tin chắc mình ném cực kỳ chuẩn xác, ai ngờ con đại yêu thú kia há miệng gầm lên một tiếng rống. Quả là hơi thở khổng lồ, trực tiếp đẩy bật sợi Khổn Tiên Thằng vừa tiến lại gần theo đường cũ dội ngược trở lại, quấn c.h.ặ.t lấy cánh tay phải nàng vừa vươn ra.
Đại sư tỷ chỉ cảm thấy trên cổ tay thít c.h.ặ.t. Bỗng chốc không tự chủ được mà cùng với phía Hề Lâm cũng quấn vào nhau. Nàng bất thình lình mất đà không đứng vững, như nhào vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, suýt chút nữa là ôm chầm lấy hắn.
Nàng mới nhận ra hai sợi dây này là t.ử mẫu tác (sợi mẹ sợi con), sau khi trói xong sẽ liên kết với nhau!
"..."
Hề Lâm thực sự không thể hiểu nổi bằng cách nào nàng ném ra hai sợi Khổn Tiên Thằng mà lại ra cái cục diện này, không thể không nói cái này đúng là cần có thiên phú.
Lâm Sóc vừa thoát khỏi cú mổ của yêu điểu, xách kiếm quay lại chất vấn: "Dao Trì Tâm cô rốt cuộc có làm được không? Không được thì đổi pháp khí khác dùng đi!"