Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 202



 

Biết rõ tên này chỉ giỏi giội gáo nước lạnh, Hề Lâm lập tức hung hăng lườm hắn một cái, nhắc nhở: "Đừng để ý lời hắn nói."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Cũng may Dao Trì Tâm không rảnh rỗi để bận tâm, nàng đang vô cùng bất tiện dùng tay trái lôi ra một bó dây thừng từ trong n.g.ự.c áo: "Không sao, ta còn nhiều lắm, đủ dùng."

 

Nàng không tin là không trói được con chim chỉ biết bò lết trên mặt đất này.

 

Khoan đã, nhắc đến bò lết trên mặt đất...

 

Đại sư tỷ vô cớ cảm thấy hình dạng con yêu vật trước mắt này trông quen quen: "Sao ta nhìn bộ dạng hiện tại của nó, giống y hệt gà thả vườn ở Thương Ngô chi dã thế nhỉ?"

 

"Không phải giống." Mà sư đệ thế nhưng lại không phủ nhận: "Đây là tiền bối của loài Mê Võng Điểu (Chim Mê Võng), có thể nói là thủy tổ của chúng, chỉ có điều đã tuyệt chủng từ mấy ngàn năm trước rồi."

 

"Hả?"

 

Vậy con này là yêu quái ngàn năm à?

 

Đang nói chuyện, tổ tiên của bầy gà thả vườn sải đôi chân lóng ngóng, chạy thẳng về phía Dao Trì Tâm. Nương theo cánh tay đang bị trói c.h.ặ.t với nhau của hai người, Hề Lâm nghiêng người giấu nàng ra sau lưng, đưa cánh tay ra đỡ lấy cái miệng khổng lồ đang giận dữ há to của đối phương.

 

Hắn gọi: "Sư tỷ!"

 

Khoảng cách giữa hai bên giờ phút này chưa tới nửa thước.

 

Cơ hội tốt!

 

Đại sư tỷ lập tức nhanh nhẹn tung sợi Khổn Tiên Thằng ra, dùng pháp khí dí sát mặt thế này thì không trượt đi đâu được. Vừa chạm vào con yêu thú, sợi dây lập tức tùy ý co giãn trói c.h.ặ.t lấy nó.

 

Yêu chim giãy giụa nhảy nhót liên hồi tại chỗ, bùn đất cỏ dại b.ắ.n lên cao ngang nửa người.

 

Thấy nó hết đường làm loạn, mấy người có mặt đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Dao Trì Tâm định đưa tay lau mồ hôi trên trán. Nàng xuất lực nhiều nhất, hiếm hoi lắm mới đóng vai trò chủ lực một lần, chẳng ngờ lại mệt mỏi rã rời thế này.

 

Vừa nhấc cánh tay lên, liền nhìn thấy cánh tay trái của sư đệ đang bị trói c.h.ặ.t không thể tách rời cùng với cánh tay mình.

 

Khóe mắt, thanh niên rõ ràng cũng đang nhìn nàng. Sự bất đắc dĩ khó nói nên lời hiện rõ giữa hàng lông mày khẽ nhíu của hắn.

 

Chớp mắt hai người đều có chút im lặng không biết nói gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"... Không được, ta cởi không ra."

 

Dao Trì Tâm nghiêm túc thử suốt gần một nén nhang, rốt cuộc tuyên bố thất bại.

 

Sợi Khổn Tiên Tác này khi tung ra trói người thì không cần điều động linh khí, nhưng muốn tháo nó ra thì hoàn toàn ngược lại.

 

Quả nhiên, đã biết là không ổn mà.

 

Nàng nhịn không được dùng thêm sức lực trâu bò cố gắng vùng vẫy thoát ra. Hề Lâm đứng bên cạnh thấy cổ tay nàng cọ xát đến đỏ ửng, không khỏi nhíu mày: "Sư tỷ, thôi bỏ đi, sẽ càng giãy càng c.h.ặ.t đấy."

 

"Vậy phải làm sao bây giờ, hai tay chúng ta phải cứ như vậy... mãi dính lấy nhau à?"

 

Lâm Sóc như đã đoán trước được kết quả, chống hờ tay ngang hông quay người đi lắc đầu thở dài.

 

Bạch Yến Hành dường như cuối cùng cũng nhìn rõ bản chất lúc thì đáng tin cậy, lúc lại gây ra cả đống chuyện của nàng, tâm trạng lập tức vô cùng phức tạp.

 

Mà Hề Lâm đối với chuyện này lại có chút quen thuộc. Hắn buông năm ngón tay đang đỡ trán xuống, tay sư tỷ bị ép buộc trói cùng với hắn là tay phải, nàng tất nhiên sẽ cảm thấy bất tiện hơn hắn.

 

"Nếu lúc cần dùng pháp khí, đừng bận tâm đến ta, tỷ cứ làm sao thấy thuận tay thì làm, ta sẽ phối hợp với tỷ."

 

Nói thì nói vậy, nhưng như thế này cũng gượng gạo quá rồi.

 

Dao Trì Tâm nhấc tay lên, bên dưới kéo theo cánh tay nặng trịch của sư đệ. Nàng đung đưa hai cái, tay trái của Hề Lâm cũng ngoan ngoãn đung đưa theo hai cái.

 

Xem ra chỉ có thể đợi sau khi ra ngoài mới tháo được sợi dây thừng này xuống. Lâm Sóc vừa thấy bộ dạng của hai người họ liền thấy rầu rĩ, đành phải quay đầu đi, cầu cái sự mắt không thấy tâm không phiền.

 

Lúc này đã lăn lộn quá nửa ngày, mặt trời ngả dần về tây không còn ch.ói lóa, tỏa ra ánh sáng dịu dàng êm ái, xuyên qua tán lá cây lập lòe bất định.

 

Ở đằng xa, con gà thả vườn tổ tông kia ước chừng cũng đã nhảy nhót mệt lử, lẳng lặng nằm trên bờ bãi thở dốc.

 

Hơi thở rã rời của hoàng hôn thả xuống mặt đất cảm giác mệt mỏi. Có lẽ do linh khí nơi này mỏng manh, Dao Trì Tâm cảm thấy tinh lực rõ ràng kém xa ngày thường.

 

Thêm vào đó lại vừa đi bộ gấp rút suốt một ngày một đêm, lúc này mỗi người đều đã có chút rã rời buồn ngủ. Trời cũng sắp tối, dù thế nào đi nữa, trong tình huống không có thần thức dò đường, ban đêm đi vào rừng vẫn rất nguy hiểm. Cây cối trong rừng rậm rạp, tầm nhìn không được rộng rãi như vùng đồng bằng bát ngát này.

 

Nơi này vừa hay có nguồn nước, sau khi tính toán cân nhắc nhiều lần, Lâm Sóc đề nghị nghỉ ngơi ở gần đây, đợi trời sáng rồi hành động tiếp. Tại nơi giao xoa giữa đồng bằng và rừng rậm có đá tảng mọc lởm chởm, vừa vặn có một khe nứt giữa vách đá có thể che mưa chắn gió, tạm qua đêm được.